Thảo luận:Xin tặng những người yêu Nước Nga

TrangQue 03:22:PM @ 07/04/05
Gửi Anh chiếc lá thu Nga

Chiếc lá cuối mùa em gửi thư nhanh
Vẫn còn có màu xanh mùa Hạ
Dù chẳng thể dấu vết thời gian tàn phá
Mùa thu Nga những chiếc lá vàng bay

Bông tuyết đầu mùa đậu mái tóc Em
Cùng nỗi nhớ bàn chân Em tê lạnh
Những hạt tuyết tan thành nước mắt
Một mình em run rẩy lá vàng ơi...

Năm năm rồi như một giấc mơ
Bao sóng gió tưởng chừng tan lặng lẽ
Kỷ niêm bộn bề mà sao mới mẻ
Một tình yêu và Anh của riêng Em

Một đêm nào Anh đã ngủ yên
Em sẽ về bên, trăng khuya bé nhỏ
Và Tình Yêu tự nói lời của nó
Nỗi nhớ nào cùng Em thức đêm nay...

Anh có nhớ mùa thu vàng lá bay
Nhớ mùa Đông Nga tuyết trắng dầy
Nhớ một lần chúng mình giận dỗi
Lặng nhìn Anh chân di tuyết đến là thương

Nỗi nhớ và Em thao thức đêm trường
Đắp hai lần chăn bông vẫn lạnh
Quà sang bên chỉ có màn đêm vắng
Thèm đến rạo rực người hơi ấm của riêng Anh!

Chiếc lá vàng ơi hãy bay nhanh
Trốn đi cái lạnh lùng của tuyết
Và cơn gió đến nao lòng ơi có biết
Một vùng trời rất ấm ở trong tim

Và đêm nào Em sẽ ở bên Anh...

Thu 1985
Trăng Quê



Bản tin đã được chỉnh sửa lần 1 bởi TrangQue lúc 15/04/05 @ 02:00:PM

TrangQue 02:09:PM @ 08/04/05
DẤU CHÂN EM
Không nhớ tên Tác giả

Dấu chân Em in trên tuyết ven sông,
Như được bọc bằng thuỷ tinh rất mảnh
Chút Nước đọng thành hai chiêc hồ con
Nơi run rẩy những vì sao lấp lánh...

Anh thử cầm một dấu chân trên tay
Nhưng là tuyết không giữ nguyên được mãi
Dấu chân tan thành nước thấm vào tay
Gần như mất những gì Em để lại

Hãy trả lại dấu chân kia cho Anh
Vì giá băng của chia ly trong đó
Hãy trả lại qua khoảng cách thời gian
Bằng nước mắt bàn chân em bé nhỏ

Vì dấu chân đang in cả trời sao
Là Tình yêu mà Anh cần mãi mãi
Dẫu nước mắt và dâu chân mất đi
Vẫn còn có một cái gì để lại

TrangQue 02:09:PM @ 08/04/05
TÌNH YÊU MÙA HÈ NGA

Ai nỡ trách Mùa Đông
Mang trong lòng băng giá
Cho cành buồn xa lá
Cho Em buồn nhớ Anh!

Bông tuyết trắng trong lành
Bay bay ngoài cửa sổ
Như vờn thêm nỗi nhớ
Đường xa trong tuyết rơi

Mùa Hạ đã qua rồi
Êm trôi trong ân ái
Tình yêu đầu kết trái
Quả ngọt thơn ngon lành

Mùa Đông Nga giá lạnh
Nhớ mùa hè xa xôi
Nụ hôn đầu ướt môi
Ấm hoài trong kỷ niệm

Anh mang Tình Yêu đến
Tuyết cuối mùa còn vương
Mùa xuân đang lên huơng
Trong chồi non lá mới

Lại một Mùa Đông tới
Chiếc lá cuối cùng rơi
Thời gian không ngừng trôi
Và dường như trẻ mãi

Năm xưa Em học bài
Tuyết rơi ngoài cửa sổ
Chẳng hề vương nỗi nhớ
Không mang nặng tình ai

Mùa Đông này tuyết rơi
Ngại ngùng vương lối tới
Sao lòng buồn vời vợi
Và nhớ Anh khôn cùng

Mong sao hết mùa Đông
Để mùa Xuân trở lại
Để Mùa Hè Nga đầy tình ái
Ấm hoài trong băng giá của Mùa Đông!


viết cường 08:38:AM @ 11/04/05
Gửi người xa xứ.
(Trần Ninh Hồ)


Hình như có dòng sông nào buồn lắm
Trôi mơ hồ trong gió bạch dương reo
Tìm sao được cánh buồm cha bạc trắng
Tận quê nhà. Thơ dại đã buông neo !

viết cường 08:38:AM @ 11/04/05
Gửi chị bài thơ "Gửi người xa xứ" của nhà thơ Trần Ninh Hồ, chắc chắn chị cũng đã biết bài thơ này.
Em cũng rất yêu nước Nga va cũng đã làm rất nhiều bài thơ về nước Nga, rất vui nếu được trao đổi với chị,
Thân ái ! viết cường.

CTM 08:40:AM @ 11/04/05
Bạn có những bài thơ Nga hay nhỉ ?
Nếu bạn không chê, xin hãy ghé Topic của tôi: Chantroimoi

TM.CTM

Trang Que 02:14:PM @ 11/04/05
Cám ơn lời mời của Chân trời Mới. Sự thực là tôi đã vào thảo luận của bạn và rất thích nên mới có ý tưởng post thơ về Nước Nga lên, nhưng thay vì gửi bài thảo luận trong chuyên mục của bạn tôi lại nhấp vào phần thảo luận mới thành ra ...
Xin lỗi vì sự nhầm nhọt ... sang trồng trọt này nhưng tôi sẽ vẫn vào chuyên mục của bạn đó vì Nước Nga trong tôi luôn là một tình yêu lớn như là một quê hương thứ hai, như Hà nội nơi tôi sống bây giờ.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hoá tâm hồn
phải không chân trời mới?
Tôi lấy nick là Trang Que và bạn là Chân trời mới chúng ta tuy hai mà là một phải không, vì chúng ta cùng có một mảnh đất để yêu và cả nỗi đam mê thơ ca nữa. Là bạn nhé, đồng ý không?

TrangQue 02:14:PM @ 11/04/05
Chào Viết Cường,
Cảm ơn bạn về bài thơ của Ninh Hồ, bài thơ hay thế mà mình chưa được biết, chắc bạn còn nhiều các bài khác phải không và mình đang tham lam muốn xin thêm đấy. Gửi cho mình Cường nhé ... những năm gần đây hình ảnh Nước Nga trong tâm hồn người Việt đã bị mai một nhiều nhưng trong mình vẫn vậy. Mình ao ước một lần trở lại vì nơi này với mình đằm thắm đến vô cùng. Mình cũng đã lang thang nhiều nơi trên thế giới, dân kinh doanh mà nhưng không nơi nào có được cảm nhận như vậy, có lẽ thời đó mình còn trẻ, còn biết yêu những gì thật đáng yêu, những tâm hồn Nga những tấm lòng rộng mở và một đât nước đẹp đến nao lòng. Mình đã từng lang thang bên dòng Nhêva một mình với những vần thơ của Onga:
Em muốn kể chuyện ngày quá khứ...
Khúc hát mê say một thời thiếu nữ
Hẹn gặp lại bạn trên forum này nhé, chúc một ngày đầu tuần vui vẻ!

TrangQue 01:52:PM @ 12/04/05
ANH CHỈ MUỐN
Đinh Nam Khương
Anh đứng trước Em như đứng trước trờI xanh buổI sáng
Sau cơn mưa mùa hạ mát lành
Anh không muốn dù chỉ là mây trắng
Dù chỉ là khẽ chạm đến trờI xanh…
Anh chỉ muốn ngắm nhìn Em mãi mãi
Để phần nào nguôi nỗI nhớ lòng Anh
Anh muốn Em mãi là buổI sáng
Để cánh đồng vô tận mát và xanh…



TrangQue 01:52:PM @ 12/04/05
GIẬN

Đừng buồn đừng giận mà Anh
Yêu Anh em chẳng viết thành câu thơ
Dòng đời như một suối mơ
Câu thơ là cỏ bên bờ mà thôi...

Yên bình suối hát cỏ tươi
Câu thơ là giọt nắng trời lung linh
Những khi sóng gió bất bình
Suối kia quặn chảy bên mình cỏ đau

Chẳng gì hiểu được lòng nhau
Dịu êm đâu phải thành câu thành lời
Yên bình suối hát cỏ tươi
Câu thơ là giọt nắng trời lung linh...

TrangQue

Trăng Quê 04:08:PM @ 12/04/05
EM ĐI TÌM ANH TRÊN BÁN ĐẢO BAN CĂNG

Em đi tìm Anh trên bán đảo Ban căng
Tìm không thấy chỉ thấy trời yên lặng
Một mình Em trong màn đêm thanh vắng
Em đi tìm Anh trên bán đảo Ban căng...

Em lại trèo trên đỉnh núi cao chót vót
Nhìn theo Anh mất hút đã về đâu
Chân ai đi lạc bóng trời Âu
Dòng nước mắt đã trào dâng chua xót

Em lại đến biển Đen kia dào dạt
Vẫn theo dòng sông Đa nuýp đêm trăng

Em vẫn tìm Anh trên bán đảo Ban căng

Hỡi dòng sông rộng làm chi bát ngát
Cho lòng người chia biên giới thế gian
Cho sa mạc thổi bùng lên ngọn lửa
Cho tình ta chưa bén đã lụi tàn
Không nhớ tên tác giả, ai nhớ hết bài thơ này chép dùm Trăng Quê nhé!

asianrose 02:17:PM @ 13/04/05
Chị có nh­­­­ững bài thơ về nước Nga hay quá. Em cũng có rất nhiều kỉ niệm gắn với nước Nga. Bây h em cũng như chị đang ở HN. Ở đây tìm được 1 người thích nước nga, văn hoá nga thật là khó. Cám ơn những bài thơ của chị.

VanhiaNguyen 08:22:AM @ 14/04/05
Toi cung yeu Nuoc Nga!
nuoc Nga do chinh la 1 thoi tuoi tre day hoai bao va uoc mo cua toi.
Chinh vi vay xin gui tang moi nguoi trong Dien Dan nhung bai tho ma toi da tung mang theo lam hanh trang sinh vien Viet Nam be nho-la toi giua nhung mua dong nuoc Nga ngay ay.../.

Uoc Hen
Toi co tim mot dang net than quen
De suoi am long toi noi xu la
Nhung quanh minh chi mot mau trang xoa
Tuyet roi day trong buot gia mua Dong..

Chay trong long mot noi nho menh mong
Mot tieng hat Que Huong,cau ho xu so
Nho luy tre lang nhung trua He long gio
Nho con do xuoi ben nhung dem trang

Nho thuong nguoi noi manh dat nhoc nhan
Mua nang chay mua gio mua bao dap
Noi khac nghiet va noi gian kho nhat
Van moi ngay gop nhat mot niem vui

Dau kho can,cuoc song van sinh soi
Hoa van no dung mua nhu hen uoc
Hanh phuc ay dau de gi co duoc
Phai bao ngay do nuoc mat mo hoi..

Nay xa roi manh dat ay trong toi
Song co don noi que nguoi xu la
Khong nguoi than chi nhung chieu lanh gia
Tuyet roi day trong bao gio nhung chieu dong.

Noi que nha Me co hieu con khong?!
Van uoc mong co mot ngay tro lai
Ben Cha,ben Me,voi gia dinh mai mai..
Dau nhoc nhan cuoc song van tuoi xanh!..

Trang Que 02:06:PM @ 14/04/05
To Asianrose:
Cám ơn Em đã tham gia chuyên mục của chị và mong em trở lại. Những người yêu Nước Nga nhiều lắm Em ơi nhất là những thế hệ của bọn chị. Có thể giờ đây những chuyện buồn đã làm ta quên đi những ấm tình bè bạn năm nào nhưng hãy giữ lại những gì tốt đẹp nhất để niềm vui nhân mãi. Chị kể cho em nghe chuyện này nhé, thời sinh viên chị là cô bé chuyên môn đi taxi miễn phí đó. Thành phố nơi chị ở là Lvov rất đẹp, chị vẫy xe và kể cho người lái xe một vài chuyện về VN và khi trả tiền thì thường là lái xe không nhận và chỉ cần thơm vào má thôi... Ngày chị vào viện bà y tá người Nga to khoảng 1 tạ đã cầm khăn lạnh lau từng giọt mồ hôi cho "cô con gái bé nhỏ" và chị cứ nhớ mãi cái bàn tay ấm đến lạ lùng đó ... Yêu lắm những trái tim Nga nhân hậu và đôi khi dường như ngốc nghếch trong mắt một số kẻ láu cá nữa . Sau này chị có nghe kể về những chuyên buồn, tuy nhiên tiên trách kỷ hậu trách nhân ... và cũng còn nhiều yếu tố khách quan nữa nhưng chi vẫn luôn tin vào những điều tốt lành nhất. Chị đã bỏ ăn hai ngày khi nghe tin toà lâu đài Ermitage bị cháy, vì tiếc một kho tàng văn hoá khổng lồ của thế giới...dớ dẫn quá phải không Rose?
Em vào chuyên mục của bạn Chantroimoi em sẽ tìm được nhiều bài thơ hay và những trái tim đồng cảm cô bé ạ!
Chào Em!

Trang Que 02:06:PM @ 14/04/05
To VanhiaNguyen,
Cảm ơn bạn về bài thơ hay, nhưng lạ quá vì "... nghe mưa nơi này lại nhớ mưa xa..." về đến quê nhà rồi mới thấy Nước Nga da diết quá chừng phải không bạn?
Thỉnh thoảng mời bạn tham gia và chia sẻ các bài thơ của bạn nhé!

VanhiaNguyen 08:11:AM @ 15/04/05
Vang!thua chi TrangQue!.Toi rat hieu,rat dong cam voi chi..
Theo toi nghi thi khong chi la nguoi Nga hay nguoi VN.Ma tat ca 6 ty con nguoi song tren trai dat nay o dau cung co nguoi tot,ke xau..Ai ma chang phai tho oxy de song phai khong chi?.Cai ma toi muon noi voi chi la may man thay,hanh phuc biet bao khi ca toi va chi da tung duoc den nuoc Nga,duoc song duoc hoc tap,va trai qua bao ky niem vui buon o do..Toi cung nhu chi..Co nhung ky niem ma suot cuoc doi con lai chang the nao quen.Muon cam ta Nguoi ma chac khong the lam duoc.Toi da tung duoc ba Me Nga nhan hau cuu song khi bi dam Khuligan-dau troc danh,cuop,tran lot va vui trong tuyet..neu khong co Nguoi Me Nga ay chac gi toi tro lai Co Huong hom nay!.Va trong nhung dem buon,co don,tran tro ve nhung su lo toan doi song thuong nhat toi chi con biet on lai nhung van tho nhu da gui cho chuyen muc nay.Van khac khoai,uoc mong mot ngay thanh dat de tro lai Dat Nga..Tham lai canh dong mau tham do tu Matxcova ve Vologda-Que huong cua nguoi ban gai Nga nam xua chi ah!.
Xin gui chi va moi nguoi them mot bai tho toi nho,va cung chuc moi nguoi trong dien dan Van su nhu y,hanh phuc,suc khoe..Than chao!

Thanh pho mua he
Danh cho em hoa cua nhung khu vuon
Hoa man trang,hoa hong thom ngao ngat
Moi huong sac cua mua he ky dieu
Anh muon mang phu ngap ca minh em..

Danh cho em mua cua mua he
Chot ap xuong chuyen rung troi dat
Mua ao at tren duong anh uot dam
Mua mat lanh cuon sach moi buon lo..

Danh cho em mot tinh yeu dao dat
Voi doa hong thom ngat o tren tay
Thay loi noi suot doi yeu em mai
Oi bong hong tinh khiet cua doi toi../.

Bai tho nay duoc viet tren Dai lo 1905-Mactukhoa nam 1999.Khi tac gia tro lai Nuoc Nga cong tac giua mot mua he ruc ro nang vang tren cac dai lo day hoa.Cua 1 nguoi van dang tung ngay tan hien cho cong dong VN nhung thong tin,nhung viec lam het suc thiet thuc do la 1 phong vien chuong trinh VTV4-Dai THVN.


viết cường 08:44:AM @ 18/04/05
Tạm biệt nươc Nga !


Tạm biêt nhé nước Nga, tạm biệt!
Trời chưa thu sao ta đã se lòng
Hoàng hôn xuống tự khi nào chẳng biết
Ta một mình thơ thẩn mãi bên sông.

Đàn sếu sắp về nam có phải
Mặt hồ rưng sương khói quá êm đềm
Con đường vắng bao giơ ta trở lại
Mùi lá sồi đã dậy giữa sương đêm

Xe ai đó đưa ta về phố cũ
Căn phòng tôi người khác đến thay rồi
Xin đừng bẻ cành Xi-ren trước cửa
Đã bao mùa hương toả xuống thơ tôi

Tạm biệt nhé nươc Nga, tạm biệt!
Ôi mười năm chân nhẹ bước sao đành
Ngọn đèn phố cũng nhoè con mắt biếc
Cây thông già xào xạc suốt năm canh

Tạm biệt nhé nước Nga, tạm biệt!
Ôi ngọt ngào, ôi đau khổ xót xa
Dù vật đổi sao rời đâu chẳng biết
Trong lòng này vẫn có Matxcova

Giọt nước mắt chẳng vợi niềm li biệt
Một miền quê xin gửi lại bên trời
Để mái tóc của mười năm gió tuyết
Ngả vào thương nhớ mẹ hiền tôi.


viết cường 08:51:AM @ 18/04/05
"...Nước Nga vàng hãy vang ngân réo rắt
Ngọn gió cuồng hãy lay động xốn xang
Kẻ hạnh phúc đem niềm vui rào rạt
Hát nỗi sầu đồng ruộng nước Nga vàng..."

(Êxenin)

TrangQue 03:34:PM @ 18/04/05
Thành phố mùa hè

Dành cho em hoa của những khu vườn
Hoa mận trắng,hoa hồng thơm ngào ngạt
Mọi hương sắc của mùa hè kỳ diệu
Anh muốn mang phủ ngập cả mình em..


Dành cho em mưa của mùa hè
Chợt ập xuống chuyển rung trời đất
Mưa ào ạt trên đường anh ướt đẫm
Mưa mát lành cuốn sạch nỗi buồn lo...

Dành cho Em một tình yêu dào dạt
Với đoá hồng thơm ngát ở trên tay
Thay lời nói suốt đời yêu em mãi
Ôi bông hồng tinh khiết của đời tôi../.

Thơ của anh Nguyên hay quá nên mình muốn chép lại có dấu để mọi người dễ cảm nhận về mùa hè Nga đầy hoa và tình yêu của người con trai Việt. Mình lại nhớ về một công viên Thiên Nhiên của TP Lvov với hoa nhài Nga và bao la là cúc vàng...

VanhiaNguyen 08:34:AM @ 19/04/05
Gui chi TrangQue!
Truoc het toi rat cam on chi ve viec chi da chep lai bai tho Thanh pho mua he.
Vang nuoc Nga that dep,nhat la vao mua tuyet tan nay va ca nhung mua He,mua Thu vang ky dieu phai khong chi?!..Nhung chi TrangQue oi!voi toi (va khong biet co ca voi chi nua khong?)tat ca gio da la ky niem ve mot thoi qua vang day tuoi dep nhung cung khong it vat va chi ah.Gio day,khi toi dang co mat o dat nuoc Viet Nam than yeu cua chung ta.Khi phai doi mat voi bao dieu lo toan,tran tro cua cuoc song thuc tai,nhieu khi la khac nghiet cua cuoc song toi van thay minh that tu hao,that vinh du khi duoc dem tat ca tri tue,tam huyet bao ngay thang an hoc,lao dong o nuoc Nga nhung nam thang ay de gio day tung ngay,tung gio ap u,uoc mong cong hien it nhieu cho To Quoc than yeu.Chi Trangque ah,hien tai toi dang lam viec trong mot cong ty tu nhan.Chuyen san xuat VLXD,cu the la be tong..mot nghe ma nguoi ta bao la kho khan,chi toan nhung cau kien sat thep va khoi bui xi mang o nhiem..Nhung toi van rat yeu tho.Va toi nghi nhung van tho nhu da trao doi voi dien dan nay,cung nhu nhung bai tho toi duoc doc o day,tat ca nhung van tho ay da giup toi co nhung phut giay thu gian sau nhung ngay gio met moi.No se chap canh cho nhung y kien,nhung du dinh kinh doanh cua toi them phong phu chi ah.Va toi tin chac rang,voi niem tin ve mot ngay mai.Voi nhung su gop suc nho be cua minh Dat Nuoc ta se ngay mot phat trien,doi song nguoi Viet ta se ngay cang van minh hon phai khong chi?!.Va chung ta neu co gio phut nao do vi ly tuong do ma quen di nhung ky niem ve 1 nuoc Nga xa xoi nhung that gan gui thi cung khong sao phai khong chi.Vi cai quan trong la chung ta la mot the he song co ly tuong,biet yeu,biet tran trong mot qua khu tot dep de cung huong den mot tuong lai tuoi dep bang tat ca suc luc va tri tue nguoi thanh nien Viet Nam chi ah.
Rat mong duoc lam quen voi chi khong chi tren dien dan VDC nay!.
Neu co the hay lien lac va gui email cho toi:
Nguyen Hoang Van
N&G.,JSC.Ha Noi.VN
email:hoangvanngjsc@fpt.vn
yahoo!messengerr: rambler_in_love79
Toi con nhieu bai tho,nhung ky niem va nhung hieu biet ve nuoc Nga muon trao doi voi chi lam.The nhe,Than chao!.

Oi! Nuoc Nga canh dong mau tham do
Va mau xanh nga xuong giua dong song
Toi yeu den suong vui va dau kho
Noi sau thuong ho nuoc trai menh mong..

Khi trong ta lua tu do ruc chay
Khi tim ta con song cho thanh danh
Nguoi ban hoi hien dang vi To Quoc
Ca ngon trieu ky dieu cua long anh!./.

Trăng Quê 08:32:AM @ 20/04/05
Xin chào tất cả các bạn yêu thơ và yêu Nước Nga đã ghé thăm thảo luận. Lúc đầu Trăng Quê cũng tưởng chỉ post một vài bài thơ góp vui trong diễn đàn của CTM. Sau khi vô tình tạo ra thảo luận này và nhìn vào lượng người truy nhập mình rất cảm động vì có rất nhiều các bạn đã đồng cảm cùng với mình, Viết Cường và Anh Nguyên nữa. Mình thật vui khi nhận ra quan niệm cho rằng "lớp trẻ ngày nay không còn yêu thơ nữa" là không đúng. Ở đâu đó trên giảng đường, trên các công trình xây dựng và mọi lĩnh vực vẫn có những tâm hồn tuyệt đẹp và những vần thơ thật đáng yêu! Mình như thấy có thêm những người bạn để chia sẻ những xúc cảm mà tưởng như đời thường đã nghiền nát trong vòng quay của cuộc sống, của thương trường với những toan tính âu lo...
Các bạn ơi chính vì những trăn trở ấy mình phải thú thật rằng mình đang cảm thấy " lực bất tòng tâm" phần vì muốn duy trì trang thảo luận này để các bạn ghé thăm nhưng lại buồn vì thấy khả năng của mình có hạn...e không duy trì nổi nếu không có sự trợ giúp của các bạn. May mà có Viết Cường và anh Nguyên là những người ngay từ những trang đầu đã có những bài thơ rất hay để góp vào. Dù chưa quen nhau nhưng xin gửi lai hai bạn một sự ngưỡng mộ và tin tưởng rằng hai bạn sẽ giúp mình duy trì tiếp trang này. Mình xin được mời tất cả các bạn biến trang thảo luận này thành sân chơi chung và hãy cùng chia sẻ để nỗi buồn vơi đi và niềm vui tăng thêm mãi, để tình bạn tri âm đọng lại. Cảm ơn các bạn nhiều.
Chúc các bạn luôn vui và cuộc sống luôn là những nụ cười!

viết cường 10:47:AM @ 20/04/05
Chị trangque à, chị hãy tin tưởng rằng trong chúng ta hình ảnh nứơc Nga sẽ mãi không bao giờ phai nhạt cả. Em sẽ có gắng đóng góp vào thảo luận này của chị một cách tích cực. Xin cảm ơn chị, cảm ơn nước Nga xinh đẹp đã cho em lẽ sống, niềm tin.

Trăng Quê 08:52:AM @ 21/04/05
Hi Viết Cường, đọc thơ em chị thấy vui vui khi chẳng phải một mình chị đã lang thang một mình bên dòng sông Nhe va, lẩm nhẩm một mình thơ của On-ga và nghĩ rằng tại sao mình không với tay để lấy những đám mây la đà vào một buổi chiều không có nắng ...
"Hoàng hôn xuống tự khi nào chẳng biết
Ta một mình thơ thẩn mãi bên sông..."

Hãy giữ mãi cho mình những cảm xúc tuyệt vời này em nhé!

Em còn nhớ bức tượng Mùa xuân vĩnh cửu trong vườn Mùa hè không? Thật dễ chịu khi nhớ lại cảm giác tận mắt và chạm tay vào một tuyệt tác đến như vậy. Nước Nga là thế không yêu sao được phải không em...?

Trăng Quê 08:52:AM @ 21/04/05
Chào Anh VanhiaNguyen,
Bây giờ thì TQ hiểu sao anh lại có nick name đó rồi. Chắc các bạn Nga ( hoặc một cô bạn gái Nga) nào đó đã gọi anh như thế.
Anh làm bê tông mà thơ chả có chút bê tông nào đâu... giá mà tất cả các anh chàng làm nghề này đều yêu thơ như anh thì các cột bê tông chung cư sẽ không bị rút sắt nữa anh nhỉ?
Thì ra anh đang "xây cho nhà cao cao quá leo không được phải bắc cầu thang..."giá gặp anh trước đây 10 năm thì TQ đã chào hàng bán thang máy rồi...nay đã giải nghệ.
TQ là dân chuyên toán TB và làm kinh doanh không à, đầu thì rặt những con số anh có tin không? Hy vọng lũ bạn em không có đứa nào bén bảng vào những trang thảo luận "văn thơ" này đâu mặc dù chúng đi Nga và yêu Nga nhiều lắm... Thế mà khi ra trường thì cô giáo dạy Văn lại nhớ và yêu nhất cái lũ "thứ ba" đó!
Tiện thể nếu lỡ có ai lạc bước vào đây thì :" còi " lên một hồi nhé!!!
TQ sẽ gửi mail cho anh với điều kiện anh post thơ có dấu chứ không ... chịu chép lại nữa đâu!
Chúc Anh Vui và gửi bài lên cho mọi người nhé. TQ thích thơ của Puskin lắm đấy.

Nho VN 08:55:AM @ 21/04/05
Minh bao minh rat yeu nuoc Nga , hoi tiec cho mot dat nuoc So Viet vi dai , dat nuoc san sinh ra Lenin , Giucov , va ho bao minh la ham , va hom nay minh biet van con nhung ke ham nhu minh , vay la minh khong co don .

Phan Thanh Trung
Sinh vien INSTN , France

Trăng Quê 02:42:PM @ 21/04/05
BIỂN
Puskin

Em thân yêu đã bao giờ thấy biển
Khi nắng chiều tắt dần trên bến
Sóng rì rào ngoài bãi cát xa xôi
Một cánh buồm soi sáng biển khơi
Cùng những cánh hải âu trở về trên bến
Mới hiểu lòng anh tháng ngày xao xuyến
Nhớ thương Em dào dạt trong lòng...

Em thân yêu đã bao giờ thấy biển
Khi trăng lên rắc vàng trên sóng biếc
Núi ngả nghiêng trong mơ nghe biển tâm tình
Một tiếng còi tàu chìm giữa đêm thanh
Một khúc hát buồn mênh mang trên bến cảng
Mới hiểu lòng Anh rung lên sung sướng
Giây phút êm đềm gần gũi bên Em

Em thân yêu đã bao giờ thấy biển
Khi bão tố từ nơi nào cuộn đến
Sóng điên cuồng tàn phá những rừng cây
Sóng thét gầm xô vách đá lung lay
Mưa xối xả phũ phàng trên hải cảng
Mới hiểu lòng Anh bàng hoàng đau đớn
Khi mối nghi ngờ lung lạc niềm tin.

Các bạn ơi đọc thơ Puskin các bạn có cảm nhận được tâm hồn Người Nga không. Tình yêu không chỉ có hoa và lá cung với những mộng mơ. Một bài thơ tuyệt tác mà trong mỗi một khổ thơ chỉ có một cụm từ đọng lại :
Khổ thơ đầu : nhớ thương dào dạt
Khổ thơ thứ hai : rung lên sung sướng
Khổ thơ thứ ba : bàng hoàng đau đớn
Vậy thì những kẻ đang yêu đừng buồn về những đau khổ mà tình yêu mang đến các bạn đang hạnh phúc đó thôi.
Không biết có bạn nào cảm nhận giống mình không nhỉ?

viết cường 02:43:PM @ 21/04/05
Em yêu nước Nga như yêu Tổ quốc mình, tình yêu đó có nhiều điều không tiện nói ra, nhưng đó là một tình yêu đích thực, chị trangque ạ.
"...Ta yêu đến sướng vui và đau khổ
Nỗi sầu thương hồ nước trải mênh mông"
Em không nhớ rõ câu thơ trên là của nhà thơ Nga vĩ đại nào nhưng em rất thích câu thơ đó, nó rất hợp với tâm trạng của em.
" Thôi từ biệt lá thư của tình yêu từ biệt
Nàng đã quyết sao ta còn luyến tiếc
Sao bàn tay mãi chẳng chịu buông ra
Cho lửa thiêu tất thảy niềm sung sướng của ta"
Em tặng chị đoạn thơ này của nhà thơ Puskin-một con người vĩ đại đã từng chống lại Nga hoàng, đã từng bị đi đày ải, và ông đã được coi là mặt trời của thi ca Nga chói lọi.
Chúc chị những giờ phút vui vẻ!

TrangQue 02:48:PM @ 21/04/05
Onga Becgôn
Nhà thơ nữ Liên Xô
BÀI THƠ CUỘC ĐỜI
Em nhớ lại chuyện ngày xưa quá khứ
Khúc hát thơ ngây một thời thiếu nữ“
Ngôi sao cháy bùng trên sông Nê-va
Và tiếng chim kêu những buổi chiều tà”
Năm tháng đắng cay hơn, năm tháng ngọt ngào hơn
Em mới hiểu bấy giờ anh có lý
Dù chuyện xong rồi, anh đã xa cách thế
Em hát khác xưa rồi, khóc cũng khác xưa theo
Lớp trẻ lớn lên bây giờ lại tiếp sau ta
Lại nhắc lại vị ngọt ngào thuở trước
Vẫn sông Nê-va, bóng chiều, sóng nước
Nhưng nghĩ cho cùng, họ có lỗi đâu anh.

Betxônôp
Nhà thơ Liên Xô
VỀ BÀI THƠ CUỘC ĐỜI
Tặng Onga Becgôn
Đừng nhắc nữa em ơi
Lỗi lầm thời quá khứ
Ngôi sao bùng đốm lửa
Đâu còn nữa màu xanh
Con chim nhỏ chuyền cành
Cùng bay theo tiếng hót
Tím rớt chiều gió buốt
Hoa sặc sỡ lo âu
Dòng sông trôi về đâu
Hỏi làm chi cho khổ
Tình yêu- Con thuyền nhỏ
Buồn trôi nơi xa xôi
Gặp gỡ rồi chia phôi
Yêu thương rồi oán trách
Bây giờ đã xa cách
Nhắc lại mà làm chi
Thời gian mãi trôi đi
Buồn vui thành kỷ niệm
Bài thơ là câu chuyện
Của tình yêu ban đầu.

TrangQue 02:48:PM @ 21/04/05
A. X. Puskin
Nhà thơ Nga
Tôi yêu em đến nay chừng có thể
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai;
Nhưng không để em bận lòng thêm nữa,
Hay hồn em phải gợn bóng u hoài.

Tôi yêu em âm thầm không hy vọng,
Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen,
Tôi yêu em, yêu chân thành, đằm thắm,
Cầu em được người tình như tôi đã yêu em...

(1829)

TrangQue 02:48:PM @ 21/04/05
Gửi...

Thơ Puskin

Anh nhớ mãi phút giây huyền diệu:
Trước mặt anh, em bỗng hiện lên,
Như hư ảnh mong manh vụt biến,
Như thiên thần sắc đẹp trắng trong.

Giữa day dứt sầu đau tuyệt vọng,
Giữa ồn ào xáo động buồn lo
Tiếng em nói bên tai anh văng vẳng,
Bóng dáng em anh lại gặp trong mơ.

Tháng ngày qua. Những cơn gió bụi
Đã xua tan mộng đẹp tuổi thơ,
Lãng quên rồi giọng em hiền dịu,
Nhoà tan rồi bóng dáng nguy nga.

Giữa cô quạnh âm u tù hãm
Dòng đời trôi quằn quại hắt hiu,
Chẳng tiên thần, chẳng nguồn cảm xúc,
Chẳng đời, chẳng lệ, chẳng tình yêu.

Cả hồn anh bỗng bừng bừng tỉnh giấc:
Trước mắt anh, em lại hiện lên
Như hư ảnh mong manh vụt biến,
Như thiên thần sắc đẹp trắng trong.

Trái tim lại rộn ràng náo nức,
Vì trái tim sống dậy đủ điều:
Cả tiên thần cả nguồn cảm xúc
Cả đời, cả lệ, cả tình yêu.


VanhiaNguyen 02:48:PM @ 21/04/05
Gui chi Trang Que..!
Truoc het xin cam on chi Trang Que,dung vay,cai ten Vanhia Nguyen nay do 1 co ban gai nguoi Nga,mot thieu nu rat sinh-ban gai toi da goi toi suot may nam hoc tap ben do..Du may nam roi khong gap lai,khong tin tuc nhung hinh anh ve 1 co gai Nga-sinh vien khoa Thanh nhac-nhac vien Traikopsky-Matxcova ngay di hoc,toi di hat o nhung quan an Viet Nam-than thien va triu men voi nhung nguoi Viet xa xu cua co ay khong bao gio phai mo trong trai tim toi chi TrangQue ah.Do khong chi la ky niem ve 1 tinh yeu ma con la 1 tinh ban lon cua toi day.Co ta da cho toi biet ve 1 dieu rang:du khong chung mot dan toc,1 To Quoc nhung tat ca chung ta deu la Con Nguoi-deu biet va deu muon duoc yeu thuong chia se.Va co ay cung da cho toi biet nhieu hon ve nhung tinh cach Nga-nhung phong tuc Nga vi dai.Co ay cung yeu tam hon,cach song rat chan que,moc mac cua nguoi Viet ta lam chi Trang Que ah.Chi moi toi la cach cam doi dua thi toi phai day mat gan 1 thang..Mam tom thi..ui..ui.Nhiet..nhiet..vay day!.
Con ve viec toi gui bai khong dau la boi vi qua thuc toi chua biet cach thuc hien ma Unicode.Co ji chi huong dan ho nhe!.
Rat can on chi ve nhung ji da trao doi tren!.Toi cung xin bat my chut chut.Toi con tre lam.Chua den 30 tuoi.Trong cung kha phong do,chua noi la dien trai.Dac biet la chua lap gia dinh-dang co gang cong hien chut it tuoi xuan cho doi ma.Dong thoi cung muon gay dung cho minh 1 su nghiep de neu lo co co nao vao tam ngam thi ban luon..va cho co ay guc nhu trong phim ay ma.Nhung ma la nga guc trong hanh phuc va su no du,am em ay ma.Neu chi co co ban,co em nao thi gioi thieu gium nhe!.Toi cung rat can nguoi phu nu nam vung ve nhung con so nhu chi lam ban day.Cong ty toi cung dang thieu nguoi lam cong tac tai chinh lam..The chi nhe!.chao va chuc moi dieu may man nhat toi chi va gia dinh!.
tang chi bai tho sau-Nhung la cua Raxun Gamatop -lan sau se la cua Puskin!

GUI NGUOI PHU NU..
Hoi nhung nguoi phu nu!
Neu co tram ngan nguoi dan ong yeu em
Em hay nho trong tram ngan nguoi do
Chac chan la anh se co ten

Con neu nhu yeu em
Dan ong chi con lai ngan nguoi
Thi anh van yeu em
Nhung o trong so sau cung it oi..

Con neu nhu chi co
Tram nguoi dan ong yeu em
em hay nho trong so tram nguoi do
Con co ten cua anh nua ma..

Neu nhu yeu em
Chi con lai muoi nguoi
Thi anh van yeu em
Va dung thu bay hay tam trong hang..

Nhung neu chi con lai mot nguoi dan ong duy nhat yeu em
Thi em hoi-nguoi do khong ai khac
Ngoai ke do-la anh em oi!

Con neu nhu em phai di giua co don buon tui tren doi
Khong ai yeu em nua
Thi co le o mot noi nao do
Tren nui cao-Nguoi yeu em-duy nhat-chet roi!./.

Rat mong cac ban hay tham gia binh pham ve Tinh yeu bao la cua nguoi dan ong doi voi nguoi phu nu trong bai tho nay cua Van hao Nga RaxunGamatoo nhe.Xin cam on!


TrangQue 08:34:AM @ 22/04/05
Hi Vanhia,
Rất vui được làm quen với chàng kỹ sư xây dựng trẻ, dưới 30 và phong độ. Có lẽ đến cả ngàn cô gái mơ ước được làm quen ấy chứ chẳng cần phải TQ giới thiệu đâu ? Mà nếu giới thiệu chắc khó kiếm một cái chìa khoá dịu dàng và đồng cảm để mở được trái tim " bê tông" của bạn đó ( mình đoán vậy vì bạn đâu hời hợt) . Tình yêu sẽ tự đến và có thể là tự đi ...
Một bạn trẻ có tâm hồn và tâm huyết ( thơ của bạn hơi già đấy !!! sorry ) như Vanhia chắc không nhiều và mong bạn hãy mãi ... là bạn nhé dù công trường xây dựng cát và bụi, dù bê tông khi cần vẫn phải bỏ đi...
Vì mỗi người trong mõi chúng ta ...cần có một tấm lòng ...để làm gì em biết không... để gió cuốn đi...
Theo chị nếu ngày mai là sóng thần là động đất thì tiền bạc và danh vọng có nghĩa gì đâu khi trái tim không còn cảm nhận và tâm hồn chỉ còn là một trái nho khô...
Chúc Vanhia một ngày Vui !

VanhiaNguyen 08:34:AM @ 22/04/05
Chị Trăng Quê thân mến!
Cảm ơn chị đã gửi email cho tôi! thật ra thì tôi cũng biết cách gõ tiếng Việt có dấu nhưng quả thật là tui hơi lười...Mong chị và các bạn thứ lỗi.Từ nay tôi sẽ gửi bài với đầy đủ dấu và đúng ngữ pháp Tiếng Việt và sẽ kiểm tra lại nhiều lần trước khi gửi bài .Đó là một cách mà tôi muốn Diễn đàn này tồn tại lâu dài!.Trăng Quê có đồng ý vậy không?!.Mà tôi cũng xin nói thật nhé..Tôi là con trai một nhà Văn-một nhà báo-một nghệ sỹ đích thực của nền Sân Khấu Việt Nam..Tuy bây giờ làm trái nghề của người Cha quá cố ấy.Nhưng dòng máu nghệ sỹ,yêu văn thơ vẫn âm ỷ chảy trong tôi..
Đã từ lâu rồi,tôi không có ai để được làm bầu bạn,tri âm tri kỷ để cùng trao đổi những vần thơ đấy!.mà đúng lắm: tri âm tri kỷ thì kể chi đến tuổi tác.Miễn là cùng chung 1 sở thích,1 tình yêu thơ ca là được mà!.Chị có biết Bạn Vong Niên là gì không?.Ngày xưa tôi nhớ mỗi lần được Bố sai cầm chai đi mua rượu cho các chú các bác bạn Thơ văn của Bố tôi là tôi hay thấy mọi người ấy nói Bạn Vong Niên đấy chị!.
rất vui khi làm bạn với Trăng Quê - Mây Vàng Nhà Nguyễn-Hoàng Vân./.

Biết chị yêu Biển,tôi chép tặng chị và Diễn đàn những người yêu Nước Nga bài thơ

Biển và Anh

Biển vẫn vậy,ngàn năm sóng vỗ
Ngàn năm xanh ôm ấp một bờ thương
Khao khát quá Biển gửi muôn ngọn gió
Để ru bờ xào xạc mấy hàng dương
Biển thăm thẳm mà điệp trùng sóng vỗ
Sóng là hoa:Biển mang đến tặng bờ
Và có thể một ngày không tiếng sóng
Cô đơn buồn : Biển sẽ bơ vơ
Nhưng em hỡi có những ngày Biển giận
Biển cuồng điên-khờ dại dến không ngờ
Biển tím ngắt như không là Biển nữa
Biển chồm lên như xé nát bến bờ
Lòng Biển chứa mưa giông và gió bão
Biển ngả ngiêng như một kẻ si tình
Biển ngiền nát những gì trong mắt Biển
Biển nhỏ đi tự Biển đánh mất mình
Rồi có lúc vô tình em sẽ thấy
Biển tủi hờn.Đơn lẻ khóc trong đêm
Chỉ có gió-trời-mây và sóng biết
Biển ghìm lòng.Biển giấu một mình em../.


TrangQue 08:39:AM @ 25/04/05
Chào bạn Trung - Nho VN,
Bạn muốn thành lập "hội hâm" mà chưa thấy bạn thể hiện bạn hâm đến mức nào nhỉ, chia sẽ với mọi người đi chứ, tất cả những gì bạn cảm nhận, viết ra hoặc đơn giản chỉ là đọc được ở đâu đó thôi:
Làm người hâm khó lắm
Đâu phải chuyện đùa...
Những ai muốn được
Gửi bài lên thôi ???

Thân chào, chúc bạn một thứ 7 xa xứ thật lãng mạn!

TrangQue 08:39:AM @ 25/04/05
Chào Mây Vàng,
Bạn có một cái tên thật tuyệt, ngày xửa ngày xưa các cụ bảo rằng cho con một gia tài không bằng cho con mọt tên hiệu đấy, mình chắc hẳn bố của Mây Vàng là một Nghệ sỹ đích thực đó.
Cám ơn vì bài thơ Biển rất hay của bạn và mình bỗng phát hiện ra rằng hai chị em có more than một sở thích, một sở trường hay một sở đoản...
Nói về tính lười một chút đi... không ai lười hơn TQ đâu. Một lần hội lớp phổ thông tụ họp, sau khi tiệc tùng chúng nó bắt nhau khai ra những mối tình phổ thông. Vì lớp ít nữ nên mình được khai sau cùng, lời khai của TQ là : "...tớ lười lắm, ai yêu tớ thì yêu chứ tớ chẳng phải vạ..." sự thật là như vậy đó
Thân chào!

Bản tin đã được chỉnh sửa lần 1 bởi TrangQue lúc 10/05/05 @ 04:35:PM

TrangQue 08:39:AM @ 25/04/05
Sưu tầm tặng Mây Vàng và lười không nhớ tên tác giả...

KHOẢNG TRỜI EM

Khoảng trời Em mây trắng trôi nhanh
Mây Trắng gọi những miền xa bỡ ngỡ
Trơì nghiêng xuống mắt Em thành nỗi nhớ
Để mây tràn xuống tận lòng Anh

Khoảng trời Em nắng trong thuỷ tinh
Nắng gọi ta đi hái chùm nhãn ngọt
Ô đốm nắng giữa vườn xưa nhảy nhót
Vẫn bồi hồi tay Em đâu đây

Khoảng trời Em mưa thưa bóng Mây
Mưa khó hiểu như tình ta thửa ấy
Cơn mưa giận cơn mưa thưa biết mấy
Nhớ nhung nhiều làm ướt áo người xa

Khoảng trời Em đêm xanh bao la
Đêm hồi hộp dấu bao điều bí ẩn
Phải mắt Em thức với người ra trận
Mà chân trời nhấp nhánh mãi sao mai

Khoảng trời Em ấp ủ những niềm vui
Những dự định chưa bao giờ nói hết
Trời vẫn xanh ngời trên mí mắt
lại bồi hồi theo anh hành quân

Khoảng trời Em đau ở sau lưng
Ở phía trước Anh nhìn rất rõ
Nơi ngùn ngụt những chân trời cháy đỏ
Lưỡi lê này là máu giặc bầm đen

Ôi Phương Nam tâm hồn ta ở đó
Nơi Anh lại về trong khoảng trời Em!

TrangQue 08:47:AM @ 25/04/05
Hi Viết Cường,
"...Nước Nga vàng hãy vang ngân réo rắt
Ngọn gió cuồng hãy lay động xốn xang
Kẻ hạnh phúc đem niềm vui rào rạt
Hát nỗi sầu đồng ruộng nước Nga vàng..."

Lại một ngày cuối tuần và mình bỗng nhớ ngày đầu tiên đặt chân lên Moscow, mùa thu vàng đầy lá rụng và mình thưc sự cảm nhận nước Nga trong bài thơ của bạn với một màu vàng ... tuyệt diệu. Đọc bài thơ cứ như mình đang đứng trước nguyên bản bức tranh Mùa Thu Vàng của Levitan ấy...
Post thơ tiếp đi nhé !

TrangQue 08:47:AM @ 25/04/05
Xin chào Tất cả các bạn ghé thăm diễn đàn
Hôm nay là ngày Cuối tuần, Trăng Quê chúc các bạn một ngày nghỉ Vui và Lãng Mạn!
Có lẽ hôm nay chúng ta lạc đề một chút nhé, mình muốn các bạn thưởng thức một chuyện ngắn rất hay của nhà Văn Y Ban, tuần tới chúng ta sẽ trở lại Nước Nga nhé:

27 bước chân là lên thiên đường
Y Ban

Em đã run lên khi nghe cú điện thoại của anh. Em nằm úp mặt xuống gối và nghe tiếng tim đập thùm thụp.
Có một tiếng nói từ đâu đó vọng đến. Hãy tắt máy điện thoại đi. Khi tắt máy điện thoại thì sự liên lạc giữa anh và em sẽ không còn nữa. Vậy mà em lại với nó để sát vào người em hơn. Trong khoảng khắc điện thoại chưa đổ chuông, tim em đập rung lên và ngực em co tròn lại, tức ở hai bầu vú. Đầu em toang tuyếch. Em muốn đến với anh và em cũng muốn mình vượt qua sự cám dỗ ngọt ngào này. Chuông điện thoại đổ gắt gao:
- Em đã sắp đi chưa?
- Chưa.
- Sao lại không đi?
- Em sợ?
- Em sợ gì chứ?
- Em chỉ muốn ngồi bên anh trong một quán cà phê nhỏ.
- Ừ thì cứ đến đây đi, mình sẽ đi uống cà phê. Đi đi em. Anh đang chờ em đấy.
Em bật dậy ra khỏi giường và trang điểm cẩn thận. Em kẻ viền mắt thẫm hơn và thoa thêm phấn hồng lên má. Tim em vẫn đập gấp gáp.
Em dừng taxi ở phía bên kia đường và mua một thỏi singum. Em chợt nhớ ra chưa kịp đáng răng. Em có thói quen chỉ đánh răng vào buổi sáng và chiều nay là một ngoại lệ. Vì thế mà em quên. Anh ra cửa đón em. Anh bảo:
- Em mặc đồ hiện đại đẹp hơn.
Em mặc quần bò và chiếc áo thun đen. Em hiểu anh đã so sánh với những lần anh đã gặp em khi thì em mặc áo dài khi thì mặc lụa.
Em theo anh vào khách sạn với những bước đi run rẩy. Chiếc sắc em cầm trong tay cũng rung lên. Anh bảo em ngồi xuống nghế. Anh cũng ngồi xuống bên cạnh em. Anh nhìn vào mắt em và nắm lấy tay em. Tay em đang rất lạnh. Tay anh ấm và khô. Em cảm nhận được sự ấm áp từ tay anh truyền sang. Anh cười. Em ấp úng và tránh cái nhìn của anh:
- Mình đi một quán cà phê nào đi anh.
- Ừ ở đây cũng có cà phê. Nhưng có lẽ mình vào một phòng nào đó để nói chuyện và uống cà phê.
Người em đông cứng lại. Em biết điều gì sẽ chờ em trong căn phòng đó.Anh ra quầy lễ tân lấy chìa khoá.
- Đi em.
Em theo anh như một chiếc bóng vô hồn.
Trong phòng có hai chiếc nghế. Anh ngồi xuống một chiếc và em ngồi xuống chiếc đối diện. Anh lại nhìn vào mắt em.
- Em sợ gì thế? Nói gì đi em. Em sợ gì nào?
Em không nhìn vào mắt anh mà quay cái nhìn ra cửa. Dưới tay nắm cánh cửa có một tờ giấy ghi dòng chữ: quý khách nhớ chốt cửa. Cửa anh chưa đóng chặt vẫn mở he hé. Em cảm thấy yên tâm hơn.
- Em sợ ngày mai.
- Sao lại sợ ngày mai?
- Ngày mai em phải đối diện với những sự thật. Em sẽ nhìn mọi thứ đúng với tên gọi của nó. Và điều đó làm em khốn khổ.
- Hàng ngày thiên hạ đang sống với nhau một cách giả dối. Mình không sống được thật lòng với nhau hay sao? Em cũng thích anh chứ?
Em gật đầu.
- Anh cũng rất thích em mà.
Anh áp hai tay lên tay em. Tay anh vẫn rất ấm. Tay em đã bớt lạnh.
- Nào đã hết sợ chưa em?
Em ngước nhìn anh cái nhìn bối rối. Anh đứng lên kéo em ấp vào người anh. Cái hôn đầu tiên anh đặt lên má em. Em run rẩy như không thể đứng vững. Em tựa vào người anh. Anh ghì chặt em vào người anh.
Trước khi tan biến em còn cảm nhận được môi anh cũng rất ấm trên ngực em.
Em đã tan biến vào anh rồi. Người em cong cứng. Anh đã làm dịu em lại bằng những cái hôn. Nhưng ngay cả cái hôn cũng không làm dịu em được. Em mút chặt lưỡi anh và một biển nước ào ạt như muốn nhấn chìm em.
Thực ra em đã muốn làm điều này với anh từ lâu rồi. Ngay sau cái lần anh nhìn rất lâu vào em trong cái đám đông người ấy và nói em đẹp. Nhưng em lại muốn cả tình yêu nữa.
Sự cảm nhận của em đã truyền sang anh. Anh nói trong hơi thở gấp gáp:
- Em thế này làm sao anh quên em được.
Nước mắt em tràn trề vì hạnh phúc.
Em nằm duỗi người, hai tay để lên đầu. Em thả lõng người thoải mái. Anh lại hôn em. Môi anh vẫn nồng ấm. Anh đã kết thúc và rất thoả mãn. Một tay anh để lên ngực em xoa nhẹ. Em muốn khóc nức nở. Em đã cố gắng để không khóc. Em bắt ý nghĩ quay về một điều gì đó. Em chợt nhớ ra cửa anh vẫn để he hé. Và em bỗng sợ. Em nhổm người dậy để nhìn. Cửa đã được đóng chặt và cài kín từ bên trong. Em cố nghĩ xem anh đã cài kín cửa từ khi nào? Em đã không nhớ.
Anh vào nhà tắm. Tiếng nước xối ào ào. Em buồn ngủ. Muốn ngủ một giấc thật ngon. Nhưng em lại nhớ câu nói của anh:
- Em thế này anh làm sao mà quên em được.
Em đã cưỡng lại cơn buồn ngủ, cố thức để tận hưởng cảm giác.
Em nghĩ về anh. Anh là người đàn ông đang trên bệ phóng của danh vọng. Hằng đêm trong chương trình thời sự luôn thấy hình ảnh của anh. Nhưng tất cả những thứ đó không quan trọng với em. Cái dẫn đến giây phút em đang tận hưởng là vì em yêu và ngưỡng mộ anh. Em đã rất ngưỡng mộ anh và khao khát một tình yêu.
Em, một người đàn bà bình thường nhưng thông minh. Cái thông minh nhất của em là em nhận chân được mình là ai? Chỗ đứng của em ở chỗ nào trên trái đất này? Em cũng rất nhạy cảm. Em cảm nhận được ánh mắt đang chĩa về em nặng nhẹ thế nào?Em biết trong một người đàn ông dẫu có quyền lực và địa vị thế nào thì vẫn có một phần của con người bình thường. Em đã yêu cái phần người bình thường đó trong anh.
Em đã không nhầm. Cái giây phút như tan biến trong nhau ấy. Em đã bừng tỉnh để nhận ra sự nức nở của anh trên ngực em. Trong cơn vọt trào của cảm xúc anh đã rên rỉ bằng tiếng của chú mèo chứ không phải tiếng gầm của sư tử. Em tự hào vì đã làm cho anh sung sướng.
Anh ra khỏi nhà tắm, quấn chặt mình trong chiếc khăn bông trắng. Nhìn thấy em vẫn nằm ngạo nghễ trên giường anh lấy chiếc chăn mỏng phủ lên người em. Em muốn đùa với anh. Em hất tung chăn và duỗi dài chân tay. Anh lại lấy chăn phủ lên người em. Em lại hất tung chăn ra. Lần thứ 3 em đã nhìn thấy ánh mắt bực bội của anh. Em bật dậy vào nhà tắm. Em soi mình vào gương. Da thịt em sáng loáng. Môi em đỏ mọng và hơi trễ xuống. Mắt em sáng long lanh.
Em ra khỏi nhà tắm và quấn mình trong chiếc khăn bông trắng. Anh đã mặc quần áo chỉnh tề. Em nhìn vào mắt anh, không còn ánh mắt bực bội nữa. Cái nhìn của anh đằm thắm và bao dung. Anh đến phía sau em cầm chiếc khăn lau vai cho em và nói:
- Vai em còn đọng nhiều nước quá.
Người em lại mềm ra để đón nhận một chiếc hôn vào vai. Và em còn xoay người để đón một cái hôn nữa vào môi. Nhưng anh chỉ hôn vào má em. Đã xong. Quần áo em đã gọn gàng. Đầu tóc cũng gọn gàng. Môi em không trễ tràng nữa. Em ngồi như một tội đồ trên ghế. Anh cũng không nhìn em. Thời gian như đông cứng lại. Em sợ những khoảng khắc như thế này. Em bảo anh:
- Mình về đi.
- Ừ.
Em đứng lên và anh vẫn ngồi
- Anh không còn nhớ mấy câu thơ này là của ai nữa? Lemontop hay Puskin. Nhưng anh rất thích nó. Tạm biệt nhé nếu là lần cuối...
Người em như có hào quang toả ra. Em líu lo hát những bài hát từ trái tim. Mắt em cười và má em ửng đỏ. Em đã không kiểm soát được các hành vi của mình. Em đã hăm hở bước 26 bước gần đến thiên đường.
24 giờ sau. Đúng cái khoảnh khắc ấy, tim em lại đập loạn lên. Em chờ điện thoại của anh. Em chờ đúng cái khoảnh khác ấy. Cái khoảng khắc vào xế chiều, khi công việc đã vãn. Em đếm từng phút 5, 10, 15... 45. Đã sắp hết giờ làm việc. Tim em muốn nổ tung ra. Em không thể chờ được nữa. Em run rẩy bấm số điện thoại của anh.
- Alô, tôi nghe đây.
Em nghi ngại không biết có phải giọng nói của anh không?
- Cho tôi hỏi thăm, đây có phải là...
- Vâng tôi đây.
- ... là em, anh quên em rồi phải không?
- Em đấy à. Anh làm sao mà quên em được.
Đúng là giọng nói của anh hay nói với em rồi. Nhưng là giọng của công việc chứ không phải là giọng của nồng nàn.
- Em khoẻ không? Anh cũng đang định gọi cho em đây.
- Vâng.
Em không biết nói gì thêm nữa.
- Tý nữa anh còn có một cuộc hẹn. Chúc em trẻ, khoẻ, thành đạt và hạnh phúc.
- Và giữ vững lập trường, tư tưởng nữa phải không anh.
- Đúng thế. Vào một thời gian thích hợp nào đó chúng mình sẽ gặp nhau nữa nhé. À này em, khi tình cờ gặp nhau ở đám đông chúng mình nên tế nhị nhé.
- Vâng, em hiểu rồi.
Chân tay em run lẩy bẩy như mới ốm dậy. Nỗi buồn làm em đổ sụp xuống. khi em đến chỗ hẹn cùng anh, em cũng đã nghĩ đến điều này như là một sự rủi ro. Nhưng em đã gạt nó đi bằng niềm tin và hy vọng.Trong nỗi buồn em vẫn còn hy vọng. 48 giờ, 72 giờ... Em vẫn chờ và hy vọng và sợ hãi. Nỗi sợ hãi bị tổn thương lần nữa đã làm em không thể nhấc điện thoại để gọi cho anh.
Những ý nghĩ khốn khổ đã bủa vây em và nhấn chìm em xuống. Em là người đàn bà như thế nào đây, trong suy nghĩ của anh? Em hám danh vọng và hám tiền tài ư? Không, em đã có một cuộc sống đầy đủ về vật chất và danh vọng cần có của một người đàn bà bình thường. Em còn có cả lòng tự trọng. Bây giờ thì em biết chắc anh đã rất hiểu điều này khi chọn em phải không anh? Còn trong suy nghĩ của em, em là một người đàn bà dễ dãi hư hỏng ư? Không, em đã mê đắm anh để từ bỏ một người đàn ông đã yêu em thực lòng.
Em sống không luỵ người khác. Thiên đường và địa ngục của em cũng không giống của người khác. Thiên đường cách cuộc sống của em 27 bước chân. Em đã bước được 26 bước rồi. Chỉ cần một bước chân nữa thôi em sẽ được lên thiên đường. Sau cái khoảnh khắc tan biến vào anh, bước chân cuối cùng ấy em tưởng tượng ra đó chính là lời anh thổ lộ rằng anh yêu em. Sau 48 giờ, 72 giờ... thì chỉ cần những cú điện thoại hỏi thăm em dịu dàng.Kỳ lạ thay cái thiên đường. Adam và Eva vì yêu nhau mà phải đầy xuống hạ giới. Còn em chỉ vì thiếu tình yêu em không được lên thiên đường. Còn anh, anh đang ở đâu?Anh có ở thiên đường của anh không? Mỗi buổi tối em vẫn thích xem chương trình thời sự. Em vẫn không thể dời mắt khỏi anh.
Em nhớ anh nói với em rằng, một thời gian thích hợp nào đó mình sẽ gặp nhau. Và em cũng nhớ câu thơ cuối anh đọc cho em, anh không phải là anh bây giờ. Em biết. Và em cũng không phải là em bây giờ. Trong khi những ý nghĩ quay cuồng làm khổ em, em đã tìm cho mình một lối thoát. Em đã lấy câu chuyện của một cô gái bán hoa để làm bài học răn mình. Câu chuyện rằng, một đêm cô đi bán hoa bị khách chơi trả cho một tờ bạc giả. Thay vì sự rên rỉ cô đã tự an ủi mình: Mình bị hiếp rồi.
Thực chất, thiếu một bước chân em đã bị sa xuống địa ngục rồi. Dưới địa ngục con người vô cảm, không còn cảm giác buồn đau và sung sướng nữa.


VanhiaNguyen 08:54:AM @ 25/04/05
Nếu bạn yêu nước Nga chắc bạn không thể nào không biết bài hát Triệu bông hòng
nỏi tiếng.VanhiaNguyen xin chép tặng mọi người 1 bài thơ dựa vào ý bài hát đó nhé!.

Anh nào có gì đâu
Đâu triệu triệu bông hồng
Đời khắc nghiệt trơ gầy năm tháng
Hoa thường khi chẳng có một bông..

Những tháng năm tìm kiếm
Những mỏi mòn chờ trông
Cuôc đời nào dễ có
Triệu triệu đoá hoa hồng..

Nhưng cuối cùng anh biết
Em sẽ hiểu nõi lòng
Hiểu tình anh sâu nặng
Dẫu không môt cánh hồng.

Mõi tình yêu sẽ có
Tiếng nói của riêng mình
Và tình yêu cũng biết
Nghe mọi tầng âm thanh../.

-Tặng Kim-và những người Sinh viên ở Pháp lại thích Nga..!




TrangQue 08:32:AM @ 26/04/05
Tôi Yêu Em
Puskin

Tôi yêu em: đến nay chừng có thể
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai
Nhưng không để em bận lòng thêm nữa,
Hay hồn em phải gợn bóng u hoàị

Tôi yêu em âm thầm, không hy vọng,
Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen,
Tôi yêu em, yêu chân thành, đằm thắm,
Cầu em được người tình như tôi đã yêu em.

(Thúy Toàn dịch)

TrangQue 01:40:PM @ 27/04/05
Onga Becgôn
Nhà thơ nữ Liên Xô

MÙA LÁ RỤNG
Tặng Betxônôp

Những đàn sếu bay qua, sương mù vào khói lửa
Trên Mạc tư khoa lại đã thu rồi
Bao khu vườn như lửa cháy ngời
Vòm lá sẫm ánh vàng lên rực rỡ.

Những tấm biển treo dọc theo đại lộ
Nhắc những ai đi ngang dù đầy đủ lứa đôi
Nhắc cả những ai dù cô đơn trong đời
“Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng”

Ôi trái tim tôi, trái tim một mình tôi
Đập hồi hộp giữa phố hè xa lạ
Buổi chiều kéo lang thang trong mưa giá
Khẽ rung lên, khung cửa sổ ánh đèn

Ở đây tôi cầu ai khi xuôi ngược một mình
Tôi có thể yêu ai? Ai làm tôi hạnh phúc?
“Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng”
Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi

Nếu không còn gì mơ ước nữa trong tôi
Thì có nghĩa chẳng còn gì để mất
Anh từng ở nơi đây, từng là người thân yêu nhất
Sao lúc này làm người bạn cũng không

Không hiểu sao cứ ngùi ngẫm trong lòng
Rằng tôi sẽ phải xa anh vĩnh viễn
Anh! Con người không vui, con người bất hạnh
Con người đi cô độc quá trong đời

Thiếu cẩn trọng chăng hay chỉ đáng nực cười
Thôi hãy biết kiên tâm, mọi điều đều phải đợi
Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi.
Cơn mưa rơi thầm thì lúc chia ly.

Mưa tối trời nhưng ấm áp nhường kia
Mưa run rẩy trong ánh trời lấp loá
Anh hãy vui lên dẫu con đường hai ngả
Tìm cuộc sống bình yên trong ấm áp cơn mưa

Tôi ra ga, lòng lạnh lẽo như xưa
Một mình với một mình thôi, không cần ai tiễn biệt
Tôi không biết nói cùng ai đến hết
Nhưng bây giờ còn phải nói gì thêm?

Cái ngõ con đã ngập màn đêm
Những tấm biển dọc đường cũng thấy trống
“Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng”.

viết cường 08:18:AM @ 28/04/05
chị Trangque, chị đã có bài thơ "Gửi người con gái xa xôi" của nhà thơ
Conxtan tonximonop chưa?

NhoVN 08:20:AM @ 28/04/05
Chào tất cả mọi người , xin hỏi có ai có bài thơ Nga : Đợi . Thì có thể gửi lên cho mình được không ? Mình không nhớ hết bài thơ này chỉ nhớ có một đoạn ví dụ :
Đợi anh anh lại về
Trông chết cười ngạo nghễ
Cảm ơn trước .

Penser au Vietnam beaucoup

TrangQue 10:45:AM @ 28/04/05
Đợi anh về


--------------------------------------------------------------------------------

Em ơi đợi anh về

Đợi anh hoài em nhé

Mưa có rơi dầm dề

Ngày có buồn lê thê

Em ơi em cứ đợi.

***

Dù tuyết rơi gió thổi

Dù nắng cháy em ơi

Bạn cũ có quên rồi

Đợi anh về em nhé!

***

Tin anh dù vắng vẻ

Lòng ai dù tái tê

Chẳng mong chi ngày về

Thì em ơi cứ đợi!

***

Em ơi em cứ đợi

Dù ai thương nhớ ai

Chẳng mong có ngày mai

Dù mẹ già con dại

Hết mong anh trở lại

Dù bạn viếng hồn anh

Yên nghỉ nấm mồ xanh

Nâng chén tình dốc cạn

Thì em ơi mặc bạn

Đợi anh hoài em nghe

Tin rằng anh sắp về!

Đợi anh anh lại về.

Trông chết cười ngạo nghễ.

***

Ai ngày xưa rơi lệ

Hẳn cho sự tình cờ

Nào có biết bao giờ

Bởi vì em ước vọng

Bời vì em trông ngóng

Tan giặc bước đường quê

Anh của em lại về.

***

Vì sao anh chẳng chết?

Nào bao giờ ai biết

Có gì đâu em ơi

Chỉ vì không ai người.

Biết như em chờ đợi.

K.SINIONOV

(Nga)

(Tố Hữu dịch)

Mình đã chép Bài thơ này nhưng lời nhắn dành cho ai thì bạn đièn vào nhé!
Chúc Vui!

TrangQue 10:45:AM @ 28/04/05
To Viết Cường,
Chị chưa có bài này đâu, thơ em sưu tầm hay lắm, em post lên đi. Chị rất thích bài thơ của Trần Ninh Hồ.
Thân chào!

viết cường 08:28:AM @ 29/04/05
Em sẽ post cho chị nhưng chị phải trả công em đấy nhé !!!! Em tham lam lắm đấy...

VanhiaNguyen 08:28:AM @ 29/04/05
THA PHƯƠNG

Từ trong sâu thẳm tâm hồn
Tình yêu đốt cháy cõi lòng tha phương
Chốn xa em có nhớ thương
Người trai đơn lẻ dặm trường nước Nga
Ngày về?anh nghĩ rất xa
Tình người sâu nặng dù qua bao ngày..

Nhớ Quê Hương,nhớ người thương
Mong ngày trở lại phố phường ấu thơ
Hà Nội ơi!thức trong mơ
Bàng hoàng chợt tỉnh biết giờ đã xa.
Sông Hồng vẫn nặng phù sa
Nước mắt của mẹ,bãi bờ quê cha..
Tháng ngày qua-giữa đất Nga
Vẫn mong trở lại với người ta yêu..!./.
---------------&--------------------------
(-Sau những chuyến hàng quần áo Matxcova-Vologda,nh­ững chiều đông xa xứ nhớ về hình bóng và tiếng hát của LA - "con chim vàng anh thành Nam"..12/2001)

NhoVN 08:28:AM @ 29/04/05
Cám ơn chị Trang Que nhiều , chẳng có ai để tặng đâu , đơn giản đây là bài thơ em rất thích từ hồi nhỏ thôi .



Penser au Vietnam beaucoup

TrangQue 04:39:PM @ 29/04/05
Hi Viết Cường...
Chị vừa đăng ký học Kỹ năng Thoả thuận Thương mại nhưng chưa đến bài của Em đâu...
Thôi post đi ... quà 1/ 5 cho chị TQ và mọi người trên diễn đàn nào... năn nỉ đấy !!!

Chúc Viết Cường, Vanhia, CTM và các bạn yêu quý Nước Nga một kỳ nghỉ ngọt ngào và lãng mạn!

Được cùng đồng chí tưng bừng ... cùng mừng cùng hát vang lên lời ca...
Nhớ tới phố xưa êm đềm ...

toghi 04:36:PM @ 03/05/05
Hoa hồng (*)

Hoa hồng trên mộ cỏ tươi
Dưới mồ yên nghỉ một người tôi thương
Tiễn chàng nǎm ấy lên đường
Mà giờ thân gửi chiến trường xa xǎm!
Chuông đâu hãy rung vang trời đất,
Báo tin buồn đi khắp nơi nơi.
Trên cành một nhánh hoa rơi,
Muôn người đau đớn cùng tôi khóc chàng.

Khuyết danh
(Nga)
(Quang Huy dịch)

(*) Bài thơ được các chiến sĩ Hồng quân Liên xô
khắc lên báng súng trong thời kỳ đầu của
cuộc chiến tranh giữ nước vĩ đại.

asianrose 04:46:PM @ 03/05/05
Lâu quá rồi em mới có time quay lại thảo luận này.
Dạo này em thấy nhớ nước Nga ghê cơ mà chẳng biết là khi nào mới có thể quay lại. Huhu.

VanhiaNguyen 08:43:AM @ 04/05/05
Các bạn ạ,ai đã từng đến Nước Nga-và các nước Liên bang Xô Viết vĩ đại khi xưa chắc hẳn không khỏi ngỡ ngàng khi đặt chân vào những bến xe điện ngầm Metro hoành tráng,hoặc đi trên những chuyến tầu khắp nước Nga.Ngắm nhìn những thảm cỏ,những cánh đồng "màu thắm đỏ' và những cung điện nhà thờ Nga..mà mộng mơ phải không nhỉ?!.Nhưng các bạn ơi!có lúc nào đó trong lúc đắm mình vào cái vĩ đại của nước Nga,của những thành tựu nhân loại đó..bạn nhớ về hình ảnh thân thương quê nhà có dòng sông Hồng đỏ nặng phù xa và những căn nhà nhỏ như bao diêm,những cánh đồng với những con trâu bé nhỏ như con kiến khi máy bay đưa bạn rời Nội Bài lên giữa tầng cao để rồi xa Tổ Quốc không nhỉ?!.
Với tôi,dù đi đâu,ở đâu,làm gì thì vẫn nhớ về Việt Nam thân yêu.Và bây giờ,khi ở giữa lòng HN thân yêu,tôi có rất nhiều đêm khó ngủ,khắc khoải một nỗi niềm..Tôi và các bạn sẽ làm gì,sẽ thực hiện bằng cách nào để Đất Nước cũng có những bến tầu điện ngầm hoành tráng như thế,những đoàn tàu hiện đại,an toàn,văn minh hơn!.Để làm gì nhỉ!,để tôi và các bạn,và tất cả mọi người không còn sống trong cảnh nhễ nhại mồ hôi giữa trưa hè,tắc đường ở Ngã Tư Khổ-Sở..để không còn những tiếng khóc nấc lên trong ngẹn ngào của người tôi quen khi mất đi người thân..trong chuyến tàu,chuyến xe ôtô đi dọc Việt Nam "định mệnh" ấy nữa!...
---------o0o------------
HOÀI NIỆM NHỮNG CHUYẾN TÀU
Trên chuyến tàu nước Nga
Tôi nhớ về Tổ Quốc
Ôi đất mẹ Việt Nam
Những đoàn tầu xuôi ngược
Xuyên suốt dải Bắc Nam..

Biết bao đêm không ngủ
Nhớ hình ảnh quê nhà
Cầu Long Biên sương phủ
Sông Hồng nặng phù sa
Bến Thủy ai đi qua
Vẳng nghe hò ví dặm
Đèo Hải Vân mây mờ
Tuy Hoà biển xanh trong..

Ôi nước Việt thân yêu
Bốn ngàn năm lịch sử
Dù đi đâu vẫn nhớ
Những hình ảnh thân thương..

Hỡi đất Mẹ kính yêu
Đi xa con nhớ nhiều
Qua bao miền đất lạ
Những vùng đất nước Nga
Thì tronh tim vẫn nhớ
Những đoàn tầu Bắc Nam../.
-----------&------------------ ( Đêm không ngủ Matxcova-Kiep-5/11/2000)

NhoVN 03:00:PM @ 04/05/05
(Sua thanh co dau dum em nhe , cho em khong co bo go tieng Viet)

Cac anh chi deu hoc o Nga ve a ? Thich that , dang le em cung da co the hoc o Nga roi . Co anh chi nao yeu cac bai hat va dac biet la quoc ca cua Lien Bang Xo Viet va cac nuoc thanh viet thi co the vao day :
http://marxists.org/history/ussr/sounds/index.htm
Chuc moi nguoi vui ve

Nguoi con xa xu

NhoVN 03:00:PM @ 04/05/05
(Cac anh chi chuyen sang dau tieng Viet gium em cho em cam cai phan mem)

Em vao trang nay cung nhieu hom nay moi thay tin chi TQ , lan dau tien duoc mot nguoi khuyen khich em cu "tiep tuc ham" , hi hi thich that .

Em chua den nuoc Nga , em dang hoc o Phap . Nhung neu nguoi ta cho em sang Nga hoc bay gio thi em se sang ngay . The da la ham chua nhi ?Nam thu nhat luc co dot dang ki di Nga thi truong BK cua em lai chua cho biet diem cua em cho nen khi biet thi het han nop ho so roi .

Em co doc mot so bai cua bac vanhianguyen va rat an tuong khi bac ay tam su ve tam trang cua bac ay o ngo Cam Chi , Ha Noi . Tai sao bac ay khong thanh lap mot hoi nhung nguoi cung y nghi , ngay truoc khi em chua biet trang nay em nghi la rat hiem , va bay gio em nghi la rat nhieu . Trong hoi nay co danh sach dang hoang va dia chi nua , moi nguoi cung dong gop de co the co tien de ung ho cac dot quyen gop tu thien chang han , cung nhau tham gia cac hoat dong van hoa ... lam sao cho pho bien cai tu tuong ay cho toan lop tre . Chu ngoi than phien thi phong co ich gi , phai khong chi .

Em chua den nuoc Nga do do em chi yeu nuoc Nga boi Le Nin, cac tuong linh va chien si Hong Quan trong chien tranh ve quoc vi dai , roi cac chuyen gia Lien Xo sang viet nam ma em da tiep xuc rat nhieu .

Sap chien thang phat xit roi , sao khong thay moi nguoi de cap den chuyen nay vay ?

chuc moi nguoi vui ve . Nen nho viet chi de giai toa tam ly , chi co hanh dong moi giai quyet duoc van de thoi .

PHAN Thanh Trung
INSTN , France


Penser au Vietnam beaucoup

TrangQue 08:10:AM @ 05/05/05
Xin chào mừng Toghi đến với diễn đàn, bạn có một nick name thật đặc biệt!.
Bạn có thể bật mí một chút về mình được không ? bài thơ bạn post lên thật đặc biệt và có lẽ ít người biết đến. Chiến tranh đã qua đi nhưng xem phim của Nga thì đã lắm như " Đàn Sếu bay" hoặc " Sông Đông êm đềm" chẳng hạn.


TrangQue 08:10:AM @ 05/05/05
Hi, Nho VN,
Chị đồng ý là em đủ tiêu chuẩn vào hội ...hâm...rồi. Theo chị ai thích khôn thì khôn... ai dại cứ dại... và ai hâm cứ tiếp tục hâm đi vì rồi ... cũng thành cát bụi mà em. Đôi khi chị ước gì mình đừng có tỉnh... quẹo như vậy... vô tình lắm.
Ý tưởng thành lập một hội của em khá hay nhưng qua internet thì hơi thiếu khả thi. Riêng chị thì có mặt trong nhiều hội quá nên cho rằng những diễn đàn này là ..." phi chính phủ " em à. Có rất nhiều cơ hội ngoài đời để mọi người thực hiện những ý tưởng của mình, trong cuộc sống tất bật này viết để cảm nhận hoặc chia sẽ tâm tư cũng quý em à.
Bài của Em không cần phải chép ra Tiếng Việt đâu, mọi người đọc được và thông cảm vì em ở xa mà. Chép lại là chống chỉ định ... lười của Mây Vàng đó. Bây giờ thì bạn ấy hơn cả tuyệt vời rồi.
Em ở Pháp thích nhỉ, chị mới chỉ đi qua sân bay thôi, giá mà được trèo lên tháp Ephen nhỉ?
Chúc em Vui nhé!

asianrose 02:02:PM @ 05/05/05
Các anh chị o đây có ai bít trang web nào có nhạc và lời những bài hát tiếng Nga ko nhỉ? Em đang cần gấp quá mà lại chẳng bít trang nào cả. Nếu ai bít thì nói cho em nhé. Nick của em ở yahô bangnhi707. Thanks!

VanhiaNguyen 04:14:PM @ 05/05/05
Hi chi TrăngQuê và ThanhTrungNhoVN !
Cảm ơn SVThanhTrung vì đã đồng cảm với những nghĩ suy của VanhiaNguyen!..
ThanhTrung ạ!.Chị Trăngquê nói đúng đấy,đây là 1 diễn đàn "vô chính phủ" nhưng lại hội tụ rất nhiều người có lương tâm,có tình yêu Đất nước mình,tôn trọng những kỷ niệm,và những tâm hồn rất đẹp..
Rất hiểu mong muốn làm 1 điều gì đó cụ thể cho tốt đẹp cho Đời của bạn.Nhưng chúng ta có cách nghĩ và cách làm khác nhau mà.Chúng ta còn trẻ TTrung à!.Không thiếu việc để ta khẳng định mình,không thiếu gì cách ta cống hiến cho cuộc đời đâu!.
VanhiaNguyen đâu có than phiền mà chỉ muốn bộc bạch,sẻ chia chút ít quan niệm sống với mọi người thôi đấy chứ!.Mà ThànhTrung học ngành gì nhỉ?,biết đâu sau này khi em học xong trở về VN,chúng ta lại chung "một chiến hào" đấy!.ok?!.
Còn nếu như ThanhTrung muốn làm ngay việc tốt,cụ thể là quyên góp chẳng hạn,mình xin giới thiệu với bạn "chuyên mục gặp gỡ khán giả VTV4-Đài truyền hình VN" ở đó các anh chị ấy sẽ hướng dẫn bạn cách làm cụ thể hơn đấy!.Họ đã làm rất nhiều việc thiện 1 cách cụ thể và thiết thực đó.Có gì cứ liên lạc cụ thể nhé.(Email :hoangvanNGjsc@fpt.vn).
chép tặng Thành Trung những vần thơ nổi tiếng của 1 đại thi hào NGA!

"Khi trong ta lửa tự do rực cháy
Khi tim còn sống cho thanh danh
Người bạn hỡi hiến dâng vì Tổ Quốc
Cả ngọn triều kỳ diệu của lòng anh!"

TrangQue 08:26:AM @ 09/05/05
Hu hu chị cũng muốn trở lại Nga em Asianrose à mùa hè này ở Nga nhất là Leningrad chắc đẹp lắm, mê hồn với vườn mùa hè, đài phun nước Saint Pêtecbua và êm đềm sông Nhe va nữa. Theo chị được biết giá vé rẻ của Nga khoảng 600-700 US$, em chịu khó bỏ ống nhé, người Nga nói :" Ai đi tìm người đó sẽ thấy" biết đâu chị em mình lại gặp nhau ở Nga thì hay quá.
Còn địa chỉ các bài hát thì bạn Trung - Nho VN ở Pháp đã gửi cho diễn đàn
http://marxists.org/history/ussr/sounds/index.htm em vào nhé.
Có một địa chỉ thỉnh thoảng nhớ quá thì tụi chị cũng hay rủ nhau tới ăn vài món Nga- Việt số 9 Phạm Sư Mạnh quán Giấc mơ nhỏ đó, em tới đó có thể nghe nhạc Nga, mua đĩa, ăn xúp củ cải đỏ, váng sữa, dưa chuột Nga muối, khoai tây thịt nghiền... thèm chưa, nhưng mà giá cũng mắc đó.
Ừ nhỉ sắp đến ngày chiến thắng của Nga rồi, lại nhớ những buổi đi diễu hành ngoài phố hô U ra mỏi cổ, còn tụi con trai thì xuyên tạc...
Nhớ Nga quá!

TrangQue 04:11:PM @ 09/05/05
Các Bạn trên diễn đàn thân mến!
Giờ này trên Quảng trường Đỏ chắc là hoành tráng lắm - Kỷ niệm ngày chiến thắng huy hoàng của các chiến sỹ Hồng Quân Sô viết vĩ đại! Giá mà chúng mình được đi trong hàng ngũ tuần hành như ngày xưa, vung cờ vung hoa và hô vang các khẩu hiệu. Các đồng chí cựu chiến binh giờ này chắc Vui lắm : hát , huân chương và rượu vôtka. Họ xứng đáng để có niềm vui đó vì họ đã làm nên một chiến thắng một không hai trong lịch sử.
Ngày này ở Nước Nga mọi người mang hoa và lòng kính cẩn trên nấm mồ của các chiến sỹ vô danh và đài tưởng niệm các liệt sỹ đã hy sinh vì Chiến thắng này.
Xin kính chúc Đất Nước của Lênin một ngày lễ Chiến Thắng đầy hoa và Vinh quang. Xin chúc các bè bạn Nga của tôi một ngày lễ trong Hoà bình và Hạnh phúc!
Nước Nga Sô viết mãi mãi là một Tình Yêu lớn trong mỗi chúng ta phải không các bạn! Nào chúng ta hãy nâng cốc chúc mừng, những người bạn Sô viết thân yêu !

chantroimoi 08:24:AM @ 10/05/05
Không sống trên đất nước Nga, nhưng xem về Hồng Quân trong từng trận đánh trên Ti vi ...hẳn ai nấy đều cảm phục trước tinh thần của họ.

Ngày này năm xưa cách đây 60 năm, chủ nghĩa phát xít đã bị sụp đổ hoàn toàn...

Đi trong ngày lễ hôm nay thì thật tuyệt, song có lẽ mình sẽ già đi mất...thôi thì chỉ tỏ lòng ngưỡng mộ là được rồi...

việt việt 08:24:AM @ 10/05/05
chị Trangque à, viết cường hiện giờ chưa thể tiếp tục tham gia thảo luận của chị. viết cường đã gặp phải chuyện không hay rồi chị à. Là người anh của viết cường, tôi mong chị hãy thứ lỗi cho em tôi, và tôi cũng có điều này mong chị giúp đỡ. Đó là, thảo luận "nếu bạn là thi sĩ..." của em tôi,nhờ chị thay em tôi tiếp tục thảo luận này...tôi biết ơn chị nhiều lắm.

TrangQue 02:44:PM @ 10/05/05
Chào Việt Việt,
Như một linh cảm khi không thấy Viết Cường trả lời sau ngày lễ, mình định bụng sáng nay sẽ vào diễn đàn để hỏi xem Viết Cường thế nào? Bạn làm mình lo lắng không hiểu có chuyện gì xảy ra với Viết Cường vậy?. Việc bạn nhờ trang thảo luận Là thi sỹ mình sẽ làm, nhưng làm ơn cho minh biết chuyện gì đã xảy ra đi. Tuy chỉ là bạn qua internet nhưng cậu bé đó có một tâm hồn và khi có chuyên không may cũng cần người chia sẻ và động viên Việt Việt à. Guwỉ mail cho mình theo địa chỉ trangquetb@yahoo.com. Mong hồi âm của việt việt và cho mình cùng các bạn trên diễn đàn hỏi thăm viết cường và cầu chúc " tai qua nạn khỏi"
Mong tin

TrangQue 02:44:PM @ 10/05/05
Chào Chantroimoi,
Lâu lắm mới được gặp lại bạn trên diễn đàn và mình phát hiện chúng ta là hàng xóm quá gần. Ngày nào mình cũng phải đi qua nhà thầy giáo phố Nguyễn Công Trứ để về nhà đó

Có khi nào trên đường đời tấp nập
Ta vô tình đã lướt qua nhau...

Là thầy giáo thì không bao giờ già đâu... mình thỉnh thoảng về thăm thầy giáo cũ và vẫn chẳng thấy thầy già đi vì lúc nào cũng bên các em thơ mà!
Chúc Vui và mong bạn tham gia duy trì thảo luận, mình sắp hết vốn rồi!



Bản tin đã được chỉnh sửa lần 1 bởi TrangQue lúc 19/05/05 @ 02:33:PM

chantroimoi 09:43:AM @ 13/05/05
Chào TrăngQuê,

Một chuyện thường thấy đấy, gần mà lại rất xa ..làm sao nhận ra trong hàng ngàn người tấp nập ..

Bạn rất đa năng và có chiều sâu về thơ, còn Chantroimoi chỉ phần lớn là thích và cảm nhận bài thơ hay thôi; nói chuyện với những người như bạn có lẽ không bao giờ biết chán nhỉ ...

Chẳng giấu gì bạn, Chantroimoi cũng có dạo bận quá, vả lại cũng không còn nguồn để Post thơ văn Nga nữa vì giờ đây không còn được đọc nhiều như trước, lại phải nhờ mọi người yêu quý nước Nga tham gia...
Nếu có điều kiện, gộp hai Topic lại một để cùng đọc cho đỡ loãng...bạn thấy thế nào ?

Hẹn gặp lại trong ngày gần hơn.

TrangQue 02:27:PM @ 13/05/05
Chào CTM,
Ý tưởng gộp hai thảo luận vào làm một của bạn rất hay, mình làm kinh doanh nên cũng bận rộn nếu có bạn cùng duy trì thảo luận thì tuyệt quá. Mình mong được các bạn tham gia thảo luận cho phép sau đó có lẽ bọn mình phải gửi thư điện tử yêu cầu Ban quản trị Mạng giúp bọn mình nhỉ ? Đề tài tiểu luận chung có thể là :
" CLB những người yêu nước Nga và Văn học Nga" - Bạn thấy sao ? CTM làm chủ nhà nhé, vì bạn là người chủ xướng đầu tiên mà.
Chúc Vui nhé!


VanhiaNguyen 03:13:PM @ 13/05/05
Uh,thế các anh chị của VanhiaNguyen hết "nguồn" về thơ của Nga thật sao?!.Em không tin như vậy đâu.Vì các anh chị bận chuyện "đời" thì có!..
Vì đâu cứ phải là thơ văn của các thi hào Nga mà chính những giòng tản văn,những hoài niệm của mỗi chúng ta ngày ấy ở nước Nga giờ đây cũng nên đưa vào đây để mọi người cùng nghĩ suy cơ mà..Phải không chị gái TrăngQuê-Tổng biên tập-Những người yêu nước Nga ?!.
Trưa nay,khi đọc bài báo trên tờ An Ninh Thủ đô.Nói về việc 1 cơ quan an ninh Pháp khai thác được nguồn tin tình báo cho rằng chính tầu ngầm Mỹ đã phóng ngư lôi đánh đắm tàu ngầm Kutsk của LB Nga.VanhiaNguyen chẳng biết ông V.Putin có định khai hoả giàn tên lửa qua đất Mỹ không?!.Nhưng mà sự việc có đi đến đâu chăng nữa thì cũng chẳng ảnh hưởng gì.Đấy là việc của Putin và Buss.Vì trước sau gì thì tất cả chúng ta cũng hoá thành cát bụi và rồi "gió sẽ cuốn đi tất cả"..Chỉ biết rằng hôm nay đây.Những lời tâm sự,những dòng suy tư của mình vẫn được những người như TrăngQuê như TrungNhoVN..sẻ chia thế là hạnh phúc lắm rồi...
--------------------------------------o0o-------------------------------

GỬI NGƯỜI Ở LẠI
(cảm xúc bất chợt trào dâng khi nghe tin các thuỷ thủ đoàn tầu ngầm kutsk lâm nạn)

Em thân yêu!
Trước khi gửi thân mình vào Đại Dương
Anh để lại em vài lời nhắn nhủ
Ngoài kia là một màn nước tối đen
Thư anh viết cho em đôi dòng da diết
Dẫu không ánh đèn,một ngọn nến em ơi!
Bởi vài tiếng nữa thôi,anh của em chết rồi
Cùng đồng đội là bao người thuỷ thủ..

Anh đi xa đâu để lại được gì
Hay nỗi đau của mẹ già,người vợ yêu bé nhỏ
Đứa con thơ mới chập chững đến trường..
Những người thân yêu ơi!Họ chết vì Tổ Quốc
Ôi con tàu đã bảo vệ nước Nga!.

Hỡi những thuỷ thủ đoàn trên tàu ngầm Kustk
Các anh ra đi nhưng để lại tự hào
Một Dân tộc đứng lên từ máu lửa
Họ mất đi rồi để Đất nước lại hồi sinh../.

-------------------------Những ngày tháng 10/2000.Đọc 1 lá thư của thuỷ thủ tầu ngầm Kustk viết để lại cho người vợ trẻ m­ới cưới khi tầu lâm nạn.Trong lúc viết nhờ ánh sáng ngọn đèn pin.Lúc đó mọi hy vọng đã không còn với 112 con người giữa lòng Đại dương sâu thẳm.Tình yêu vẫn thật lớn lao và diệu kỳ!.--------------------------------------

chantroimoi 08:49:AM @ 16/05/05
Chào TrăngQuê,

Thế nào cũng được mà, nhưng TrăngQuê gửi các anh Quản trị và nói điều ấy nhé...Tiếng nói của con gái mà, dẫu sao cũng nhẹ nhàng và mềm mại hơn trong cái nóng gắt mùa hè này...

Rùi thì Chantroimoi sẽ đảm trách làm "Quản" "Chị"...Topic này..


Miền xa vắng 09:00:AM @ 16/05/05
Đôi mắt em là biển xanh
Trong những đêm rằm vẫn có anh là vầng trăng khuyết
Biển lặng thầm mênh mông da diết
Ru trăng nhẹ nhàng trong mỗi phút bình yên
Biển lung linh và biển rất dịu hiền
Sao lại khiến trăng vỡ thành trăm mảnh
Biển ngày xưa và bây giờ vẫn thế
Ngốc nghếch dại khờ ngây thơ đến xa xôi

TrangQue 02:37:PM @ 16/05/05
Gửi ...,

Dạo này những cơn mưa mùa Hạ bất chợt quá, cứ mưa xối xả như chẳng có chuyện gì xảy ra vậy. Giá mà những nỗi buồn cũng trôi theo những hạt mưa !

Cơn mưa đá lần trước đã làm TQ ướt như chuột lột sau khi đi uống " trà hoa" với bạn. Mà lại ướt khi đã đến gần cổng nhà và chuẩn bị dắt xe lên... Chưa kịp tắm xong đã có tin nhắn " ...ướt hết rồi, TQ có sao không? cẩn thận kẻo cảm lạnh nhé" mình thấy thật ấm lòng và ngủ thật ngon sau đó.

Vậy mà giờ đây vì một chuyện cỏn con... đúng là như trẻ con ấy! Giá mà bạn hiểu rằng TQ cũng đang rất nhớ cảm giác ấm áp khi ở bên cạnh bạn đó dù chỉ là bạn bè thôi!

TQ vẫn rất thích những cơn mưa Mùa Hạ, bởi nó xua đi oi bức của mùa hè, nó gột rửa những bụi bặm của cuộc sống!

Mọi chuyện rồi sẽ qua như cơn mưa bóng Mây, nếu một ngày bạn ghé thăm diễn đàn này! Có lẽ hy vọng mãi chỉ là hy vọng...

I never go for dance again!

TrangQue 09:05:AM @ 17/05/05
Chào Miền Xa Vắng,

Đôi mắt em là biển xanh
Trong những đêm rằm vẫn có anh là vầng trăng khuyết
Biển lặng thầm mênh mông da diết
Ru trăng nhẹ nhàng trong mỗi phút bình yên
Biển lung linh và biển rất dịu hiền
Sao lại khiến trăng vỡ thành trăm mảnh
Biển ngày xưa và bây giờ vẫn thế
Ngốc nghếch dại khờ ngây thơ đến xa xôi

Thơ của Bạn hay và da diết thế cứ như một làn gió thoảng ...mà xa... mà gần. Mình thích lắm!
Thỉnh thoảng ghé thăm bọn mình nhé. Ngày xưa một thầy giáo của mình cũng viết một câu tặng bạn gái như thế này này...

Em nhắm mắt cho lòng Anh lộng gió
Cho sao trời rụng xuống lung linh

Chúc vui!


TrangQue 09:05:AM @ 17/05/05
Em tự ngàn xưa chuyển buớc về
Thuyền trao sông mắt dẫn trăng đi
Những dòng chữ lạ buồn không noí,
Nét lụa bay daì giấc ngủ mê,

Em đến, mong manh vóc ngọc chìm,
Tàn canh hồn nhập bóng trăng im.
Ta van từng đoá sao thuỳ lệ,
Nghe ý thơ sầu vút cánh chim.

Mườì ngón tay dâng lửa nguyện câù,
Hỡi ơi! Hồn chuyển kiếp về đâu?
Ta xin giữ trọn lòng trinh bạch,
Nguỡng vọng Em như Nữ Chúa Sầu.

Em đến từ trong giấc hỗn mang,
Lờì ca không mở cửa thiên đuờng.
Thời gian bốn phía nhoà gương mặt,
Aỏ tưởng nghiêng vầng trán khói sương.

Em với ta chung một hạn kỳ,
Hoá thân vào nét chữ cuồng si
Chiêm bao động gót giầy mê hoặc,
Trang giấy bay mùi tóc ái phi.

Nét chữ hoang sơ hiện dáng ngườì,
Ta ngừng hơi gọi: Diệu Huyền ơi!
Mắt ai tinh lạc xanh vần điệu?
Tuyết gợn làn da bóng nguyệt trôi.

II

Em đến vầng trăng bỗng toả hương,
Quen nhau, ngờ truyện rất hoang đuờng.
Trăng thu xoã tóc cười e lệ,
Nét chữ thu gâỳ, vóc ngậm sương.

Thăm thẳm chìm sâu cõi mộng nào?
Nửa chiều huyền hoặc, nửa thần giao,
Mắt xanh Em đến như màu khói,
Một thoáng hồng nhan ngọn gió trao

Cặp mắt nhìn nhau có hẹn thề?
Não lòng - ôi khóc ngọc lưu ly!
Baì thơ khát vọng thành mưa gió,
Anh gửi vào trong những giấc mê

Giấy mực say nồng hương tóc Em,
Thương qua dòng chữ ngón tay mềm.
Vệt son loáng nét môi cuồng vọng,
Lắng tiếng xuân cười, chết mỗi đêm.

Chết giữa mùa xuân, lạ cuộc đờì,
Tên Em còn đượm ngát vành môi
Lung linh sao rụng, mua hàng chữ,
Chợt sáng hồn Em đáy mắt tôi

Trăng bỗng u huyền, nắng cô so,
Em về, nếp aó rộng hư vô
Khói sương thạch động xa vầng trán,
Ta lạc vào trang tiêủ thuyết xưa

Mây quấn vòng lưng, tóc xoã vai,
Hồn lên thao thức búp tay daì.
Khoá xuân trinh bạch trang làm gái
Em lẩn vào Thơ, trốn Mộng hoàì.

Gôí rợn mình hoa, ửng má hồng,
Lòng Em - Ôi bí mật thâm cung.
Thịt da huong phấn, ngây dòng mực,
Nét bút đa tình, cánh buớm rung.

Trắng muốt tâm linh vạt aó sâù,
Canh gà chưa rụng đã xa nhau
Thương cho xác buớm hai lần mộng,
Ðành hẹn bài thơ gửi kiếp sau.

Tôi sẽ đi như giấc mộng buồn,
Và đi như vệt nắng cô đơn.
Kinh thành hoang phế, Em ngôì lặng,
Maí tóc còn vương một chút hồn....

TB. Mình chép lại bài thơ bạn tặng, nếu một ngày nào đó bạn đến diễn đàn sẽ hiểu những gì mình trân trọng ...


Bản tin đã được chỉnh sửa lần 1 bởi TrangQue lúc 23/05/05 @ 09:14:AM

TrangQue 02:32:PM @ 18/05/05
Mùa hè rớt
Onga Becgon

Có một mùa trong ánh sáng diệu kỳ
Cái nắng êm ru - Mặt trời không chói
Mùa hè rớt cho những người yếu đuối
Cứ ngỡ ngàng như lại bắt đầu xuân.

Trên má mơ hồ tơ nhện bay giăng
Khe khẽ như không dịu dàng phơ phất
Lanh lánh bầy chim bay đi muộn nhất
Hoa cuối mùa sặc sỡ đến lo âu.

Những trận mưa rào đã tắt từ lâu
Tất cả thẫm trên cánh đồng lặng sẫm
Hạnh phúc ít hơn, mắt nhìn say đắm
Ghen tuông - dù chua chát cũng thưa hơn.

Ôi cái mùa độ lượng rất thân thương
Ta tiếp nhận vì người sâu sắc quá
Nhưng ta nhớ. Trời ơi, ta vẫn nhớ
Tình yêu đâu? Rừng lặng sóng sao im
Sao ơi sao, sao sắp rụng vào đêm
Ta biết lắm, thời gian đang vĩnh biệt
Nhưng chỉ đến bây giờ ta mới hiểu
Yêu thương. Giận hờn. Tha thứ. Chia tay...

Suka 08:45:AM @ 19/05/05
Chị Trang Quế ơi cho em tham gia diễn đàn này với được không?Em chưa từng đặt chân đến nước Nga và cũng không có bạn bè nào ở Nga cả, nhưng em yêu văn hóa Nga, đầu tiên qua văn học,rồi âm nhạc. Chị thật may vì đã được ở Nga rồi đấy, quán Giấc mơ nhỏ thì em cũng đôi lần ghé qua nhưng em có cảm giác ở đó chưa có được một không khí Nga trong tưởng tượng của em. Ở dưới Hải Phòng cũng có một quán Nga mà theo em cũng rất Nga đấy. Chúc chị và mọi người trong diễn đàn mạnh khỏe và tình yêu nước Nga luôn bền vững nhé.

Chantroimoi 02:32:PM @ 19/05/05

Trời, có cậu em Hải Phòng gọi là Trăng Quế rồi...

Bạn Hải Phòng ơi, Quán Nga ở đó đ/c thế nào "nhảy", cho tụi này biết với..

TrangQue 02:32:PM @ 19/05/05
Chào Suka,
Rất vui được mời em tham dự diễn đàn. Như tiêu đề của thảo luận, diễn này là của tất cả những người yêu nước Nga mà!
Nước Nga vốn là một kho tàng Văn hoá của thế giới mà mỗi người chúng ta dù có biết nhiều đến đâu cũng chỉ là hạt cát. Mong nhận được nhiều tin và bài của Em chia sẽ với mọi người!
Trăng Quê!

Suka 02:33:PM @ 19/05/05
Tặng mọi người trong diễn đàn một khổ thơ của Xuân Quỳnh:
Mây trắng bay đi cùng với gió
Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ
Đắng cay gửi lại bao mùa cũ
Thơ viết đôi dòng theo gió xa'

Những lúc muộn phiền mọi người hãy thử đọc những dòng thơ này xem nhé, chỉ có mấy câu thôi nhưng nó đã giúp mình được rất nhiều, nỗi buồn cũng vì thế mà vơi đi và có thể trở thành nỗi buồn tích cực đấy.

Jane eyre 04:11:PM @ 19/05/05
CHIÊC KHĂN SAN MÀU ĐEN

Thơ: A.S.Puskin
Dịch thơ: Thuý Toàn

Lòng đau xé, tưởng như điên như dại,
Mỗi lần tôi nhìn lại chiếc khăn san.

Ngày tôi còn trai trẻ sống lang bang
Yêu nồng thắm một cô nàng Hy Lạp.

Cô gái đẹp cũng yêu tôi thắm thiết,
Nhưng không lâu tôi gặp vận rủi ro...

Một lần kia họp bè bạn gần xa,
Tên Do Thái ở đâu cũng mò đến.

"Ngài cùng bạn ở đây vui chè chén,
(Nó rỉ tai) con Hy lạp phản rồi!"

Tôi thưởng tiền rồi tống hắn đi ngay
Và cho gọi tên người nhà tin cẩn.

Trên mình ngựa chúng tôi lao phóng thẳng,
Nỗi thương đau thẳm nén lặng trong lòng.

Tôi run lên, đôi mắt bỗng tối sầm...
Khi thoáng thấy bóng nhà quân phản phúc.

Chốn phòng riêng một mình tôi lẻn bước...
Thằng Acmen ôm con bé đang hôn.

Lòng sôi lên; loảng xoảng vút đường gươm...
Quân khốn kiếp... chiếc hôn còn chưa dứt...

Tôi di chân lên xác không đầu tóc,
Tái mặt đi lặng lẽ đứng nhìn nàng.

Nhớ lời van và... máu lại chảy tràn...
Cô gái chết và ái tình rũ chết!

Tháo chiếc khăn của nàng trên mái tóc
Tôi hằm hằm lau máu đẫm trên gươm,

Khi bóng chiều mờ mịt nặng nề buông,
Sai đầy tớ ra Đunai vứt xác.

Từ ngày đó không còn hôn mắt đẹp,
Không còn chờ những buổi tối hân hoan.

Lòng đau xé, tưởng như điên như dại,
Mỗi lần tôi nhìn lại chiếc khăn san.



Jane eyre 04:11:PM @ 19/05/05
THIÊN TÌNH SỬ

Thơ: A.S.Puskin
Dịch thơ: Nguyễn Mộng Sinh

Một buổi tối mùa thu mưa ảm đạm
Ở nơi xa thiếu phụ cúi đầu đi,
Ghì trong tay run rẩy một hài nhi
Kết quả của mối tình bất hạnh.
Yên lặng quá chung quanh, trong đêm lạnh
Những cánh rừng, ngọn núi ngủ từ lâu.
Nàng dừng chân và lo sợ ngẩng đầu
Mắt sâu thẳm đăm đăm nhìn đêm tối
Khi dừng lại ở hài nhi vô tội,
Nàng thở dài ngao ngán, phút giây lâu:
"Ngủ đi con của mẹ, mối u sầu,
con không biết những nỗi niềm đau khổ.
Lúc mở mắt, ngày mai, trời sáng tỏ,
Con đói lòng không thấy sữa mẹ đâu,
Con sẽ không bắt gặp cái hôn đầu
Của mẹ đây, một con người bất hạnh.

Con sẽ hoài công khóc trong mưa lạnh
Chịu sự dày vò tủi nhục tháng năm...
Con sẽ quên bóng dáng mẹ âm thầm,
Nhưng còn mẹ, mẹ nhớ con mãi mãi.
Khi người lạ cho con nơi nương lại,
Họ nói rằng: "Mi không phải con ta!"
Gia đình thân yêu, tìm mãi không ra
Con tự hỏi: "Mẹ cha mình đâu nhỉ?".

Giữa những trẻ thơ vui đùa hoan hỉ
Con đắm mình trong suy tưởng vấn vương.
Tâm hồn con nhức nhối đau thương
Khi bắt gặp sự nuông chiều mẫu tử.
Khắp mọi chốn, con là người tư lự
Cúi thấp đầu trước miệng thế ba hoa.
Khi nghe lời xỉ mắng quá chua ngoa
Đừng giận mẹ, con ơi, đừng giận mẹ!

Cũng có thể đáp lòng mong con trẻ
Một ngày kia con sẽ gặp cha
Anh ở đâu, kẻ phản bội hiền hoà
Không quên được của đời em mãi mãi?
Khi xoa dịu lòng người cha khổ ải,
Hãy nói rằng: "Mẹ đã mất từ lâu
Nỗi biệt ly dày xéo trái tim đau
Nên mẹ bỏ thế giới này trống rỗng".

Cũng có thể, đừng buông lơi hy vọng
Rồi mai đây con gặp mẹ giữa đường
Cái nhìn con chan chứa yêu thương
Chẳng lẽ mẹ không nhận ra con nữa?
Ôi giá như đất trời phù hộ
Cho những con người sống với niềm tin...
Nhưng biết đâu, con đi chẳng ngoảnh nhìn
Để mẹ ôm mối hận lòng đứng mãi!

Hãy cho mẹ, lúc này con đang ngủ
Ôm chặt con, lần cuối, sát trong lòng.
Toà án cuộc đời oan nghiệt xử xong
Khép mẹ con ta vào vòng khổ ải.
Lúc năm tháng chưa đuổi đi xa mãi
Những niềm vui trong sáng ở trong đầu,
Ngủ đi con, những khổ hạnh buồn đau
Không giết được cả tâm hồn con trẻ!"

Bỗng bất chợt sau rừng thưa trăng hé
Sáng lều tranh cách thiếu phụ không xa
Nàng nhón chân nhẹ tiến đến thềm nhà
Tay ôm chặt đứa hài nhi vô tội
Nghiêng mình xuống, nhẹ tay nàng đặt vội
Đứa con thơ bên ngưỡng cửa lạnh lùng.
Rồi quay đi, sợ hãi giật mình run
Nàng biến mất trong đêm dày tăm tối.

Jane eyre 04:11:PM @ 19/05/05
NÀNG TIÊN CÁ

Thơ: A.S.Puskin
Dịch thơ: Lê Đức Thụ

Có một thầy tu rất lâu rồi
Ở ẩn trong rừng, bên hồ nước
Khắc khổ tu hành tháng ngày trôi
Cầu nguyện, ăn chay, bỏ việc đời.
Thầy tu lo toan chuyện hậu sự
Tự tay đào sẵn một ngôi mộ
Mong sớm được về bên cạnh Chúa
Cái chết thiêng liêng thoả lòng người

Một lần mùa hè bên bậu cửa
Trong lều xiêu vẹo vị chân tu
Mang lòng thành kính cầu nguyện Chúa
Rừng sồi lặng ngắt, đêm mịt mù
Mặt hồ lãng đãng màn sương phủ
Trăng vàng lấp loá trong đám mây
Lặng lẽ vòm trời trăng đi dạo
Thầy thu ngồi ngắm nước vơi đầy.

Thầy nhìn bỗng lòng đâm hoảng sợ
Không còn tin nổi cả mắt mình...
Thầy thấy mặt hồ lao xao sóng
Thoắt đâu thiếu nữ bỗng hiện hình.
Nhẹ nhàng như bóng đêm sơn cước
Trắng như tuyết trắng phủ trên đồi
Mình trần nàng bước lên mặt nước
Bờ hồ lặng lẽ nàng tiên ngồi.

Nàng nhìn thầy tu tuổi già nua
Tay chải tóc mình mượt như tơ
Còn thầy toàn thân run run sợ
Ngắm sắc nàng tiên tựa trong mơ
Tay nàng vẫy vẫy như mời gọi
Đầu khẽ nghiêng nghiêng vẻ đợi chờ
Bỗng như sao trời vụt bùng cháy
Nàng lặn sau làn sóng nhấp nhô.

Cả đêm thầy tu mắt chong chong
Nguyện cầu quên lãng cả ngày ròng
Ý nghĩ vẩn vơ đâu xuất hiện
Chỉ thấy bóng hình tiên trắng trong.
Rừng sồi lại phủ màn đêm tối
Trăng lại hiện lên sau đám mây
Nàng tiên lại hiện trên mặt nước
Ngồi đấy xanh xao vẻ đắm say.

Nàng nhìn, đầu gật như vẫy gọi
Nụ hôn nàng gửi gió hương qua
Vùng vẫy nô đùa bên con sóng
Như trẻ cười rồi khóc oa oa
Nàng gọi thầy tu, nàng thổn thức
"Thầy ơi, hãy đến, em, em đây!"
Rồi bỗng biến đi trong lớp sóng
Bờ vắng im lìm giấc ngủ say.

Ba ngày thầy tu lòng đắm đuối
Bến bờ cực lạc đã kề bên
Nàng tiên trong mơ thầy ngồi đợi
Đêm phủ rừng sồi, trăng lại lên...
Bình minh bừng tỉnh xua đêm tối
Chẳng ai còn thấy thầy tu đâu
Lũ trẻ chỉ thấy râu như cước
Ẩn hiện trong làn nước hồ sâu.

Suka 02:51:PM @ 20/05/05
222 các anh các chị,em lại nghĩ người tạo thảo luận này tên Quế đệm Trang,cho em xin lỗi nha. Quán Nga ở Hải Phòng nằm đối diện trường ĐH Hằng Hải, trong một không gian rộng em có cảm giác mình đang ngồi giữa rừng Bạch Dương vậy. Em mê đọc M.Sôlôkhôp, A.Gaiđa,I .Mutxtaphin. Nhất là truyện ngắn Thời thơ ấu gian khổ của Muxtaphin ấy, tình bạn t/y , gia đình, đồng đội trong cuộc chiến tranh Vệ quốc, chà chà...đẹp và trong sáng một cách mỹ mãn. Rất tiếc em chưa được đọc Số phận con người và Tính cách Nga, em tìm trên mạng không có,hi hi có bác nào có cho em đọc ké với nha. Thân mến chào mọi người trong diễn đàn.

AZ_Pluto 02:56:PM @ 20/05/05
Tặng Trăng Quê

Với những Hàng Thùy Dương bên sông V.

Hàng dương soi nghiêng bóng
Vẳng tiếng hát xa xa
Hoàng hôn giăng mây tím
Nối một dải quê nhà

Thùy dương như đang hát
Cho ta gửi nỗi lòng
Cái lạnh chiều thanh vắng
Tìm hơi ấm bên trong

Mười năm trời biền biệt ...
... biền biệt mười mùa thu
Đan tay vào trong tóc
Những suy nghĩ rối bù

Soi nghiêng bóng hàng dương
Chiều thu Nga vời vợi
Chợt nhớ liễu ven hồ
Nghiêng một trời Hà Nội ...

Đọc bài viết của Trăng Quê, và quyết tâm tham gia diễn đàn. Đợi mất mấy ngày mới làm được Nick. Mong rằng chúng ta sẽ là bạn.

TrangQue 04:23:PM @ 20/05/05
Chào AZ-Pluto,
Bạn tạo một Nick lâu thế chắc hẳn phải có lý do rồi nhỉ?
Đọc thơ bạn mình chắc bạn đã từng ở Nga và tâm hồn cũng lãng mạn như "rừng bạch dương" ấy. Cái loài cây mà chỉ gặp một lần là nhớ!
Rất vui vì bạn đã quyết tâm vì quyết tâm rồi thì không được lùi bước đâu nhé, mong gặp bạn nhiều hơn trên diễn đàn!
Thân chào!
TQ

TrangQue 04:23:PM @ 20/05/05
Hi Jane,
Mình đang lo hết " vốn" thì có bạn tiếp sức rồi mừng quá vì đúng bạn là cả một kho tàng thơ tình của Nga đó?
Mong bạn ghé thăm thảo luận nhiều nghe!
TQ

TrangQue 04:23:PM @ 20/05/05
To Suka,
Nghe bạn tả đã làm tâm hồn "ăn uống" của mình rạo rực rồi! Đúng là Giấc mơ Nhỏ bị Việt hoá nhiều nhưng ở Hà nội cũng chỉ có bấy nhiêu thôi. Có một quán nữa ở Giảng võ thì phải?
Khi nào có khách du lịch Nga mình sẽ dẫn ghé vào quán Hải phòng của bạn nhé bạn nhé. Mình đang có ý tưởng xây dựng tuyến Du lịch Nga - Việt nhưng không biết có thành công không?
Nếu các bạn có nhu cầu đi du lịch vào mùa hè này thì a lô nhé!
Công ty Du lịch Ngân Hà - số 4 Tây hồ Hà nội - 7196678!

VanhiaNguyen 09:07:AM @ 23/05/05
Tặng chị gái và các bạn mấy câu thơ tôi vẫn thầm đọc trong những lúc cô đơn,tĩnh lặng đi bên dòng sông Matxcova những mùa thu năm ấy...
-------------&-----------------
Ta sẽ qua bao năm tháng rộng dài
Qua lửa ấm của những mùa đông lạnh
Qua sóng bồi tuyết lở của buồn vui..
Tuyết vô biên lấp phủ dấu chân người
Thành phố mới chắc ta chưa kịp tới...
Sẽ đến lúc em không còn e sợ
Trước những gì sẽ tới trước tình anh..
Ta sẽ qua bao cánh cửa nhọc nhằn
Mùa thu ấy vẫn còn nguyên ở đó..
----------***------------------
Phải đấy chị Trăng Quê ơi!
Cần phải giúp những người yêu nước Nga đến với Mùa Thu Nga thôi..






Chantroimoi 02:09:PM @ 23/05/05
Bắt đầu từ hôm nay, Chantroimoi sẽ di dời toàn bộ các bài thơ trong Thảo luận của mình vào với thảo luận của Trăng Quê, để các bạn đọc tập trung hơn..

Chào các bạn, có ai thích truyện, thơ và bài hát Nga, xin mời Post vô đây, xin chân thành cảm ơn và hậu tạ ...(hình như mình đánh rơi cái gì nhỉ ?)

Chiều hải cảng, ..

(thuộc nhạc mà không thuộc lời, tệ thật)

Ai đã từng đọc Giamilia-chuyện đồi núi và thảo nguyên ? có thể kể lại chuyện Cây phong non trùm khăn đỏ không nhỉ ?

sieuquayteppy 02:09:PM @ 23/05/05
tui là thành viên trung thành của những bài hát Nga đấy, cho tui tham gia với nhé. Nhưng tui chỉ có bài hát Nga bằng tiếng Nga thôi (mặc dù một chứ bẻ 3 tiếng Nga không biết trừ chữ Mokba) hic hic hic...
Bài hát Nga của một số nhóm nhạc mới cũng hay lắm đấy, rất phong cách và cũng sôi động ví dụ như của nhóm Glucoza chẳng hạn. Hay một số bài hát nói về tinh thần xả thân của những chiến binh Nga tại chiến trường Chesnia.
Choaaaaaaaaa! Nói chung là hay (về mặt giai điệu...)
Bye bye nhé, hẹn gặp lại


Artemis 02:09:PM @ 23/05/05
Không đề

Onga Becgon

Em nhớ lại chuyện ngày quá khứ
Khúc hát ngây thơ một thời thiếu nữ
"Ngôi sao cháy bùng trên sông Nêva
Và tiếng chim kêu những buổi chiều tà"

Năm tháng đắng cay hơn năm tháng ngọt ngào hơn
Em mới hiểu bây giờ anh có lý
Dù chuyện xong rôi. Anh đã xa cách thế
Em hát khác xưa rồi, khóc cũng khác xưa

Lớp trẻ mới lên giờ lại hát theo ta
Lại nhắp vị ngọt ngào thuở trước
Vẫn sông Nêva, chiều tà, ánh nước
Nhưng nghĩ cho cùng họ có lỗi đâu anh!

Bằng Việt dịch

Artemis 02:09:PM @ 23/05/05
Mùa hè rớt
Onga Becgon

Có một mùa trong ánh sáng diệu kỳ
Cái nắng êm ru - Mặt trời không chói
Mùa hè rớt cho những người yếu đuối
Cứ ngỡ ngàng như lại bắt đầu xuân.

Trên má mơ hồ tơ nhện bay giăng
Khe khẽ như không dịu dàng phơ phất
Lanh lánh bầy chim bay đi muộn nhất
Hoa cuối mùa sặc sỡ đến lo âu.

Những trận mưa rào đã tắt từ lâu
Tất cả thẫm trên cánh đồng lặng sẫm
Hạnh phúc ít hơn, mắt nhìn say đắm
Ghen tuông - dù chua chát cũng thưa hơn.

Ôi cái mùa độ lượng rất thân thương
Ta tiếp nhận vì người sâu sắc quá
Nhưng ta nhớ. Trời ơi, ta vẫn nhớ
Tình yêu đâu? Rừng lặng sóng sao im
Sao ơi sao, sao sắp rụng vào đêm
Ta biết lắm, thời gian đang vĩnh biệt
Nhưng chỉ đến bây giờ ta mới hiểu
Yêu thương. Giận hờn. Tha thứ. Chia tay...

sieuquayteppy 02:09:PM @ 23/05/05
Xin chào đồng chí Chantroimoi, truyện Nga thì sieuquayteppy có được đọc khá nhiều như Những người sinh viên, Gắng sống đến bình minh, Thép đã tôi thế đấy.... và đặc biệt là những tác phẩm của Pautopsky.
Còn về bài hát Nga thì sieuquayteppy rất thích, hầu như tất cả các bài hát, đặc biệt là hát bằng tiếng Nga. Những bài hát nổi tiếng như Chiều Mat-xcơ-va, triệu triệu bông hồng, Hàng thùy dương, tình nghệ sĩ... thì không nói đến làm gì rồi (vì đã quá tuyệt vời), tuy nhiên những bài hát hiện đại của Nga bây giờ cũng hay lắm. Thật may mắn cho Sieuquay là có một số người bạn hiện đang học ở Nga và cũng rất ưu ái sieuquayteppy khi chịu khó copy cho sieuquayteppi hàng loạt bài hát bằng tiếng Nga hiện đại.... Nói chung là quá tuyệt luôn, không còn gì để mơ ước hơn...
Đồng chí Chantroimoi ơi, nếu đồng chí có nhu cầu tải những bài hát Nga về thì vào trang này nhé http://www.songs.ru/. Thật may mắn là đồng chí lại biết tiếng Nga, còn sieuquayteppy thì... không nên không biết cách khai thác trang web này, đành để... ngắm. hic hic hic...
Bye bye cả nhà đã nhé! Rất vui và mong được gặp lại.

23/07/

hoa sấu 02:09:PM @ 23/05/05
Chào những người yêu nước Nga,

Các bạn có biết bài hát "Tạm biệt mùa hè" không? Mình chưa nghe bao giờ, nhưng hình như đây là phần dịch lời bài hát đó ̀

Tạm biệt mùa hè

- Thái Bá Tân dịch -

Lại lần nữa chim bay về phương Nam
Về phía biển đang vẫy chào tha thiết
Ôi mùa hè đầy nắng ấm, mùa xanh
Xin tạm biệt mùa hè, tạm biệt

Đã trôi qua những đêm hè đầy sao
Một lần nữa, trái tim tôi chờ đợi
Và lại nhớ Tình yêu mùa hè
Hứa cho tôi, và rồi không đem tới

Hạnh phúc gần mà hành phúc đi ngang
Tôi bất lực, không thể nào níu gọi
Trời mỗi ngày một tối hơn, tối hơn
Đưa tôi về với đêm đông xạm tối

Chao! Mùa hè! Sao rơi trong lòng tay
Cành lá ướt đang run lên vì rét
Suốt mùa hè tôi tưởng gặp Tình yêu
Nhưng Tình yêu đi ngang, không dừng lại

Tháng Chín chờ ngoài cửa sổ, trời mưa
Ngoài cửa sổ, trời cứ mưa, mưa mãi
Suốt mùa hè tôi tưởng gặp Tình yêu
Xin tạm biệt mùa hè, tạm biệt!



sieuquayteppy 02:09:PM @ 23/05/05
Chào cả nhà. Hôm nay sieuquayteppy xin được đóng góp một bài thơ mà siêu quậy rất thích nhé. Bài thơ này của Rasul Gamzatov, một nhà thơ, nhà văn nổi tiếng của Đai-gét-xtan tựa đề là "Gửi người phụ nữ"

Hỡi người phụ nữ
nếu có nghìn đàn ông yêu em
em có biết trong nghìn người ấy
có Rasul Gamzatov nữa mà

Còn nếu như chỉ có
trăm đàn ông yêu em
em hãy nhớ rằng trong số trăm người đó
nhất định Rasul Gamzatov có tên

Còn nếu như yêu em
đàn ông chỉ còn một chục
thì Rasul Gamzatov
đứng thứ bảy hay tám trong hàng

Nếu đàn ông chỉ còn lại một người yêu em,
tôi xin thề người đó không ai khác
ngoài Rasul Gamzatov em ơi

Còn nếu em đi cô đơn buồn tủi trên đời
không còn ai yêu em nữa
thì có nghĩa ở một nơi nào đó
Trên núi cao, Gamzatov chết rồi

Siêu quậy hôm nay xin tạm cống hiến 1 bài đã nhé, siêu quậy chẳng biết tiếng Nga nên chỉ dám đóng góp bằng tiếng Việt và xin chỉ đóng góp thơ thôi.
Bye bye cả nhà nhé. Hẹn gặp lại và xin chúc cho chủ đề này ngày một phát triển, hưng thịnh.

TrangQue 04:13:PM @ 24/05/05
To CTM,
Đợt này TQ bận quá lại mất điện luôn, hôm nay ghé qua thảo luận thấy quyết tâm " góp gạo thổi cơm chung" ( theo nghĩa đen) của CTM làm mình " xúc động đậy" quá.
Công việc khá vất vả đấy vì thảo luận của bạn khá lớn mà!
Biết nói thế nào nhỉ, chẳng nhẽ lại khen nhau là " hâm như nghệ sỹ" ấy.
Thân chào, khi nào rảnh sẽ phụ bạn một tay nhé!
TQ

CTM 01:57:PM @ 25/05/05
Cảm ơn bạn Atermis đã có những bài thơ hay, mời bạn tiếp tục Post các bài mà bạn biết, bạn đã đến nước Nga chưa ?

Ngay từ nhỏ tôi đã xem rất nhiều phim Nga, các truyện Nga, tôi thấy nó thật dung dị, bình thường mà thật đáng trân trọng ...
Có dịp CTM sẽ tâm sự với các bạn về những kỷ niệm ấy ...

còn các bạn, chúng ta có thể chia sẻ những kỷ niệm đó không ?

CTM 01:57:PM @ 25/05/05
Cảm ơn bạn Sieuquaytepi, bạn Hoa Sấu ...

CTM rất vui khi các bạn Post bài cho Topic này ..
Thực ra CTM không giỏi tiếng Nga đâu, song lại được tiếp thu những điều "thuộc" Nga từ rất nhỏ, rồi các sách tự học tiếng Nga ... truyện Nga, đến khi học ĐH lại "phải " học tiếng Nga tuy rằng mình thích nước Nga, song tiếng Nga đã không thực sự giúp mình trong công việc, thành ra quên gần hết mất rồi ...

Tôi Post lên Topic này chỉ để mong tìm những đồng cảm của các bạn chia sẻ sau những giờ phút làm việc mệt mỏi, trong khi chưa "được" vướng vào những tình cảm khác chi phôí hết thời gian, tôi có hỏi các bạn: Ai biết về Truyện "Cây phong non trùm khăn đỏ", bạn có cảm nghĩ gì về câu chuyện này, còn tôi, tôi nhớ mãi nó ...
dẫu là quên tên các nhân vật chính rồi...

...Có tiếng Ủng ở phía sau xe ...này bà lão, xe bị hỏng rồi ..."Tôi không phải bà lão, tôi là một cô gái" ...cười, "Thế cô gái có đẹp không ?"..."Đẹp" đôi ủng nói...

Đó là một tình yêu tay ba giữa anh chàng lái xe, anh kỹ sư và một cô gái, nhưng tình cảm của họ thật đẹp, chỉ có thể là ở nước Nga, những người chân thật, chất phác ...

CTM 01:57:PM @ 25/05/05
Đôi bờ...

Đêm dài qua dưới mưa rơi...
anh đang chờ em tới.
Cây cỏ hoa như nói lên lời...
anh hạnh phúc nhất đời.

Đời anh riêng biết có yêu em,
với tình đôi lứa ta.
Một dòng sông, sóng nước long lanh,
đôi bờ đâu cách xa.

Trên dòng sông, sánh vai nhau
thiên nga đùa trên sóng.
Bao chàng trai, cô gái tâm tình,
riêng anh chỉ một mình...

Đời anh chỉ biết có yêu em..
với tình đôi lứa ta
Một dòng sông sóng nước lonh lanh..
Đôi bờ đâu cách xa..

(Đề nghị hát chậm, kẻo ....nhanh hết...! Nhưng bài thơ, và bài hát Nga, sao thường là ngắn nhỉ ???)

kpot 01:57:PM @ 25/05/05
vốn từ tiếng Nga của tôi vô cùng bé bỏng-lượm lặt từ ba mẹ ,
những bài hát tiễng Nga như :đôi bờ ,kachíua,chiều Ma xcova,...., những bài thơ tuyệt đẹp của Pu skin, câu truyện về nàng Anna katerrinnina đá thương, gã German ....
trở thành game màu trong cuộc sống của mình
chậc... phát biểu nghe có vẻ cải lương lẩm cẩm nhỉ
nhưng quả thật tui rất vui khi tìm được những người bạn hiếm hoi- như lá mùa thu -có cùng sở thích giống mình
rất chi là vui được làm quen với các bạn!!!!!!
à ,tui còn khoai xem film Nga nữa: film KPOT-chuot chui ấy!!


Nguyễn Bình 01:57:PM @ 25/05/05
Chào những người đồng cảm!
Cám ơn Artemis đã post lên forum 2 bài thơ nổi tiếng của Onga Becgon: Mùa hè rớt & Không đề. Riêng bài thơ "Mùa hè rớt", có bạn nào biết ai dịch ra tiếng Việt ko? Vào những ngày cuối ở trường ĐH (Kiến trúc HN), Nguyễn Bình cũng đã được một bạn nữ chép tặng bài thơ này mà cũng không thấy đề người dịch. Theo mình, đây là bản dịch hay đối với 1 bài thơ tuyệt vời của O.Becgon. Nó đồng điệu được với âm hưởng tác phẩm và cảm xúc tác giả- Một cảm xúc dịu ngọt, trong sáng và rất đỗi sâu sắc, độ lượng của người phụ nữ khi bước vào tuổi... "Mùa hè rớt" (cuối hè- đầu thu), phải không các bạn? Tuy nhiên, bản chép ở sổ mình có một vài chi tiết nhỏ "dị bản" với bài Artemis post trên forum ngày 22/7/04, nằm ở 3 khổ thơ cuối. Tuy nhỏ, nhưng cũng có thể sẽ ảnh hưởng tới logic trong ý tứ của bài thơ... Nguyễn Bình mạn phép post lên đây bản chép tay của bạn gái mình nhé:

MÙA HÈ RỚT
Có một mùa trong ánh sáng diệu kỳ
Cái nắng êm ru - Mặt trời không chói
Mùa hè rớt, cho những người yếu đuối
Cứ ngỡ ngàng như lại bắt đầu xuân...

Trên má mơ hồ tơ nhện bay giăng
Khe khẽ như không, dịu dàng phơ phất
Lanh lảnh bầy chim bay đi muộn nhất
Hoa cuối mùa sặc sỡ đến lo âu.

Những trận mưa rào đã tắt từ lâu
Tất cả thẫm trên cánh đồng lặng sẫm
Hạnh phúc- ít hơn khoé nhìn say đắm,
Ghen tuông - dù chua xót cũng thưa hơn!

Ôi cái mùa độ lượng rất thân thương
Ta tiếp nhận vì người sâu sắc quá
Nhưng ta nhớ. Trời ơi, ta vẫn nhớ
Tình yêu đâu? Rừng lặng, bóng sao im...

Sao ơi sao, sao sắp rụng vào đêm
Ta biết lắm, thời gian đang vĩnh biệt!
Nhưng chỉ mãi đến bây giờ ta mới biết:
Yêu thương. Giận hờn. Tha thứ. Chia ly...
--------------
Chào các bạn và mong những hồi âm.

Hoa Sấu 01:57:PM @ 25/05/05
Bạn Bình ơi,

Người dịch "Mùa hè rớt" là nhà thơ Bằng Việt

Hoa Sấu 01:57:PM @ 25/05/05
Mình rất thích bài hát này :

- Nụ cười -

Cho trời sáng lên cùng với bao nụ cười
Cầu vồng thêm lung linh bao sắc ánh lên ở khắp nơi
Nụ cười tươi, chúng ta cùng chung niềm vui
Cho cuộc sống hôm nay hát bài ca yêu đời

Để làn mây không bay đi xa
Những hạt mưa bay bay bên ta
Để làn nước từ con suối xanh thành dòng sông sóng xô

Tiếng cười sẽ luôn luôn bên ta
Tiếng cười sẽ mãi mãi ngân xa
Tiếng cười là bạn đường tháng năm của tuổi niên thiếu ta...

Tiếng cười sẽ luôn luôn bên ta
Tiếng cười sẽ mãi mãi ngân xa
Tiếng cười là bạn đường tháng năm không thể nào xoá nhoà.../.

Hoa Sấu 01:57:PM @ 25/05/05
Nếu em đến

- Puskin -

Nếu em đến
Anh không chỉ tặng em một đoá hoa
Mà sẽ ôm tặng từng bó, từng bó một
Vì bóng dáng em anh ấp ủ từ lâu
Anh yêu em, yêu nhiều không sao kể xiết
Sống xa em, tim anh thổn thức sớm chiều

Tên em hoà trong máu anh
Như vàng với đồng thau đúc nên chuông nhà thờ cổ kính
Mỗi lần chuông rung
Tên em lại ngân nga
Ánh mắt em lại xuất hiện trong ký ức sâu xa, buồn nhớ

Em biết chăng!
Anh sẵn sàng hy sinh tất cả
Để tiếng em vang vọng mãi từ xa
Mỗi tiếng cười nảy sinh điều mới lạ
Như cây kia được tiếp nhựa trổ hoa

Em biết đấy, tình anh thơm ngào ngạt
Tan trong sương và tỏa khắp bầu trời
Nhưng anh sợ chưa thấm vào lòng em yêu dấu.../.

CTM 01:57:PM @ 25/05/05
Cảm ơn các bạn đã chia sẻ cảm xúc về nước Nga với tôi ...

Chúng ta dù ở bất cứ nơi nào, và đã từng học, đọc sách nhiều, có lẽ chẳng ai lại không biết nước Nga ảnh hưởng đến nước ta thế nào, có thể nói, những người bạn Nga, như những người bạn thân thiết, mộc mạc ... điều ấy, tôi và các bạn, có thể chưa bao giờ đến nước Nga, song lại có cái cảm xúc rất nhiều về nó...
Xin chép tặng các bạn bài thơ này, tôi chép trộm hồi còn học lớp 8 trong dịp các Cô giáo trẻ về thực tập tại trường và cho tôi xem quyển sách của Cô ấy ...

Bài dân ca Nga (Đinh Thu Vân)

Em hát cho anh nghe, bài dân ca Nga
Cachiusa mênh mông lời sông nước
Tổ quốc Nga, em chưa từng biết
Nói hộ em bao điều nhớ anh.

Đất nước Nga một chiều sau chiến tranh
Cachiusa hát bài ca nhớ bạn
Bài hát ấy bây giờ em hát
Theo anh đi dọc chiến hào

Đêm biên phòng đỉnh núi gió lao xao
Cây lá cùng em hát bài ca biên giới
Hai khoảng trời không gian xích đạo
Đất nước Nga qua câu hát nên gần.

CTM 01:57:PM @ 25/05/05
Gửi bạn Chiều Matxcova !

Có lẽ bạn thích bài hát này nhỉ ?
CTM chưa từng đến nước Nga, song được biết đến thì qua sách vở từ hồi còn bé xíu, vì thế tự dưng thích ...đến bây giờ...
Học tiếng Nga, đúng là khó, nhưng với CTM, cái khó là khó khi phát âm hay (còn đọc được thì dễ), ngữ pháp thì chỉ cần chăm và nếu bạn có cái tính như tôi ngày xưa, đó là ranh khôn, biết tìm kẽ hở của Ngữ pháp Nga, thì bạn học rất chắc ...ngày xưa tôi học chắc lắm, chứ bây giờ ,,,quên nhiều rồi ... Nhưng đến khi vận dụng thì tôi lại dở ẹc ...
Ngữ pháp thì biết mà sắp xếp câu thì dở !!
Bạn thông cảm, tôi là dân Kỹ thuật mà, chỉ chuyên dịch kỹ thuật thôi, thành ra cũng không mấy quan tâm lắm về vấn đề xã hội !

Vì vậy, tôi nghĩ rằng (Chứ không dám khuyên bạn đâu nhé !), học Ngữ pháp là một chuyện, còn ứng dụng nó mới là tài ...mình phải linh hoạt trong khâu này.

Tôi chỉ biết nói vậy thôi, còn khi nào bạn có cảm xúc và biết những gì mới lạ về nước Nga, thì lên diễn đàn chia sẻ nhé ...

Thân mến.

CTM 01:57:PM @ 25/05/05
Chào bạn Kpot ...

Rất vui khi đọc những tâm sự của bạn, mời bạn kể cho Forum những kỷ niệm của mình, chia sẻ mà ...

Còn tôi, vì ít có thời gian trên mạng, nên không thể viết được nhiều ... Tôi muốn kể cho các bạn nghe, những kỷ niệm nho nhỏ của tôi về nước Nga mà tôi chưa từng đặt chân ...thật ra tôi nghĩ rằng, chúng ta có niềm yêu mến nước Nga phần lớn bởi một lẽ nước Nga nghe giản dị và thân thương ... giúp chúng ta cảm giác bình yên trong cuộc sống đầy phức tạp và sôi động ...tôi cũng nghĩ rằng, các bạn phần nào có cảm giác đó như tôi ...yêu thích một cuộc sống giản dị, ấm cúng tình người ..

Cảm ơn Hoa Sấu, cảm ơn Kpot, cảm ơn Chieu MCV, cảm ơn Nguyễn Bình, cảm ơn Siêuquậyteppy (tôi sẽ kể cho bạn nghe chuyện này tôi biết để cảm ơn bạn riêng !), Cảm ơn Artemis...

Nguyễn Bình 01:57:PM @ 25/05/05
1-Cám ơn Hoa Sấu. Như vậy có lẽ hầu hết những bài thơ của O.Becgon mà chúng ta biết đến và quen thuộc phần nhiều do nhà thơ Bằng Việt dịch? Phải kể đến là: Mùa hè rớt, Không đề, Mùa lá rụng... Mình nhớ còn 1 bài nữa cũng của O.Becgon, nhưng hình như do nhà thơ Tố Hữu dịch thì phải. Đó là bài: "Em đi tìm anh trên bán đảo Ban-căng", có khổ thơ đầu như sau:
"Em đi tìm anh trên bán đảo Ban-căng
Tìm không thấy, chỉ thấy trời yên lặng
Một mình em trong đêm khuya thanh vắng
Em đi tìm anh trên bán đảo Ban-căng..."
Bài này dịch cũng hay và cảm động. Bạn nào có thông tin chính xác về người dịch, mách cho Nguyễn Bình nhé? Thank you.

2- Một nhà thơ vùng Đaghextan (Nga) - RaxunGamzatop, đã có rất nhiều những câu triết lý bình dị mà sâu sắc, trở thành danh ngôn như: "Đừng phá cửa, hãy nhẹ nhàng mở bằng chìa khoá"; "Đừng nâng hòn đá nếu biết ta không nâng nổi- Đừng bơi ra chỗ mà biết ta không thể bơi trở về!" hoặc: "Nếu 1 người sinh ra có trái tim của ca sĩ mà miệng anh ta bị câm, thì tốt nhất là đừng sinh ra!"... Và Nguyễn Bình không nhầm thì câu trứ danh quen thuộc: "Nếu ta bắn vào quá khứ bằng súng lục, thì tương lai sẽ bắn vào ta bằng đại bác!" cũng là của Raxun Gamzatop? (Các bạn chắc cũng đã xem "Đaghextan của tôi"?).
Thơ của R.Gamzatop cũng vậy, triết lý nhẹ nhàng, dí dỏm, sâu sắc và rất bất ngờ về ý tứ. Các bạn hãy đọc lại bài "Thơ Tám câu" sau đây của ông:

"Trên đời này tôi chẳng tốt hơn ai
Nhưng ngày xưa em yêu tôi, vì thế
Em tưởng tôi siêu thường như thể:
Trên đời này tốt nhất là tôi!

Trên đời này tôi chẳng xấu hơn ai
Nhưng bây giờ em không tin điều ấy
Em chỉ thấy tôi sai, vì vậy:
Trên đời này xấu nhất là tôi!"
(Thái Bá Tân dịch)
Cái triết lý dân gian muôn đời, có ở khắp đông tây kim cổ: "Yêu nên tốt- Ghét nên xấu" đã thể hiện ở đây rất rõ, phải không các bạn?

3- Bây giờ, Nguyễn Bình nhờ các bạn nếu có thể sưu tầm và post lên đây giúp 1 bài thơ rất dí dỏm của R.Gamzatop mà NB chỉ nhớ có cái tứ như sau: Một nhà thơ làm thơ với nội dung ca ngợi vợ để đăng báo, đang thả sức tưởng tượng (vợ ảo) trong phòng: Nào em là ánh sáng, là sao đêm của anh, hàng ngày hàng giờ anh không thể vắng em, v.v... Bỗng cửa phòng xịch mở, tình cờ vợ thật bước vào. Nhà thơ như sực tỉnh, bực mình vội cuống quýt xua tay: Thôi thôi, mời em đi ra cho anh được nhờ! Đại khái thế... Các bạn tìm giúp minh nhé. Cám ơn trước!

Hoa Sấu 01:59:PM @ 25/05/05
Mình lại chép tặng các bạn bài thơ Nga này nữa :

CHUYỆN 10 NĂM TRƯỚC

- Onga Becgon -

Chỉ có một lần thôi
Em hỏi, anh yên lặng
Thế mà em hờn giận
Để chúng mình xa nhau

Biết đi đâu về đâu
Con đò không bến đợi
ôi cây xanh tình đời
Có nghe lòng ta gọi

Những mùa xuân đã qua
Tiếng ve về thổn thức
Gió thổi vào đêm hè
Kể chuyện 10 năm trước

Chỉ có một lần thôi
Em hỏi, anh yên lặng
Thế mà em hờn giận
Để chúng mình xa nhau

Nơi Tình yêu bắt đầu
Cũng là nơi khó nhất
Trái tim dù biết hát
Nhưng tình đời dễ đâu

Những đôi lứa yêu nhau
Hãy nghe tôi kể lại
Chỉ một lần trót dại
Thế mà thành chia phôi

Chỉ có một lần thôi
Em hỏi, anh yên lặng..../.

Hoa Sấu 01:59:PM @ 25/05/05
Đóa hoa

(???)

Tôi chợt thấy đóa hoa trong trang sách
Bị bỏ quên, khô héo cả mùi thơm
Bỗng thức dậy trong lòng tôi náo nức
Những ước mơ, mộng tưởng lạ lùng

Nó ở đâu, bao giờ, xuân nào nhỉ,
Và bông hoa đó có tên không
Bị ai hái, bàn tay quen hay lạ
Và để vào đây có ý‎ gì chăng?

Để kỷ niệm cuộc hẹn hò đằm thắm
Hay biệt ly chia sẻ đau thương
Hay một người giữa đồng vắng lặng
Một mình đi dạo bước vấn vương?

Và Chàng, và Nàng.. còn sống
Và bây giờ lưu lạc đâu xa
Hay cũng như hoa – ai quên lãng
Họ đã tàn, đã héo, đã phôi pha…?


Có bạn nào biết tác giả và người dịch bài thơ này không?

CTM 01:59:PM @ 25/05/05
Chào các bạn ...

Ai vừa rồi đã xem bộ phim Tinh cầu nhỉ ? VTV3 thích quá đã phát liền hai lần trong thời gian rất gần nhau lúc 11 giờ tối.
Tuần rồi VTV3 cũng chiếu một phim của Điện ảnh Nga, hay đấy chứ Sieuquayteppy ?

Phim Nga là thế, chợt xem, ai cũng chê thế rồi cứ thấm dần dần...thư giãn mà, giải trí mà, như vậy là đạt rồi...

Nào, mọi người, hãy hát lên bài hát của Đavưđốp, Paven Coocsaghin & Tonhia,
cùng nhau đọc "Và nơi đây bình minh yên tĩnh" "Tên anh không có trong danh sách", "Hiệp hai" e.g

Ialiuboliuchebia................

Nguoigiacohu 01:59:PM @ 25/05/05
Thật tuyệt vời vì khi chán ngắt với những bộ phim dài lê thê của Hàn Quốc, Canada... lại được sống lại với những phút giây ấm tình người và tình yêu tổ quốc của điện ảnh Nga Xô Viết. Tôi yêu những tác phẩm văn học và điện ảnh Nga vì khi xem xong, tôi luôn tìm thấy phần "người" trong đó.
Cảm ơn topic này nhiều.

CTM 01:59:PM @ 25/05/05
Chào bác người già cổ hủ ...

Bác đừng có tự thấy già nhé, vào Topic này ai cũng trẻ ra, vì ai cũng là người "Nga kiều" mà, bởi vậy, không có phân biệt tuổi tác đâu nhé.
CTM tin rằng Bác cũng có những kỷ niệm, những bài thơ, bài hát, có khi là cả một mối tình nữa ấy chứ, vậy Bác có thể chia sẻ với mọi người ở đây được không ?


chantroimoi 01:59:PM @ 25/05/05
Cảm ơn Hoa sấu đã góp ý tới mọi người...

CTM xin nhắn anh Lê Anh Tuấn - Friendship, nếu anh đọc Topic này, thì nhớ ai từng hát Đôi bờ với anh nhé...
Em SieuquayTeppy xin chào các bác. Em xúc động quá khi em được bác Chantroimoi nhắc đến. Nhưng thời gian vừa rồi em đi công tác suốt, với lại em có nhiều thời gian được đâu để mà xem Tinh Cầu... hic hic hic... em thấy mấy đứa bạn em cũng bảo phim hay lắm, nghe đến thế mà ... thấy tiếc...
Em thì không được xem mấy về phim của Nga đâu, em nhớ là chỉ được xem có mỗi Sông đông êm đềm thôi, nhưng mà xem lâu quá rồi nên cũng chẳng nhớ mấy. Còn Thép đã tôi thế đấy thì đọc rồi, xem phim thì cũng chỉ được chút chút vì chiếu toàn vào giờ bắt đầu đi làm. Còn những tác phẩm văn học Nga thì em cũng được đọc chút ít. Nói chung, em rất khoái văn học Nga vì văn học Nga mang tính giáo dục rất cao, trong sáng và thể hiện sâu sắc tình yêu cuộc sống. Em còn một số bài thơ hay hay, hôm nào em sẽ post lên tặng các bác. Mà các bác có thưởng thức nhạc Nga hiện đại không nhỉ. Đứa bạn thân của em copy cho em hon 1GB toàn những bài hát Nga hiện đại đấy, đó là những bài hát nhạc trẻ của một số nhóm nhạc như Tatu, Glyukoza... Hay lắm các bác ạ.
Thôi, em chào các bác đã nhé, em out đây. Chúc đại hội nhà ta ngày một hoành tráng.

Nguoigiacohu 01:59:PM @ 25/05/05
Chào Chân trời mới!
Có lẽ mình phải đổi tên thành người cổ hủ thì đúng hơn vì nếu tính theo tuổi thì tuổi của minh mình chưa được xếp vào độ tổi của "người cao tuổi" (điểm này làm mình thấy ghen tị với những thế hệ đi trước vì thấy cuộc sống của họ sôi nổi và giàu mục đích hơn và tình cảm của họ chân thật và sâu nặng hơn!).
Một tín hiệu đáng mừng khi dạo qua các hiệu sách hiện nay là ngoài những cuốn truyện tranh nhảm nhí và những tác phẩm dịch của văn học phương Tây hiện đại, sách dạy làm giàu, đối nhân xử thế tràn lan thì thời gian gần đây các tác phẩm văn học Nga đang tìm lại vị trí xứng đáng của mình trong các hiệu sách.
Mình chưa được đến nước Nga nhưng luôn có cảm giác nước Nga luôn hiện diện trong mình, từ tiếng còi tàu thuỷ và tiếng chân vịt đạp nước trên sông, tiếng ấm xamôva reo đến mùi ngai ngái của cỏ cây trên những thảo nguyên và những cánh rừng bạch dương , rừng taiga xa tít tắp, những bình minh đẫm xương đêm, rộn rã tiếng hoạ mi. Chúng giúp mình có niềm tim vào những vui giản dị mà cuộc sống, đem lại dù "những điều tốt đẹp thì ta ít khi gặp".

Hoa Sấu 01:59:PM @ 25/05/05
Hình tam giác muôn đời

Trên con đường tôi đi
Có hai người đã tới
Một người rất yêu tôi
Còn tôi yêu người khác

Người sống trong khao khát
Trong những giấc tôi mơ
Người kia đứng sững sờ
Trước cửa lòng khép chặt

Người cho tôi hạnh phúc
Luôn như gió vội bay
Người cho tôi cả đời
Không được gì đền đáp

Người bắt máu tôi hát
Tình phóng khoáng trắng trong
Người như cuộc đời thường
Bóp mộng lòng tôi nát

Hai người ấy trên đường
Phụ nữ nào cũng gặp
Trăm năm chỉ một lần
Họ được trùng làm một./.

- Hồng Thanh Quang dịch –

SongDong 01:59:PM @ 25/05/05
Bài ca Sông Vôn ga
1- Sông Vôn ga
Lúc sương chiều lan dần.
Hồng từng áng mây trôi về đâu.
Hàng Bạch dương, bóng soi dòng sông dài
từng làn khói vấn vương bên thuyền.
ĐK - Ôi Vôn ga, sóng biếc đôi bờ xa
Bạch dương vút, gió đưa lời ca...

2- Những đêm trăng
đứng bên dòng sông này
và lặng đứng trông theo thuyền ai.
Niềm thương nhớ cuốn theo làn tóc vàng.
Người thiếu nữ mắt xanh mơ màng.
ÔI Vôn ga, những đêm thơ mộng ơi,
thời gian hỡi ! hãy khoan ngừng trôi.
------
Thân tặng các bạn một tâm hồn Nga.

Cún Con 01:59:PM @ 25/05/05

TÔI YÊU EM
" Puskin"
Tôi yêu em đến nay chừng có thể
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai
Nhưng không để em bận lòng thêm nữa
Hay hồn em phải gợn bóng u hoài
Tôi yêu em âm thầm không hy vọng
Lúc rut rè khi hậm hực lòng ghen
Tôi yêu em, yêu chân thành đằm thắm
Cầu em dược người tình như tôi đã yêu em.

HẾT RỒI TÌNH ĐÃ VỠ TAN
(Puskin)
Hết rồi tình đã vỡ tan
Anh ôm lần chót đôi bàn chân em
Những lời chua xót thốt lên
Anh nghe lời đáp của em hết rồi
Anh không còn tự dối thôi
Nỗi sầu anh chẳng trọn đời dõi em
Chuyện tàn có thể anh quên
Tình yêu không thể đáp đền cho anh
Trẻ trung hồn lại đẹp xinh
Mai em được biết bao tình mến yêu.

mình xin góp hai bài thơ của Puskin

GROO 01:59:PM @ 25/05/05
CHAO TAT CA CAC BAN!Mình là thành viên mới. Hôm nay minh mới vào phần văn thơ, nhìn thấy ngay muc này, mình vào luôn. Mặc dù không biết nhiều nhưng mình cung rất thích các bài hát Nga, thích đọc tác phẩm văn học Nga. Mình thích tác giả M.Gorki. Có ai chung sở thích với mình không?Mình cảm thấy minh thật may mắn khi được đọc tác phẩm "Đahghetan của tôi". Mình rất thích tác phẩm đó. Đúng là có nhiều triết lý sâu sắc mà không dễ gì hiểu ngay được.

Jane eyre 01:59:PM @ 25/05/05
"AS. Puskin là "mặt trời thi ca Nga". Vầng mặt trời đó không lặn, mà ngày càng toả rạng cả ngoài biên cương nước Nga, đến với những tâm hồn khát khao cái đẹp, tình yêu, tự do và nhân từ bằng hàng trăm thứ ngôn ngữ khác nhau trên khắp địa cầu".
Nàng tiên cá
A.S.Puskin
Dịch thơ: Lê Đức Thụ
Có một thầy tu rất lâu rồi
Ở ẩn trong rừng, bên hồ nước
Khắc khổ tu hành tháng ngày trôi
Cầu nguyện, ăn chay, bỏ việc đời.
Thầy tu lo toan chuyện hậu sự
Tự tay đào sẵn một một ngôi
Mong sớm được về bên cạnh Chúa
Cái chết thiêng liêng thoả lòng người
Một lần mùa hè bên bậu cửa
Trong lều xiêu vẹo vị chân tu
Mang lòng thành kính cầu nguyện Chúa
Rừng sồi lặng ngắt, đêm mịt mù
Mặt hồ lãng đãng màn sương phủ
Trăng vàng lấp loá trong đám mây
Lặng lẽ vòm trời trăng đi dạo
Thầy thu ngồi ngắm nước vơi đầy.
Thầy nhìn bỗng lòng đâm hoảng sợ
Không còn tin nổi cả mắt mình...T
hầy thấy mặt hồ lao xao sóng
Thoắt đâu thiếu nữ bỗng hiện hình.
Nhẹ nhàng như bóng đêm sơn cước
Trắng như tuyết trắng phủ trên đồi
Mình trần nàng bước lên mặt nước
Bờ hồ lặng lẽ nàng tiên ngồi.
Nàng nhìn thầy tu tuổi già nua
Tay chải tóc mình mượt như tơ
Còn thầy toàn thân run run sợ
Ngắm sắc nàng tiên tựa trong mơ
Tay nàng vẫy vẫy như mời gọi
Đầu khẽ nghiêng nghiêng vẻ đợi chờ
Bỗng như sao trời vụt bùng cháy
Nàng lặn sau làn sóng nhấp nhô.
Cả đêm thầy tu mắt chong chong
Nguyện cầu quên lãng cả ngày ròng
Ý nghĩ vẩn vơ đâu xuất hiện
Chỉ thấy bóng hình tiên trắng trong.
Rừng sồi lại phủ màn đêm tối
Trăng lại hiện lên sau đám mây
Nàng tiên lại hiện trên mặt nước
Ngồi đấy xanh xao vẻ đắm say.
Nàng nhìn, đầu gật như vẫy gọi
Nụ hôn nàng gửi gió hương qua
Vùng vẫy nô đùa bên con sóng
Như trẻ cười rồi khóc oa oa
Nàng gọi thầy tu, nàng thổn thức
"Thầy ơi, hãy đến, em, em đây!"
Rồi bỗng biến đi trong lớp sóng
Bờ vắng im lìm giấc ngủ say.
Ba ngày thầy tu lòng đắm đuối
Bến bờ cực lạc đã kề bên
Nàng tiên trong mơ thầy ngồi đợi
Đêm phủ rừng sồi, trăng lại lên...
Bình minh bừng tỉnh xua đêm tối
Chẳng ai còn thấy thầy tu đâu
Lũ trẻ chỉ thấy râu như cước
Ẩn hiện trong làn nước hồ sâu.

CTM 01:59:PM @ 25/05/05
Mọi người ...đất nước Nga xa xôi, chẳng thể với tới ngay được, nhưng tình cảm tại sao, tại sao có trong mỗi con người chúng ta ??Bao nhiêu năm, mặc dầu thời gian đã trôi qua, tất cả 15 quốc gia bé nhỏ của nước Liên Xô vĩ đại đã tách rời nhau, thêm những khổ đau trong chiến tranh sắc tộc. Con người Nga hôm nay liệu có còn như trước, nhưng chúng ta vẫn còn và sẽ còn yêu nước Nga...Mới hôm qua, thành phố còn là Lêningrat (thay cho thời Nga hoàng-XanhPetecbua tên thành phố cũ xưa...), rồi ngày nay lại trở về tên cũ ...Mỗi lần tin tức đưa tin, bà con ta ở Nga làm ăn gặp trắc trở; những vụ cháy chợ người Việt tại Nga, cháy ký túc xá sinh viên ...lại cảm thấy buồn thương, tình thương ấy, xuất phát từ nước Nga và mối tình Nga - Việt..Những bài thơ Nga, những bài hát Nga, và cả những câu chuyện từ nước Nga, những bộ phim ...gợi biết bao kỷ niệm nghe xa xôi mà thân thương ...Cảm ơn các bạn đã đến đây, mang theo những tình cảm "Nga" ...xin hãy chia sẻ với nhau về những cảm xúc ấy, một và nhiều lần nữa trong những câu chuyện, bài hát, bài thơ của các bạn....Thân mến. CTM

CTM 01:59:PM @ 25/05/05
Hoa Sấu này, cái bài thơ của bạn ...chỉ một lần thôi, và anh yên lặng...Bạn hỏi ai thế ? Và bây giờ đã có ai yên lặng chưa...(Yên lặng là đồng ý !)...

Chantroimoi 10:46:AM @ 26/05/05
Mùa lá rụng <<Onga Bec gon>>

Những đàn sếu bay qua. Sương mù và khói toả
Trên Maxcova lại đã thu rồi !
Bao con đường như lửa chói ngời
Vòm lá trải ánh sẫm vàng rực rỡ
Những tấm biển treo dọc theo đại lộ
Nhắc những ai đang đầy đủ lứa đôi
Nhắc cả những ai cô độc trên đời:
-Tránh đừng động vào cây. Mùa lá rụng
Ôi trái tim tôi trái tim của một mình tôi
Đập trầm lặng giữa phố hè xa lạ
Buổi chiều kéo triền miên trong mưa gió
Khẽ rung lên bên khuôn cửa sáng đèn
ở đây tôi cần ai khi xuôi ngựa một mình
Ai thân thiết cùng tôi, ai làm tôi vui sướng ?
"Tránh đừng động vào cây, Mùa lá rụng !"
Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi !
Nếu không có gì cần nữa cho tôi
Thì có lẽ chẳng còn gì để mất !
Anh đã từng ở đây, từng là người thân nhất
Sao bây giờ làm bạn cũng không ?
Tôi chẳng hiểu vì sao cứ ngậm ngùi trong lòng
Rằng tôi phải xa anh vĩnh viễn
Anh con người không vui con người bất hạnh
Con người đi cô độc quá trên đời !
Đáng cẩn trọng hay chỉ đáng nực cười ?
Nhọc nhằn thế, mọi điều phải đợi..
Dịu dàng quá dịu dàng không chịu nổi
Cơn mưa rơi thầm thì lúc chia ly
Mưa tối sẫm nhưng ấm áp nhường kia
Mưa run rẩy những hạt cườm trắng loá
Thôi cứ vui lên, dù con đường hai ngả
Tìm hạnh phúc yên bình trong ấm áp cơn mưa..
...Tôi ra ga lòng lặng lẽ như xưa
Một mình với mình thôi không cần ai tiễn biệt
Tôi không biết nói cùng anh đến hết
Nên bây giờ còn phải nói gì thêm !
Cái ngõ con đã tràn ngập màu đêm
Những tấm biển dọc đường càng thấy trống...
-Tránh đừng động vào cây, Mùa lá rụng

1930
Bằng Việt dịch 1938

Phải chăng bài thơ là nỗi lòng của người con gái Nga buồn ? Dẫu tác giả dịch hay đến mấy, tôi vẫn nghĩ rằng cô gái Nga này còn muốn nói nhiều hơn thế, cô gái rất buồn đi ra đường, đến sân ga từ sáng đến tối ...

Chantroimoi 10:46:AM @ 26/05/05
Những chiếc vẽ xem phim << êlêna Gri gorieva>>

Những chiếc vé xem phim
Mẹ đi cùng với Bố
Tôi ngồi bên cửa sổ
Mắt rõi nhìn đăm đăm

Rồi tôi mở ra ăn
Một gói kem mát rượi
Tôi vẫn ngồi nguyên đấy
Mắt dõi nhìn đăm đăm

Tôi lại mở ra ăn
Một gói kem còn lại
Rồi ngồi nhìn nhìn mãi
Qua cửa sổ đăm đăm

Không hiểu sao mỗi lần
Bố đi xem cùng Mẹ
Thì lần nào cũng để
Phân tôi hai gói kem

Tôi sẵn sàng đánh đổi
Cả một trăm gói kem
Để lấy một chiếc vé
Cùng Bố Mẹ đi xem.

Bài thơ này mình có từ hồi học lớp 8, thấy nó hay hay (do đã thích nước Nga mà), có lẽ nó có nhiều kem nữa...

Kem nước Nga có ngon như kem Tràng Tiền không nhỉ ?

Nguyễn Bình 10:46:AM @ 26/05/05
Cám ơn CTM. Bài thơ "Mùa lá rụng" là 1 bài thơ rất hay và rất... đặc trưng của O.Béc-gôn. Cũng như "Mùa hè rớt", theo NB đây là bài thơ về tâm trạng của bà. Nó xuất hiện trong 1 không gian cụ thể, nhưng ý thơ lại không có ý tả thực các đối tượng cụ thể. Nói nhiều về thời tiết, về cảnh vật như nắng mưa, sương gió, cây cối, phố xá... nhưng đó chỉ là cái cớ để liên tưởng, để lột tả được nỗi lòng mình hiện tại - một tâm trạng cô đơn pha lẫn những tiếc nuối, giận hờn nơi quá khứ mà thôi:

"Ôi trái tim tôi- trái tim của một mình tôi
Đập trầm lặng giữa phố hè xa lạ
Buổi chiều kéo triền miên trong mưa gió
Khẽ rung lên bên khuôn cửa sáng đèn
Ở đây, tôi cần ai khi xuôi ngược một mình
Ai thân thiết cùng tôi, ai làm tôi vui sướng?
"Tránh đừng động vào cây, Mùa lá rụng !"

Chính cái tâm trạng ấy, nên khi bắt gặp một tấm biển treo bên đường nhắc mọi người đừng chạm vào cây trong mùa thu- mùa lá rụng, mà bà đã chạnh lòng nghĩ đến "mùa lá rụng" trong chính cõi lòng mình. Có một cái gì đó vừa chua xót, vừa giận hờn trách cứ... tự nhiên cứ trào lên như muốn nói thành lời: Ừ thì anh cứ xa tôi đi, tránh tôi đi- Và tôi cũng muốn thế đấy, khi hai người không còn là gì của nhau nữa:

"...Tôi ra ga, lòng lặng lẽ như xưa
Một mình với mình thôi, không cần ai tiễn biệt!
Tôi không biết nói cùng anh đến hết
Nên bây giờ còn phải nói gì thêm?
Cái ngõ con đã tràn ngập màu đêm
Những tấm biển dọc đường càng thấy trống...
"Tránh đừng động vào cây- Mùa lá rụng!"

Một vài cảm nghĩ của NB về bài thơ "Mùa lá rụng". Mong các chiến hữu giúp đỡ, chỉ giáo thêm cho? Cám ơn!

Chantroimoi 10:46:AM @ 26/05/05
Bạn Nguyễn Bình, Hoa Sấu và các bạn...

Có lẽ mọi người đều biết Dịch giả Bằng Việt với các bài thơ Nga, song hôm nay tôi đã sưu tầm nỗi lòng của Ông khi "Dịch nhiều không thể chịu nổi !" đành ....

Tâm tình với OngaBecgon <<Bằng Việt>>

Và thế là họ xa nhau
Chỉ còn dòng Nêva cuồn cuộn chảy
Ngôi sao chiều bùng cháy
Tiếng chim kêu lạc lõng cuối trời xa...
Năm tháng trôi qua, năm tháng cứ trôi qua
Cô gái hiểu người yêu mình có lý
Khi bụi thời gian nhuộm những sợi tóc đẹp trên mái tóc óng ả
Khi ngọt ngào nhiều, cay đắng cũng nhiều hơn
Nàng nghĩ gì OngaBecgon ?
Câu thơ viết như một lời thú tội
Ôi cái tuổi ngây thơ chẳng bao giờ có lỗi
Khi nhắp vị ngọt ngào cay đắng của Tình yêu
Vẫn những bờ đá hoa cương, vẫn những buổi chiều
Và lớp trẻ lớn dần theo năm tháng
Sẽ hợp tan bao mối tình trong trắng
Sao vô tình chảy mãi hỡi Nê va ?
Đôi lứa nào sẽ vui trong hạnh phúc ngôi nhà
Và ai sẽ suốt đời phải mang câu hát tiếc một thời thiếu nữ
Ai nhớ hoài vì thuở xưa sẽ khóc than một thời trai trẻ
Năm tháng dẫu qua rồi, cái vết thương lòng vẫn chảy máu dọc thời gian
Nàng nghĩ gì hỡi OngaBecgon
Khi trở lại dòng sông Nê va vẫn sóng chiều dào dạt
Khi trở lại nơi ngày xưa câu hát giữa chừng lịm giữa làn môi
Chuyện cũ đã qua rồi
Nhưng xa đến vô cùng là người yêu thuở ấy
Sẽ lạnh lẽo giá băng hay âm thầm lửa cháy
Bởi câu hát khác xưa rồi, tiếng khóc cũng khác xưa
Chỉ còn những chiều sóng nước Nê Va
Và lời nhắn nhủ dặn về tuổi trẻ
Hãy rộng lượng, hãy là người tha thứ
Sẽ chẳng phải đau lòng khi trở về kỷ niệm đầu tiên./.

Nhắn Sieuquaytepppy (Bạn có biết trang Web nào có các Video Clip nhạc Nga ? Nhạc Flash Nga ? Nếu bạn nào cần có hòm thư Nga, xin đến đăng ký ở www.mail15.com, có hai phiên bản Nga-Anh, tuỳ ý bạn lựa chọn, mail miễn phí 19MB).
TM. CTM

Sieuquayteppy 10:46:AM @ 26/05/05
Siêu quậy Teppy chào cả nhà nhé! Hôm nay siêu quậy xin được đóng góp một bài thơ mà Siêu quậy sưu tầm được từ lâu lắm rồi, không nhớ được là ai dịch nữa, chỉ nhớ được mỗi tên của tác giả là Pha-len-xôn thôi. À mà nhớ ra rồi, hình như người dịch tên là Hương Lan thì phải. Mời cả nhà ta cùng tham khảo nhé:

Yêu

Anh có muốn em bên anh sánh bước
Cuốn anh theo ánh mắt nồng nàn
Anh có muốn riêng cho anh em hát
Bài hát đắm say, lay động hồn hoang

Anh có muốn em hoá thành sợi chỉ đỏ
Xâu suốt đời anh những chuỗi buồn vui
Anh có muốn mòn tháng năm em đợi
Như trăm sông về biển lúc mùa đông

Đêm cháy hết thành bình minh rực đỏ
Tuyết tan thành thác cuốn hết tiêu điều
Nhưng không thể rời núi bằng sức mạnh
Và em chẳng thể bắt anh nói lời yêu

Hình như bác Chân trời mới có hỏi Siêu quậy về web có video clip hay music flash thì xin khất bác vào lần online sau nhé, để Siêu quậy hỏi lại đứa bạn thân của Siêu quậy mà. Siêu quậy toàn ăn không ngồi rồi thôi (vì có biết chữ Nga nào đâu, nên toàn là bạn tải về cho dùng luôn thôi, chẳng phải làm gì cả). Hiện nay trong computer của Siêu quậy có khoảng hơn 100 bài hát Nga hiện đại (cả Video clip và MP3). Nghe nhạc Nga hiện đại thấy vui và có sức sống lắm, mà kỳ lạ là nghe mãi mà chẳng thấy chán gì cả. (hì hì hì có lẽ một phần là do tình cảm với nước Nga nữa)
Hẹn gặp lại các bác sau nhé. Em dạo này bận quá, không có điều kiện để online nhiều nhưng em luôn mong cho nội dung thảo luận ngày càng phong phú và mọi người hiểu thêm về nhau hơn, hiểu về đất nước Nga hơn, hiểu nhiều hơn về cuộc sống.
Bye bye!!!

Chantroimoi 10:46:AM @ 26/05/05
Có một miền lửa nhỏ trong mắt em <<Như ý>> Viết tại Moscow 1980

Anh muốn nói với em một điều rất dữ dội
Sau nhiều lần lầm lỗi đã đi qua
Đây không phải là chuyện một bông hoa bị lãng quên trong quyển vở
Chuyện những dòng sông mùa mưa đi tìm cửa bể
Hay chuyện một mái tóc thề ngan ngát hương chanh
Đây là chuyện đã bỏ đi thời anh còn trai trẻ
Đem nước mắt khóc người trong câu ví
"Em như hoa quế giữa rừng
Thơm tho ai biết, ngát lừng ai hay"
Chuyện cô gái làng Đông
Thương mẹ, thương cha lấy chồng làng Hạ
Làng dưới, làng trên cách một dòng sông
Muốn về bên Mẹ mà không có đò
Bây giờ
Dẫu anh đi muôn nơi
Trên những vùng đất khác nhau của một vòm trời
Nơi cây phong non mùa thu chùm khăn đỏ
Mùa đông hoa tuyết trắng trời
Nghe câu hát bình dân dập dồi nỗi nhớ
Anh thấy lòng mình bỡ ngỡ
Khi em bảo : Tình yêu như thể chắp thừng
Trăm chắp nghìn nói xin đừng quên nhau
Chẳng thể quên đâu
Nhưng tất cả bây giờ đã muộn
Cây phong non gió đàn trụi lá
Mặt tuyết đã bồng bềnh
Những câu hát xưa lâu ngày bỏ bẵng
Mặc cho con sông mùa nắng, mùa mưa
Anh lặng lẽ nhìn đôi bàn tay
Xem "duyên số" đôi mình trong những ngày còn lại
May, rủi giao nhau chằng chịt đường vân
Chẳng có đường nào là đường anh gặp em
Chỉ thẳng suốt một đường cô độc

Tháng chín qua đi !
Ngấp nghé mùa thu trong mắt lá
Nghe lòng mình trở lại bình yên
Anh nhìn vào đôi mắt em
Thấy bừng sáng một miền lửa nhỏ
ở rất xa, rất xa
Nơi tận cùng trí nhớ
Thuở anh còn trai trẻ
Đem nước mắt khóc người trong câu ví
Để đến tận bây giờ !
Những điều đơn giản thế
phải qua bao nhiêu lầm lỡ
Hết nửa đời người anh mới hiểu ra.
...

Nganh 10:47:AM @ 26/05/05
Có ai nhớ những "cánh bồm đỏ thắm" (Алые парусы) và những đêm trắng Thành Peter
Chép tặng các bạn bài thơ của nhà khoa học Vũ Đình Huy

Đêm trắng trên bờ biển

Nước dâng, nước rút tần ngần,
Hải âu bay, đậu, phân vân, ngập ngừng.
Tiễn em mấy bước lại dừng,
Đêm không nỡ tối, em đừng vội đi!

(Ленинград 6 - 1981)

Nguoigiacohu 10:47:AM @ 26/05/05
"Cánh buồm đỏ thắm", "Những đêm trắng", "Lời nói đùa"... mỗi câu chuyện là một ước mơ cháy bỏng về hạnh phúc giản đơn và bình dị, một nước Nga tươi đẹp và bình yên, một tâm hồn Nga dung dị.
Vậy mà tội ác ghê tởm đã len lỏi và trú ngụ ở mảnh đất hồn hậu này. Không biết đến bao giờ bạn và tôi có thể quên được ánh mắt thất thất của các em nhỏ và vẻ mặt ngơ ngác,̀ đau đớn của những người vừa mất đi người thân ở ở Besla? Điều gì đã khiến những tội đồ khủng bố hành động man rợ như vậy?
Ôi, thế kỷ 21!

Binhminhmua 10:47:AM @ 26/05/05
Hoá ra vẫn còn có rất nhiều người yêu tiếng Nga và nước Nga, vậy mà cứ tưởng rằng mình là kẻ lập dị.

Nghĩ lại về Pautôpxky
(Bằng Việt)

Đồi trung du phơ phất bóng thông già
Trường sơ tán, hồn trong chiều lặng gió
Những trang sách suốt đời đi vẫn nhớ
Như cây thông ngũ sắc ngủ trong đầu

"Lẵng quả thông" trong suối nhạc nhiệm màu
Hay "chuyến xe đêm" thầm thì mê đắm
Mùi cỏ dại trên cách đồng xa thẳm
Một bầu trời vĩnh viễn ướp hương hoa

Có thể ngày mai ta cũng sẽ qua
Một trang sách nao lòng trong truyện Tuyết
Có tiếng chuông rung và con mèo Akhíp
ánh nến mơ hồ như hạnh phúc từng mong

Xa xôi sao, thời thơ ấu sau lưng...

Nhưng không phải thế đâu, không phải thế đâu, cuộc đời không phải thế
Giọt nước soi trên tay không cùng màu sóng bể
Bể mặn tan sôi sục biết bao nhiêu
Khi anh đứng trước em, trước biển cả dâng triều
Ta thu hết xa xôi vào trong lồng ngực trẻ
Dám vượt mọi lo toan để vạch dấu chân trời
Dấu xanh thẳm khi bình minh vụt đến
Dấu đen rầm khi đáy bóng đêm trôi

Và hạnh phúc vỡ ra như một nốt đàn căng
Nốt cao quá trong đời xao động quá
Hạnh phúc cực hơn mọi điều đã tả
Lại ngọt ngào, kỳ diệu, lớn lao hơn

Ta đã đi qua bão lốc từng cơn
Cây rung lá trong chiều thanh thản nhất
Ta qua cả màu không gian ngây ngất
Một tiếng thầm trong nắng mới lao xao

Em đã đến rồi đi như một giấc chiêm bao

Nhưng có thể ngày mai thôi, có thể
Hoa tóc tiên ơi, sớm mai và tuổi trẻ
Đọc trang nhật ký nào cũng thấy xát lòng thêm

Pautôpxki là dĩ vãng trong em
Thành dĩ vãng hai ta, bây giờ anh ngoảnh lại
Nhưng không phải thế đâu, không phải thế đâu, anh hiểu rằng không phải
Như tuổi thơ vừa đó đã xa vời

Đưa em đi, tất cả thế xong rồi
Ta đã lớn và Pautôpxki đã chết
Anh vẫn khóc khi nghĩ về truyện Tuyết
Dẫu chẳng bao giờ mong đọi nữa đâu em.

(Lâu quá không đọc lại nên không nhớ chính xác lắm, có gì sai sót xin mọi người thứ lỗi)

Chantroimoi 10:47:AM @ 26/05/05
Chào các bạn !

Có lẽ trong số chúng ta ai cũng biết đến thảm kịch của nước Nga vừa qua; cảm thấy yêu thương những người Nga hơn.
Xin viết vào đây đôi dòng chia sẻ với những mất mát lớn lao của những gia đình Nga..
những cô bé, cậu bé đã mãi mãi nằm xuống ...không còn nghe lời bài hát "ở trường cô dạy em thế" mà mới năm ngoái thôi, các búp bê vẫn còn vui đùa ....
CTM

G&S 10:47:AM @ 26/05/05
LỜI TỰ THÚ
- Puskin-

Tôi yêu em- dù hóa dại hóa điên
Dù đau khổ, bẽ bàng không hy vong,
Tôi sẵn lòng quỳ nhận dưới chân em
Điều bất hạnh nỗi dại khờ cay đắng,
Không còn hợp với tuổi đời, danh tiếng
Đến lúc tôi cần biết sống khôn hơn,
Nhưng tôi hiểu qua rất nhiều triệu chứng,
Trái tim tôi đang mắc bệnh ái tình,
Khi vắng em- tôi mệt mỏi chán chường,
Khi em đến-lại buồn, tôi chịu đưng,
Không nén nổi- muốn thốt lời ngẫu hứng:
Thiên thần ơi, ôi biết mấy yêu thương!
Khi tôi nghe bên phòng khách cách tường,
Tiếng xiêm áo, tiếng chân em nhè nhẹ
Và giọng nói ngây thơ trong trẻo thế
Bỗng thấy mình như mất cả trí khôn,
Khi em cười- tôi rạng rỡ tâm hồn
Em ngoảnh mặt- khiến lòng tôi buồn tủi,
Vì trọn một ngày khổ đau mệt mỏi,
Phần thưởng em trao: bàn tay thương yêu,
Lúc em ngồi cần mẫn trước khung thêu,
Vóc thon thả, hơi ngả mình lơi lỏng,
Đôi mắt ngọc, mái tóc xoăn rủ xuống,
Tôi lặng im, như đứa trẻ, đắm nhìn,
Có nên nói chăng về nỗi buồn ghen,
Về bất hạnh tronglòng tôi day dứt-
Em sửa soạn đi chơi xa những lúc
Trời tối sầm, ảm đạm, gió từng cơn ?
Và giọt lệ em nhỏ giữa cô đơn,
Và lời nói nơi chỉ còn hai đứa,
Và chuyến đi miền quê đáng nhớ,
Và một chiều vọng tiếng pianô ...
Alina ! Mong em hãy thương cho,
Tôi không dám cầu xin em tình ái!
Có lẽ bởi chất chồng nhiều tội lỗi,
Thiên thần ơi, tôi đâu xứng tình em!
Nhưng xin em hãy cứ giả vờ thêm!
Ánh mắt ấy chứa bao điều huyên bí ...
Ôi, lừa dối tôi nào khó,
Tôi vốn đang muốn tự dối mình !

(Tạ Phương dịch)

Признание
___Я вас люблю, хоть я бешусь,
Хоть это труд и стыд напрасный,
И в этой глупости несчастной
У ваших ног я признаюсь!
Мне не к лицу и не по летам...
Пора, пора мне быть умней!
Но узнаю по всем приметам
Болезнь любви в душе моей:
Без вас мне скучно, — я зеваю;
При вас мне грустно, — я терплю;
И, мочи нет, сказать желаю,
Мой ангел, как я вас люблю!
Когда я слышу из гостиной
Ваш легкий шаг, иль платья шум,
Иль голос девственный, невинный,
Я вдруг теряю весь свой ум.
Вы улыбнетесь, — мне отрада;
Вы отвернетесь, — мне тоска;
За день мучения — награда
Мне ваша бледная рука.
Когда за пяльцами прилежно
Сидите вы, склонясь небрежно,
Глаза и кудри опустя, —
Я в умиленье, молча, нежно
Любуюсь вами, как дитя!..
Сказать ли вам мое несчастье,
Мою ревнивую печаль,
Когда гулять, порой в ненастье,
Вы собираетеся вдаль?
И ваши слезы в одиночку,
И речи в уголку вдвоем,
И путешествия в Опочку,
И фортепьяно вечерком?..
Алина! сжальтесь надо мною.
Не смею требовать любви.
Быть может, за грехи мои,
Мой ангел, я любви не стою!
Но притворитесь! Этот взгляд
Все может выразить так чудно!
Ах, обмануть меня нетрудно!..
Я сам обманываться рад!

Chantroimoi 10:47:AM @ 26/05/05
G&S
Bài viết của bạn rất chân thực vì nó viết bằng tiếng Nga...Cảm ơn bạn nhiều. Hi vọng nhận được nhiều tin bài của bạn, bạn G&S ạ...

TM.CTM

G&S 10:47:AM @ 26/05/05
Gửi bạn chantroimoi một bài thơ nữa của Puskin bằng tiếng Nga:


___Что в имени тебе моем?
Оно умрет, как шум печальный
Волны, плеснувшей в берег дальный,
Как звук ночной в лесу глухом.

___Оно на памятном листке
Оставит мертвый след, подобный
Узору надписи надгробной
На непонятном языке.

___Что в нем? Забытое давно
В волненьях новых и мятежных,
Твоей душе не даст оно
Воспоминаний чистых, нежных.

___Но в день печали, в тишине,
Произнеси его тоскуя;
Скажи: есть память обо мне,
Есть в мире сердце, где живу я...
1830

***

MỘT CHÚT TÊN TÔI ĐỐI VỚI NÀNG

Một chút tên tôi đối với nàng
Sẽ chìm như tiếng sóng buồn lan
Âm thầm mòn mỏi bên bờ vắng
Như tiếng đêm thâu lạc giữa ngàn

Ngày nào đó trên mặt trăng kỷ niệm
Nó chỉ còn là dấu vết không hồn
Giống như hình phác trên mộ chí
Nét ngoằn ngoèo một thứ tiếng xa xăm

Tên cũ từ lâu bị lãng quên
Chẳng còn gợi lại được cho em
Tình xưa êm ái và trong trắng
Trước mối tình ai mới dấy lên

Nhưng nếu gặp ngày buồn rầu đau đớn
Em thầm thì hãy gọi tên lên
Và hãy tin còn đây một kỷ niệm
Em vẫn còn sống giữa một trái tim

(Thúy Toàn dịch)

Chantroimoi 10:47:AM @ 26/05/05
Cảm ơn G&S, bài này là bài "Tên tôi"...

Bài nổi tiếng đấy, nhớ lại hồi cấp ba, chép tặng cô bạn gái, cô bạn mình tưởng mình làm thơ "con cóc"...chê "thơ dở !!!"..

HẸN GẶP LẠI LẦN SAU !
CTM

Russiana 10:47:AM @ 26/05/05
Xin được hưởng ứng:

Trên đồi trắng một màn sương
Bông hoa Anh Đào nở sớm
Em có một người em thương
Muốn nói mà em không dám

Chân em đi trên đường làng
Mà lòng nghĩ về anh đấy
Sao anh chỉ hỏi bâng quơ
Đại khái "khoẻ không?", "gì mới?"
Chắc anh không muốn bao giờ
Nói thẳng vào điều em đợi

Một mình em đi về nhà
Một mình em cùng đau khổ
Lẽ nào năm tháng trôi qua
Trôi qua để tình em đó?

(Không rõ tác giả)

NB 10:47:AM @ 26/05/05
Gửi Hoa Sấu.
Đầu tháng 8, HS post vào đây bài thơ "Đoá hoa". Và có đề nghị mọi người cho biết tên tác giả và người dịch... Đọc nội dung, NB vẫn biết đó là thơ của Puskin, nhưng vẫn ko rõ người dịch. Vừa rồi NB có đọc lại cuốn "Puskin-Thơ trữ tình & 2 truyện thơ" của NXB Văn học-2003, chỉ thấy bài thơ được dịch với bản dịch của Hoàng Trung Thông dưới đầu đề: "Bông hoa nhỏ". Còn không thấy bản dịch mà HS đã post lên.(Tất nhiên nội dung 2 bài cũng đầy đủ ý tứ như nhau thôi). Mặc dù trong cuốn sách, cũng có rất nhiều bài của Puskin do 2, 3 dịch giả VN dịch, đều được đăng hết... HS này, ko biết bạn đã chép bài dịch "Đoá hoa" ở đâu vậy? Kể ra việc đi tìm người dịch cho bài thơ đó như bạn đề nghị, cũng là một điều thú vị đấy nhỉ? Nào, mời các bạn cùng giúp HS!

Chantroimoi 10:49:AM @ 26/05/05
Chào tất cả các bạn !

Không ai là không buồn khi phải chia tay những gì thuộc về mình. Gần đây CTM có nhiều việc quá, nên đành lỗi hẹn với chính Topic mà mình đã đưa ra, rất buồn vì có lẽ phải khá lâu nữa, CTM mới lại có dịp trở lại; CTM rất muốn các bạn tiếp tục Post những cảm xúc của các bạn vào đây, tuy rằng CTM vắng nhà.

Chân thành cảm ơn tất cả các bạn. Chúc các bạn mạnh khoẻ, vui, hạnh phúc và thành đạt.

Sếu 10:49:AM @ 26/05/05
Mình cũng muốn tham gia cùng bạn. Mình đã từng học tiếng Nga rất lâu, đã sống ở Bạch Nga, đã yêu những người dân đôn hậu hiếu khách, đã có những kỷ niệm đẹp trong đời ở bên những cánh đồng Nga mênh mông, có những người bạn và rất nhiều thứ gắn với Nga.

Suka 10:49:AM @ 26/05/05
Ngày 24/5 vừa qua tại HT Hội Nhà Văn VN đã diễn ra lễ kỷ niệm 100 năm ngày sinh Nhà văn Nga Xô Viết kiệt xuất Mikhaiil Sôlôkhôp, tác giả của những bộ sách vĩ đại như Sông Đông Êm Đềm, Đất vỡ hoang, Số phận con người. Thật tiếc vì mình là người ngoại đạo nên không biết thông tin mà tham gia nhẩy?
Dù sao thì những tác phẩm của Sôlôkhôp mãi mãi là những tác phẩm bất hủ,vĩ đại và còn mãi trong lòng những ai đã đọc và trót say mê nó.
Sôlôkhôp muôn năm!

Suka 04:10:PM @ 26/05/05
Chúc Chân trời mới đi công tác suôn sẻ, thành công và nhanh quay trở về để diễn đàn được đông vui và đoàn kết nhé.

TrangQue 04:10:PM @ 26/05/05
Hiện tượng Sôlôkhốp từ góc nhìn mới

Nhà văn Nga Mikhail Alexandrovitch Sôlôkhốp (1905 - 1984)
Cho đến nay, người ta vẫn còn ngạc nhiên về sự xuất hiện của “bộ anh hùng ca bi thảm” Sông Đông êm đềm của Sôlôkhốp, “con đại bàng non bất thần vẫy lên đôi cánh mênh mông”.
Mikhail Alexandrovitch Sôlôkhốp (1905 - 1984) thuộc nhóm không nhiều những nhà văn mà khi nhắc đến, người ta không cần nói nhiều hay không nói về những phẩm chất thiết yếu của một ngòi bút bậc thầy như tình yêu văn chương, sự trau dồi nghề nghiệp, say mê và nỗ lực lao động, tinh thần vượt khó…
Thoạt nhìn, ông là người ít học, nhất là về nghề văn. Sau bốn năm cấp một ở trường làng, ông tham gia nội chiến, với đủ công việc như liên lạc, vận tải. Nội chiến kết thúc, ông lên Matxcơva năm 1922. Tại đây, ông kiếm sống bằng việc chuyển thuê hàng trên những cung đường không xa và lao động phổ thông.
Những truyện ngắn đầu tiên của ông được đăng trên một số báo và tạp chí thủ đô, ngay năm 1923. Không lâu sau, những truyện ấy được xuất bản thành hai tập Truyện sông Đông và Đồng cỏ xanh lam (1926).
Trước khi hai tập này ra đời, ông đã về làng quê Véchenskaia và quyết định sống vĩnh viễn ở làng. Chính tại miền quê sông Đông, ông vừa sống cuộc đời lam lũ bình thường như bao người dân cô dắc vừa bắt tay viết (từ 1925) bộ tiểu thuyết vĩ đại Sông Đông êm đềm (1928 - 1940), gồm 4 tập.
Cho đến nay, người ta vẫn còn ngạc nhiên về sự xuất hiện của “bộ anh hùng ca bi thảm” ấy và của Sôlôkhốp, “con đại bàng non bất thần vẫy lên đôi cánh mênh mông”.
Căn cứ vào số đầu sách, nhà văn Xô viết này viết quả rất ít, ấn tượng những tác phẩm về sau cũng không sâu và không bền, trừ "Số phận một con người" (1956 - 1957). Bộ tiểu thuyết thứ hai của Sôlôkhốp là Đất vỡ hoang, gồm hai tập, dung lượng chỉ bằng nửa Sông Đông êm đềm.
Tập I ra mắt công chúng năm 1931. Nhưng tập II mãi năm 1959 mới xuất hiện, và được tặng Giải Lênin năm 1960. Cũng năm 1959, Sôlôkhốp bắt đầu bộ tiểu thuyết thứ ba, Họ đã chiến đấu vì tổ quốc, song thỉnh thoảng mới in “trích đoạn”, gần như bỏ lửng nó suốt hai mươi năm, để nó trở thành một “quyển truyện dở dang”.
Trong lúc "Họ đã chiến đấu vì tổ quốc" và "Đất vỡ hoang" mất dần độc giả, "Số phận một con người" lại mỗi lúc một thượng phong. Gần đây, truyện ngắn này được đưa vào giảng dạy ở nhà trường như một tác phẩm kinh điển.
Đúng thôi, nó mới là cái tạng của Sôlôkhốp. Nó phát ngôn thật hùng hồn cho hàng triệu người lính và dân thường trên khắp hành tinh đã ngã gục hay chịu tổn thương, mất mát trong chiến tranh, những trái tim thực sự cao thượng mà không tội ác hay sự tàn bạo nào khuất phục được.
Nó như một bổ sung cần thiết cho "Sông Đông êm đềm" mà nhân vật trung tâm là nhân dân lao động, hiện thân qua chàng trai cô dắc Grigori. Thân phận Grigori chỉ lộ ra trong cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn. Chàng mang lại bất hạnh cho những người yêu thương mình nhất. Chàng ngả nghiêng giữa Hồng quân và Bạch quân. Cuối cùng, chàng đơn độc và mất hết, mà vẫn chưa chọn được đường đi. Môi trường sống cho mình như vậy vẫn là một dấu hỏi mà chàng buộc phải có lời đáp.
Thời gian cho thấy sự đúng đắn của cảm nhận lịch sử ấy, cảm nhận đang rất thời sự hiện nay. Đây là điểm khác và mới cơ bản của "Sông Đông êm đềm" so với "Chiến tranh và hoà bình". Đương nhiên, giá không có "Những người khốn khổ" hay "Chiến tranh và hòa bình", rất có thể không có "Sông Đông êm đềm".
Cũng như Liev Tolstoi, Sôlôkhốp chú ý đến tác động của xã hội, của lịch sử, của cộng đồng lên cá nhân, cũng rất điêu luyện trong việc thể hiện đan xen các sự kiện xã hội, chính trị hay quân sự cấp quốc gia, với các biến cố gia đình hay cộng đồng, trong sự chăm chút từ các bức tranh toàn cảnh đến số phận một cá nhân, từ một trận đánh khốc liệt đến cuộc sống nơi đồng quê, từ một cuộc đụng độ xóm giềng đổ máu đến một cảnh yêu đương trong rừng …
Nếu Tolstoi cố gắng đưa vào tác phẩm đời sống của tầng lớp quý tộc càng nhiều càng hay thì Sôlôkhốp cũng làm như vậy đối với đời sống nhân dân lao động, với các thành phần và kiểu người khác nhau, với các cảnh sinh hoạt và lao động thường nhật, với các cuộc họp, ngày lễ, tiệc cưới, đêm vũ…
Sôlôkhốp không bỏ qua những gì tạo nên đặc sắc của quê hương ông, như câu cá trên sông Đông. Đặc biệt ông cài vào chuyện rất nhiều dân ca tục ngữ. Đây cũng là một nét rất mới so với Chiến tranh và hòa bình. Chất bi kịch của Sông Đông êm đềm cũng đậm hơn. Như Tolstoi, Sôlôkhốp đạt đến đỉnh cao của mọi lĩnh vực, với tư cách một họa sỹ phong cảnh, một nhà tâm lý học, một nhà xã hội học, một người am tường đời sống dân cô dắc, am tường phong tục và văn học dân gian của họ, hơn nữa, một nhà sử học và một triết gia.
Những tưởng với "Chiến tranh và hòa bình", một báu vật của nước Nga, một kiệt tác hàng đầu của thế giới, thể loại anh hùng ca vĩnh viễn lui vào bảo tàng. Hoá ra, "Sông Đông êm đềm" mở ra một kỷ nguyên mới cho nó.
Bằng chứng là nhiều nhà văn ở khắp nơi vẫn đang nỗ lực xây dựng những công trình tương tự. Đơn giản là vì ý nguyện ôm trùm càng sâu rộng hiện thực càng tốt của văn chương vẫn tồn tại. Có điều, những công trình bách khoa toàn thư như vậy đòi hỏi những kiến thức, những cố gắng, những tâm huyết khổng lồ.
Một khác biệt đáng buồn giữa hai bộ tiểu thuyết cần được ghi nhận. Đó là số phận long đong của "Sông Đông êm đềm". Chật vật lắm, Sôlôkhốp mới công bố được tác phẩm. Khi tập I ra mắt, không ít nhà phê bình chê bai thậm tệ, yêu cầu tác giả cắt bỏ nhiều đoạn. Nếu nghe theo họ, Sôlôkhốp chỉ còn giữ lại một phần năm tập truyện.
May mắn là một số nhà văn danh tiếng như Gorki hay Séraphémovitch, tác giả Suối thép, cương quyết bênh vực nhà văn trẻ tài năng. Đáng ngạc nhiên hơn, J. Staline (1879 - 1953) công khai khen ngợi "Sông Đông êm đềm" và bảo vệ Sôlôkhốp.
Hơn thế, ngay từ đấy đã lan truyền dai dẳng mối nghi ngờ về việc Sôlôkhốp ăn cắp văn. Nhiều người cho rằng "Sông Đông êm đềm" là của nhà văn đồng hương của Sôlôkhốp, cựu sỹ quan bạch vệ Fioudor Krioukov (1870 - 1920). Ông này không muốn in ấn bất kỳ thứ gì dưới chính quyền Xô viết. Sôlôkhốp tìm được bản thảo "Sông Đông êm đềm" và đem xuất bản dưới tên mình.
Sau nhiều bài báo lên án vô bằng cớ Sôlôkhốp, năm1974, Văn hào Nga Soljenitsyne, Nobel Văn học 1970, tài trợ và giám sát việc cho ra đời một tập “lật tẩy” Sôlôkhốp của một nhà phê bình vô danh đã quá cố, tên D.
Theo D, Sôlôkhốp chỉ bổ sung được 5% ở các tập I và II, và 30% ở các tập III và IV của bộ truyện của Krioukov. Rồi năm 1975, xuất hiện ở Paris cuốn "Ai đã viết Sông Đông êm đềm?" của Ray Medvedev. Song, tất cả chỉ là giả thiết và suy diễn.
Kỳ cục hơn nữa, trong một bộ bách khoa toàn thư cô đúc in bằng tiếng Pháp năm 2000, một học giả ghi rằng “nó (Sông Đông êm đềm) được chính quyền Liên xô đặt hàng để làm mẫu cho chủ nghĩa hiện thực xã hội nghĩa”.
Thực tế, nó bị phê phán gay gắt, chính ở chỗ nó vi phạm những nguyên tắc của chủ nghĩa này. Tại sao người ta cố tình lờ đi sự thật là ngay khi hai tập truyện ngắn Truyện Sông Đông và Đồng cỏ xanh lam chào đời, công chúng và giới phê bình đều nhận thấy một tài năng không thể phủ nhận với khiếu quan sát tinh tường và nghệ thuật xây dựng hình tượng sắc sảo, qua đó hiện thực được phản chiếu sinh động và chuẩn xác trên tấm gương cuộc đấu tranh giai cấp ác liệt.
Đi sâu tìm hiểu, các chuyên gia chân chính phát hiện rằng cội nguồn của việc cố tình chối bỏ thiên tài và cống hiến của Sôlôkhốp là tệ phân biệt đẳng cấp và chủng tộc từng giáng lên đầu Alexandre Dumas (1802 - 1870). Mẹ Sôlôkhốp mù chữ, tổ tiên ông là nông nô.
Xin lưu ý thêm, "Sông Đông êm đềm" qua nhiều bản dịch mang lại cho Sôlôkhốp rất nhiều. Ông là nhà văn duy nhất ở Nga có máy bay và sân bay riêng.
Sau đại chiến II, ông càng nổi tiếng và thường đăng đàn ở các đại hội Đảng và đại hội nhà văn Liên xô, tại đó ông mạnh mẽ lên án “chủ nghĩa tư bản phương Tây thối nát” và bày tỏ niềm tin sắt son vào chủ nghĩa cộng sản, với câu nói bất hủ thường được dẫn ra: “Tôi chỉ viết theo chỉ thị của trái tim mình, nhưng trái tim tôi lại thuộc về Đảng thân yêu mà tôi nguyện suốt đời phụng sự”.
Dù vậy, bất chấp quan điểm chính trị của ông, bất chấp vụ bê bối “bản quyền” nói trên, ông vẫn được Viện hàn lâm Thụy điển tặng Nobel văn chương năm 1965. Trong năm người Nga được hưởng vinh dự này cho đến nay, ông là người được đường hoàng nhất.
Ivan Bounine (1870 - 1953), Nobel đầu tiên cho người Nga (1933), phải sống lưu vong tại Pháp từ 1920. Boris Pasternak (1890 - 1960), Nobel thứ hai (1958), thì buộc phải từ chối nhận giải để được yên thân. Ấy là chưa kể tác phẩm chính, "Bác sỹ Jivago", được in và phổ biến ở nước ngoài rất lâu trước khi được in và phổ biến ở Nga.
Nobel thứ ba (1970) Alexandre Soljenitsyne (sinh năm 1918) chịu nhiều cay đắng, như tác phẩm bị cấm, tác giả bị bắt bớ, tù tội trước khi bị trục xuất khỏi tổ quốc từ 1974. Mãi 1994, ông mới được trở về.
Nobel thứ 5 (1987) Joseph Brodsky (1940 - 1996) cũng bị làm tình làm tội trước khi bị trục xuất khỏi Liên Xô năm 1972, sau đó trở thành công dân Mỹ.
Sôlôkhốp, Nobel thứ tư, suốt đời được trọng vọng đúng với danh nghĩa nhà văn. "Sông Đông êm đềm" tạo nên ngoại lệ duy nhất trong cuộc đối địch Đỏ - Trắng: Cả hai phe, trong và ngoài nước, đều hoan hỉ chào đón một tài năng lớn. Chỉ một tình yêu sâu nặng đối với xứ sở và người lao động quê hương, một quá trình tự học hiệu quả đúng kiểu học của một nghệ sỹ bằng tình yêu ấy, cộng với thiên tài bẩm sinh, mới giải thích được thành công và sức sống của "Sông Đông êm đềm" mà công cuộc chinh phục thế giới vẫn đang tiếp tục …
Khuất Lệ Lan

Suka và Các Bạn ơi,
Chúng mình cùng đọc bài viết này để kỷ niệm ngày sinh của Sôlôkhốp nhé!

Thụy 04:11:PM @ 26/05/05
Xin đóng góp một bài nha.

Vô đề

Em bảo anh đi đi
Sao anh không đứng lại
Em bảo: thôi ích gì...
Ai ngờ anh xa mãi.
Đôi mắt em lặng im
Nhưng mắt em nói thật
Sao anh tin lời em
Mà không tin đôi mắt

X.KAPUCHIKIAN
(Nga)

Vì sao anh lại ra đi

Vâng, em bảo: "Đi đi!"
Nhưng vì sao anh không trở lại?
Em bảo: "Thôi biệt từ, xin đừng chờ đợi!"
Nhưng vì sao anh lại ra đi?
Đôi mắt em phủ mờ đầy lệ.
Lời của em trái ngược với lòng.
Sao anh lại tin lời em nói.
Sao không nhìn hai mắt lệ đầy vơi?
KAPUSAKIAN
(Nga)

(Phan Minh Châu dịch)

Chantroimoi 04:11:PM @ 26/05/05
Chào các bạn !

Thank kiu bạn Thuỵ, bạn quả là người có tâm hồn thơ Lênh láng...hi hi...tớ đọc thơ của bạn khá nhiều...

Thực ra thì tớ thích thơ, vì nó làm cho mình thanh thản và sống tốt hơn, sống có tình cảm hơn...còn chắc là kém các bạn rất nhiều...vì thế hãy thông cảm là tớ không làm cho Topic của mình hoành tráng được, phải nhờ sự hưởng ứng và giúp đỡ của các bạn, nhưng dạo này ít người giúp tớ quá, chắc là chuẩn bị "Nghỉ đông" rồi...
Thu Hà Nội đang là đỉnh điểm nhưng nó sắp xuống dốc, đi đến phương trời Nga để đón ngày 7/11, thế là chúng ta lại sắp sửa nghe du dương đâu đó loanh quanh bên mấy câu bạch dương tiếng réo rắt, tha thiết, nhẹ nhàng của những điệu nhạc Nga, giá mà ngày đó cùng gặp nhau để đón Tết Nga thì hay biết mấy...

Dạo này tớ cũng bận, những bài thơ nga toàn nhớ nửa chừng, có khi một câu quên mất dấu chấm phẩy ở đâu đó ???
Nhưng tớ vẫn yêu người Nga, thích những bài thơ, bài hát Nga ...rồi tớ sẽ trở lại...chắc chắn thế.. nhưng mà thơ Nga xuất khẩu sang nước mình ít quá, đã lâu còn không có nữa...buồn thật...

Chào tất cả các bạn. Hẹn gặp lại.

CTM.

Thụy 04:11:PM @ 26/05/05
Post tiếp nha chantroimoi.

Người đẹp ơi nàng đừng hát nữa


Người đẹp ơi! nàng đừng hát nữa
Những bài Gruzi buồn bã xót xa:
Khiến lòng tôi lại càng tưởng nhớ
Cuộc đời xưa và cả một bến bờ xa.
Ôi khúc ca tàn bạo của nàng.
Làm cho tôi càng thêm nhớ lại.
Chốn thảo nguyên đêm tối dưới trǎng.
Hình bóng người trinh nữ xa xǎm, đầy thương hại.
Bao hình ảnh không phai mờ, êm ái.
Giáp mặt nàng tôi đã quên đi.
Nhưng nàng hát - trước mắt tôi đã lại,
Biết bao nhiêu bóng dáng hiện về.
Người đẹp ơi! nàng đừng hát nữa,
Những bài Gruzi buồn bã xót xa.
Khiến lòng tôi lại càng tưởng nhớ
Cuộc đời xưa và một bến bờ xa.

PUSKIN
(Nga)
(Hoàng Trung Thông dịch)


Xin đừng hát bên anh những bài ca
Gruzi sầu thương ơi người đẹp!
Chúng gợi cho anh những trang đời khác,
Gợi cho anh nhớ lại dải bờ xa.
Ôi, tiếng hát của em sao tai ác
Gợi cho anh nhớ nội cỏ đồng hoa
Và đêm trǎng cùng dung nhan dàn nét
Cô gái buồn buồn vời vợi bóng mờ xa.
Nhìn thấy em anh vụt quên tất cả
Bóng dáng dịu hiền và mỏng manh
Nhưng em hát - trước mắt anh phút đó
Bóng dáng xưa bỗng hiện lại rõ rành
Xin đừng hát bên anh những bài ca
Gruzi buồn thương ơi người đẹp!
Chúng gợi cho anh những trang đời khác,
Gợi cho anh nhớ lại dải bờ xa.
(Thuý Toàn dịch)

Chantroimoi 04:11:PM @ 26/05/05
Chào các bạn !

Tối qua xem dạy hát Nhạc Nga trên VTV2 nghe bài hát rất hay, bài hát giúp người nghe cảm thấy sống yêu đời hơn, lạc quan hơn...
CTM xin mời các bạn dịch các câu sau, nếu bạn nào dịch hay, CTM xin được mời bạn đi uống một chầu Cà phê, đồng ý chứ.

Давай попробуем счастливьми быть
Как легкомысленные птицы

Давай попробуем друг друга любить
Тогда и будет все хорошо хорошо

Thụy 04:11:PM @ 26/05/05
Mình thì không biết tiếng Nga. Sắp đến tết Nga rồi hả ?
Một bài thơ có liên quan đến tết Nga được chứ ?

Gửi người con gái xa xôi

Và tết này em lại không cùng anh
Giá em thấu tận tường mọi nỗi,
Giá em hiểu anh yêu em biết mấy,
Hẳn tự lâu em tới với anh rồi.

Hẳn ta đã ở bên nhau khắp nơi
Và tiếng em luôn vang trong bão tuyết
Và luôn phản chiếu tự bǎng, gương mặt
Em nhìn anh, ánh sáng rạng ngời.

Giá em hiểu, anh yêu em biết mấy
Tự lâu rồi em tới đứng hằng đêm
Sát giường anh trong hầm dã chiến,
Mọi giấc mơ anh đều giữ trọn cho mình.

Giá sức mạnh tình anh có thể
Xích đôi lòng để lại cụng nhau
Hồn em hỡi, tới cùng anh sống,
Dù vô hình, vô ảnh, cũng không sao!

Nhưng xin chớ rời anh dù nửa bước,
Hãy luôn là tín hiệu với riêng anh.
Trong đốm lửa, hoá bập bùng đốm lửa,
Giữa bão tuyết, thành ánh tuyết mờ xanh.

Vô hình hỡi, nhìn xem anh viết
Những lá thư vô nghĩa suốt đêm dài,
Bất lực quá, những từ anh chép,
Đau đớn sao, em hãy xem này.

Anh ở đây không tâm sự cùng ai
Và ít nhắc tên em thành tiếng.
Nhưng ngay cả khi anh không hề nói,
Im lặng này cũng hướng về em.

Anh luôn thấy gương mặt em bốn phía,
Suốt ngày đêm đǎm đắm dõi nhìn.
Phải, em sẽ hiểu anh yêu em biết mấy
Nếu ở bên anh, dù chỉ vô hình.

Nhưng tết này em vẫn chẳng cùng anh.

K.XIMÔNốP (1915 - 1979)
(Nga)

(Hồng Thanh Quang dịch)

Vietdzung 04:11:PM @ 26/05/05
Đâu chỉ bâng khuâng trong chiều hải cảng , lòng còn da diết nỗi nhó mẹ. "Lòng mẹ " đẹp về ca từ , hay về giai điệu như chính taam hồn người mẹ Nga .
"Lòng ta luôn nhớ người, mẹ thaan yêu nieemf tin sáng ngời . Từ bao đêm thao thức.,mong con chóng nên người. Mẹ đưa bước con qua núi đồi . Choàng cho chiêcs khăn màu nắng vàng. Màu khăn ấy làm tôi nhớ những năm xưa còn niên thiếu "....( Tất nhiên lời dịch không thể nosi hết được ý nghĩa của bài hát, nhưng tôi vẫn cảm nhận đuoc cái hồn của bài hát này ).
Theo bạn ai hát bài hát bài này đạt nhất ( Tẩt nhiên là ca sỹ người Nga ).
Vietdung_dtmnthanhhoa@yahoo.com

Sếu 04:11:PM @ 26/05/05
Xin gửi một bài thơ do bác Thái Bá Tân dịch để các bạn cùng thưởng thức

(Mình đổi ngôi cho hợp với hoàn cảnh hơn)

Anh đừng tin mỗi lần em giận dỗi
Nói rằng em không yêu anh, đừng buồn
Cũng đừng tin lòng biển xanh giả dối
Khi thuỷ triều lên xuống, đổi thay luôn.

Vì hết giận lại tràn đầy hi vọng
Em càng yêu, yêu hơn trước, chân thành
Như hết rút, thuỷ triều lên con sóng
Lại tìm bờ để đến, giống như em.

Sếu 04:11:PM @ 26/05/05
Gửi tặng cả nhà bài thơ này nhé:

Tgiả: Ixacopxki
Người dịch: Thái Bá Tân

Qua đồng ướt sương rơi
Theo đường mòn len lỏi
Một anh bạn tiễn tôi
Về nhà sau dạ hội

Tới cửa anh lại gần
Cẩn thận nhìn sau trước:
"Tôi muốn dù một lần
Xin hôn cô, nếu được..."

Tôi vội vàng bảo ngay
Rằng tôi không thích thế
Rằng tất nhiên điều này
Không bao giờ có thể.

Anh chàng liền ỉu xìu
Định về ngay lúc đó
Nghĩ mình không được yêu
Gặp làm gì thêm khổ.

Tôi ghé lại gần hơn
"Mà thôi, - và nói tiếp.
Thế anh không thể hôn
Mà không cần xin phép?"

Russiana 04:11:PM @ 26/05/05
Xin được sửa lại bài thơ hôm trước gửi đăng mà chép từ trí nhớ nên không đúng lắm:

Trên đồi trắng một màu sương,
Bông hoa anh đào nở sớm.
Em có một người em thương,
Muốn nói mà em không dám.

Chân em đi trên đường làng
Mà lòng nghĩ về anh ấy.
Sao anh không hỏi một lần,
Sao nỗi buồn em không thấy?

Sao anh chỉ hỏi bâng quơ
Đại khái: khoẻ không, gì mới?
Chắc anh không muốn bao giờ
Nói thẳng vào điều em đợi...

Một mình em đi về nhà
Một mình em cùng đau khổ
Lẽ nào năm tháng trôi qua
Trôi qua để tình em đó?...

Cô gái trong bài thơ đúng là Cachiusa Nga, mình yêu quá vẻ chân thật nồng nàn của Nàng.

Chantroimoi 04:11:PM @ 26/05/05
Chào các bạn...

Cả nhà hưởng ứng chứ...
ah hôm trước tớ mới hay là hai bài hát Chiều hải cảng và Chiều Maxcova là cùng một tác giả ..có lẽ buổi chiều ở nước Nga giống như chiều thu ở Hà Nội nhỉ ? Ai đã từng đi Nga, cho tôi biết nhé...

Bây giờ ở Xanh-Petecbua (Lêningrat) liệu mặt trời có còn nhìn thấy cả ngày không nhỉ ? Hình như là 6 tháng hè và 6 tháng đông, ai biết thì nói hộ với nhé ..

Sắp đến sinh nhật Nga, cả nhà ta rôm rả chút nhé.

TM. CTM

Sếu 04:11:PM @ 26/05/05
Mình cũng đã từng học ở Liên xô cũ (Bạch Nga).

Xin được ngân nga cùng bạn: Chiều thanh vắng là đây êm đềm gió rì rào...

Sắp đến ngày 7 tháng 11 rồi. Trường tớ thường tổ chức dạ hội vui lắm. Mình nhớ nhất bài hát "Những ngày nắng biến mất" "... trả lại màu tóc đã chóng phôi pha, dần dần lặng lẽ năm tháng cứ trôi, người tình đẹp nhất trên khắp thế gian, hãy dang tay đón mặt trời... chim đã bay đi bao giờ trở lại.... mặt trời dần buông mái tóc em... em hãy hát lên kêu gọi mặt trời... trả lại màu đen cho mái tóc..."

Không biết năm nay có tổ chức hoạt động gì không nhỉ?

Queenvn2000 04:11:PM @ 26/05/05
Chào các bạn,
có ai biết bài thơ này không ( Lermontov):

Chiếc lá sồi lìa cành cao thân thiết
Bão tố đuổi xua qua đồng cỏ xanh tươi
Lá khô héo khổ đau vì nắng rát
Lạc trời về bờ Hắc Hải xa xôi

Chép giùm mình nhé, xin cảm ơn rất nhiều.


Pas de plaisir sans peine

Trung 04:11:PM @ 26/05/05
Mình là một đọc giả trung thành của tiểu thuyết Nga, đối với mình nước Nga có một cái gì đó thật đẹp và thật gần gũi. Văn học Nga cũng vậy. Mình còn nhớ đã có lần bỏ nấu cơm nhà để đọc hết cuốn "Sông Đông êm đềm" bị mẹ đánh cho một trận mà vẫn không chừa.

Chantroimoi 04:11:PM @ 26/05/05
CTM nhờ bạn Nguyễn Bình, Sếu...tìm hộ tác giả cho bạn queen của chúng ta nhé....

Bạn Trung ah, đọc Tiểu thuyết Sông Đông êm đềm mà bị đánh thì cũng "xin được đánh thêm một cái nữa" phải không ?

Các bạn thân mến !

Sắp đến sinh nhật Nga, có lẽ CTM và các bạn sẽ rất vui, thế mà lại có chuyện buồn ...chắc hẳn mọi người đều biết...Xin một tấm lòng sẻ chia với gia đình bạn Vũ Anh Tuấn ...yêu nước Nga, chúng ta đừng để ý đến những kẻ Mensevich của nước Mẹ Nga thân yêu, chúng ta còn yêu quý hơn nữa tất cả các bạn học sinh, sinh viên của chúng ta đang học tập trên đất nước Nga xa xôi..Mong rằng mọi điều tốt đẹp nhất sẽ đến với các bạn ấy.

Xin được sửa đổi chủ ngữ trong bài thơ của tác giả Đinh Thu Vân sau đây cho hợp hơn...

Bài dân ca Nga

Tôi hát cho các bạn nghe,
bài dân ca Nga Cachiusa - mênh mông lời sông nước
Tổ quốc Nga, tôi chưa từng đặt chân..
nói hộ tôi với bạn bè những yêu thương tha thiết từ đất nước Việt xa xôi..

Sếu 04:11:PM @ 26/05/05
Em cũng rất buồn khi nghe tin về Vũ Anh Tuấn, cảm thấy tiếc cho tài năng bị mất vì những hành động dã man. Nước Nga và người Nga không thế. Họ hiền từ nhân hậu và tấm lòng rất cao cả.

Sếu tìm mãi mà không thấy bài thơ cho chị Queen (em đánh máy tên chị nó lại hiện lên thành Quên chứ)

Nhưng em tìm được bài thơ này, em chép lại để mọi người cùng đọc nhé:

TG: Ivan Xuricop

(Không đề)

Đêm yên tĩnh, cả khu vườn ngập tối
Hàng cây dương ngái ngủ đứng sau nhà
Bên cửa sổ ta ngồi im không nói
Mùa xuân về, không khí đượm mùi hoa

Sao nhấp nháy trên đầu như đang hát
Từ trên cao, trăng chiếu dọi hiền từ,
Và chìm ngập trong ánh trăng xanh nhạt
Em đang ngồi, mờ ảo giữa trầm tư.

Anh ngây ngất ngồi bên em lặng lẽ
Ngắm nhìn em xinh đẹp giống thiên thần
Mùi hoa chảy vào phòng ta nhè nhẹ
Như những dòng trăng sáng chày bên chân

Và nếu được, giữa lúc này thanh vắng,
Những điều anh mong ước quả không nhiều:
Anh chỉ muốn đời em trôi bình lặng
Không phải buồn và đau khổ vì (*) yêu...

(*)sách in là "và", em đã tự ý sửa lại thành "vì", vì cho rằng chữ và có lẽ đã bị đánh máy sai chăng???

Bài này có phong cảnh đẹp tuyệt vời phải không các bạn? Nước Nga xa xôi bỗng gần như Hà Nội, với mùa xuân, trăng và hoa xoan đào dịu dàng thơm.

Thụy 04:11:PM @ 26/05/05
Sẳn thảo luận này, mình xin lạc đề một chút nha.Mình bất ngờ và cảm thấy đau lòng sau sự cố lưu học sinh du học tại Nga. Mình xin chia buồn cùng những ai có cùng nỗi đau này. Các bạn VN tại Nga ơi, các bạn hãy bình tĩnh và cố gắng học tập. Đừng xao lòng nha. Chúng tôi tin rằng có người bảo vệ các bạn thật an tòan đấy.

Queenvn2000 04:11:PM @ 26/05/05
Cảm ơn CTM đã quan tâm tới đề nghị của queen, thật là cảm động.
Cảm ơn Sếu đã tìm giúp queen ( tuy chưa có kết quả), nhưng queen rất cảm ơn sự quan tâm của các bạn trong Thảo Luận.

Chúc các bạn nhiều niềm vui .

Xin gửi một lời chia buồn tới gia đình em Vũ Anh Tuấn.
Thật đau lòng.!

Pas de plaisir sans peine

Ở Trọ 04:11:PM @ 26/05/05
Ai thuộc bài hát Đôi bờ không nhỉ?
Đêm dần qua, dưới mưa rơi
Anh mong chờ em tới
Cây cỏ hoa như nói lên lời

........... Gì nữa nhỉ, không thuộc hết, chán quá đi mất



Cuộc đời đó, có bao nhiêu mà hững hờ

Chantroimoi 04:11:PM @ 26/05/05
a...a...a..chào bạn ở trọ !!!

Rất vui khi bạn đã dừng chân nơi đây, bạn có hát bài hát đó một cách hoàn chỉnh ở những bài viết trước của CTM tại các Topic mà CTM khởi xướng nhé...

(Tìm một chút thôi, rồi được hát bài hát mình yêu thích cũng đáng phải không ?).
Chúc bạn vui vẻ, hạnh phúc, thành đạt.
Hẹn gặp lại bạn trên diễn đàn Thơ này.

Thân mến. CTM.

Ở Trọ 04:11:PM @ 26/05/05
Ồ hay quá nhỉ, tớ lại gặp cậu ở đây à
Cảm ơn CTM đã post bài Đôi Bờ.Mình cũng học tiếng Nga lâu rồi, ngày xưa thì "dốt" còn bây giờ vẫn... "dốt". Nhưng vẫn thích tiếng Nga, mặc dù bây giờ mình không dùng nó nhiều lắm.
CTM ơi, thế cậu có biết lời tiếng Nga của bài Đôi bờ không, chép cho mình với. Một lần mình được nghe bài này trên chương trình học tiếng Nga qua các bài hát ở VTV2, mình thích quá, nhưng tiếc rằng, buổi đó lại là buổi dạy cuối cùng bài hát đó, thành ra mình không chép kịp.
Một bài hát nữa mà mình rất thích, và cũng được nghe rất lâu rồi đó là bài "Điệu nhảy trên trống" nhưng mình cũng không biết lời bài hát này.
Còn một bài nữa không biết bạn có biết không, đó là bài Kalinka.
Nếu bạn biết thì chép cho mình nhé.
Cảm ơn bạn rất nhiều. Nếu có dịp gặp nhau tớ sẽ hậu tạ hihihi

------------------------------------------------------------
"Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau"

Chantroimoi 08:43:AM @ 27/05/05
Chào các bạn !

Sắp tới là ngày của Người Nga và của những ai yêu nước Nga, chúng ta hãy cùng nhau điểm lại một số tình hình mới nhất về nước Nga gần đây...

Nào, xin mời các bạn..
Có thể nói có rất nhiều điều ...nhưng với tôi, để mở đầu, tôi nghĩ rằng nên đưa ra đây những niềm vui trước tiên và sự trẻ trung..mà tôi thấy có lẽ các bạn nam của chúng ta cũng khá ấn tượng đó là hình ảnh của các cô gái quần vợt Nga đã vượt qua hai gương mặt "Đen cháy, trông khá nam tính và làm cho chúng ta hơi sợ...hai chị em nhà Wiliam"...ai là fan của hai cô gái Nga này ?? Hãy cho chúng tôi biết rõ về họ được chăng ??
....

Sắp tới CTM muốn thêm một mục nữa tại đây, đó là Post các bài viết về các mẩu chuyện Nga, và có dịch nghĩa, tra từ điển để mọi người chúng ta có thể chào nhau vài câu và nói đôi điều về tiếng Nga..rất mong các bạn hưởng ứng !!!

Phương 08:43:AM @ 27/05/05
chào bạn các bạn là những người yêu thơ pus kin như tôi .


Sếu 08:43:AM @ 27/05/05
Sếu xin phép ngâm một bài thơ nhé:

Tuổi mười tám
V. Zaxtogiơnưi
Người dịch: Thái Bá Tân

Mặt trời hồng đang lặn
Khuất sau rừng xa xa
Vì sao tôi, các bạn,
Không ngồi yên ở nhà?

Hoa mẫu đơn đang nở
Toả hương thơm ngọt ngào
Khi tròn mười tám tuổi
Ngồi ở nhà buồn sao

Những giọt sương long lanh
Như sao rơi trên cỏ
Trái tim thổn thức hoài
Như đang chờ ai đó

Đêm thì thầm bên tai,
Ánh trăng tuôn như suối
Hoàng hôn vàng như mơ
Khi ta mười tám tuổi

Mặt trời hồng đang lặn
Khuất sau rừng xa xa
Bây giờ tôi không thể
Ngồi một mình ở nhà

Hoa mẫu đơn đang nở
Hương ngọt ngào khắp nơi
Tuổi mười tám chỉ có
Một lần thôi trong đời...

Đề nghị các bác vỗ tay ... nào...!

Đọc bài thơ này em lại nhớ câu ca dao của VN mình:

Đường xa thì thật là xa
Mượn mình làm mối cho ta một người
Một người mười chín đôi mươi
Một người vừa đẹp, vừa tươi như mình.


Khongro 08:43:AM @ 27/05/05
Trời...

Cái bạn Phương...sao nói ít quá vậy..

"Tôi yêu em (hay anh nhỉ) " <<Dĩ nhiên là Puskin nói !!!>>

Chantroimoi 08:43:AM @ 27/05/05

Chào các bạn,
Thật là vui và bất ngờ, vì khi CTM muốn chuyển hẳn những bài đăng trong Topic trước của mình vào với Topic này của TrăngQuê, thì "ai đó?" đã chuyển hộ rồi, phải chăng là Supermode ? hay các thành viên, nhưng dù là ai đi nữa, CTM cũng cảm thấy rất vui, và chân thành cảm ơn vì tất cả.

Qua đây, Topic của chúng ta thống nhất hơn, tập trung hơn để tạo điều kiện trao đổi...
Rất mong các bạn có thời gian rảnh, cùng vào đây tham gia viết bài; không hẳn cứ phải là Thơ, văn Nga, hay cảm xúc Nga, hay chỉ đơn thuần là những suy nghĩ của bạn khi vào đọc Topic này, bạn nghĩ sao, nếu có thể hãy viết vào đây, như những dòng lưu bút, hi vọng là nhờ đó, chúng ta cảm thấy vui hơn, gắn bó hơn...

Chúc các bạn thành đạt, vui.
Thân mến
CTM

Chantroimoi 08:43:AM @ 27/05/05
fleur amour ...

Bạn thấy đấy, có khá nhiều người đấy chứ...

Bữa nay đi liên hoan về tay chân "luống cuống" cả, để khi khác tâm sự mọi người nhé ...

Chantroimoi 08:43:AM @ 27/05/05
Thử làm quen với tiếng Nga...

разу мное объяснение
- почему дедушки-спорт-сменки бегают все-таки медленнее мужчин ?
- из кокетства : чтобы публика лучше их рассмотрела

Dịch nghĩa:

Lời giải thích có lý
- Tại sao các nữ vận động viên chạy vẫn chậm hơn nam nhỉ ?
- Tại cái tính đỏm dáng đấy thôi: để công chúng ngắm họ được kỹ hơn.

словаь - Từ điển
спорсмен -кa: Vận động viên
все-таки : Dù sao, vẫn cứ
кокетство: Đỏm dáng
рассматривать./кого,что: Ngắm nghía, khảo sát

Have a nice day 2 u !

Cún Con 08:43:AM @ 27/05/05
Chuyện mười năm (BETXÔNÔP)

Chỉ cómột lần thôi
Em hỏi, anh im lặng
Thế mà em hờn giận
Để chúng mình xa nhau

Biết đi đâu về đâu
Con đò không bến đợi
Ôi cây xanh tình đời
Có nghe lòng ta gọi?

Những mùa xuân đã qua
Tiếng ve về thổn thức
Gió thổi vào đêm hè
Kể chuyện mười năm trước

Chỉ có một lần thôi
Em hỏi, anh im lặng
Thế mà em hờn giận
Để chúng mình xa nhau

Nơi tình yêu bắt đầu
Cũng là điều khó nhất
Trái tim dù biết hát
Nhưng tình đời dễ đâu

Những đôi lứa yêu nhau
Có nghe tôi kể lại
Chỉ một lần trót dại
Thế là thành chia phôi

Chỉ có một lần thôi
Em hỏi, anh im lặng...
МИЛЕНЬКИЙ ТЫ МОЙ

- Миленький ты мой,
Возьми меня с собой!
Там в краю далеком,
Буду тебе женой.

- Милая моя,
Взял бы я тебя,
Но там, в краю далеком,
Есть у меня жена.

- Миленький ты мой,
Возьми меня с собой!
Там в краю далеком,
Буду тебе сестрой.

- Милая моя,
Взял бы я тебя,
Но там, в краю далеком,
Есть у меня сестра.

- Миленький ты мой,
Возьми меня с собой!
Там в краю далеком,
Буду тебе чужой.

- Милая моя,
Взял бы я тебя,
Но там, в краю далеком,
Чужая мне не нужна.
Прости, поверь
И я тебе открою дврерь
И я прощу, и никуда не отпущу

Giai điệu ngân nga của bài này thường an ủi tôi rất nhiều mỗi khi buồn phiền.

G&S 08:47:AM @ 27/05/05
МИЛЕНЬКИЙ ТЫ МОЙ

- Миленький ты мой,
Возьми меня с собой!
Там в краю далеком,
Буду тебе женой.

- Милая моя,
Взял бы я тебя,
Но там, в краю далеком,
Есть у меня жена.

- Миленький ты мой,
Возьми меня с собой!
Там в краю далеком,
Буду тебе сестрой.

- Милая моя,
Взял бы я тебя,
Но там, в краю далеком,
Есть у меня сестра.

- Миленький ты мой,
Возьми меня с собой!
Там в краю далеком,
Буду тебе чужой.

- Милая моя,
Взял бы я тебя,
Но там, в краю далеком,
Чужая мне не нужна.

WorkingWoman 08:47:AM @ 27/05/05
Прости, поверь
И я тебе открою дврерь
И я прощу, и никуда не отпущу

Giai điệu ngân nga của bài này thường an ủi tôi rất nhiều mỗi khi buồn phiền.

TRẦN HOÀI 08:47:AM @ 27/05/05
Những bài hát Nga
(Mến yêu tặng cô giáo Lan)
Tạp bút của Trần Hoài

Người mang chúng tôi đến nước Nga đầu tiên chính là… cô giáo dạy Nga văn thời học sinh trung học. Bây giờ nhớ lại, lũ chúng tôi học hành giữa thời đất nước khó khăn, trăm ngàn thiếu thốn, cô giáo Nga văn vừa mới ra trường, trẻ trung xinh đẹp là vậy nhưng sau mỗi buổi lên lớp lại về bóc lạc thuê cho hợp tác xã lấy tiền phụ giúp gia đình… Những ngón tay của cô nhựa lạc dính đầy. Những ngón tay cô cầm phấn viết lên bảng bài học tiếng Nga đầu tiên của chúng tôi: “U- rốc Pe-rờ-vưi”. Và chúng tôi bập bẹ những tiếng Nga đầu tiên: “Ê - tơ Vô va, Ê - tơ Ma sa”. Một chân trời mới với những cánh đồng thảo nguyên mênh mông bao la hoa đinh tử hương ngào ngạt, những cánh rừng bạch dương Nga mùa đông tuyết trắng trầm tĩnh và những buổi chiều ngoại ô Mátxcơva như hiển hiện trước mắt lũ học trò chúng tôi. Cô giáo kể chuyện mùa đông nước Nga lạnh lắm, nhiệt độ nhiều lúc đến âm dưới không, người ta phải dùng keo bịt kín những khe cửa sổ ngăn gió không thể chui vào, và trong mỗi ngôi nhà người Nga đều có lò sưởi… Mùa đông! Chúng tôi ngồi trong lớp học quê nghèo Việt Nam vách đất và trống hoác gió mùa đông bắc lùa lạnh căm. Mảnh áo sợi bông mỏng manh, đôi môi chúng tôi tím đi vì lạnh, và chúng tôi hát theo lời cô giáo những bài hát Nga: “Gia bô ta u nai ra xa kai a. Lòng ta hằng mong muốn và ước mơ. Bàn tay son sắt giương cao ngọn cờ… Để ngàn đời bền vững Tổ quốc ta, trời cao muôn vì sao chói loà. Dù sương gió tuyết rơi…”. Cô giáo đứng trên bục giảng bắt nhịp cho chúng tôi hát thật mê say bài hát Nga đầu tiên mà chúng tôi vừa mới được tập “Thời thanh niên sôi nổi”. Tình yêu của chúng tôi với nước Nga vĩ đại được nhen lên từ ấy. Rồi sau đó, chúng tôi được cô giáo tập thêm nhiều, rất nhiều bài hát nữa, như “Chiều Mátxcơva”, “Cây thuỳ dương”, “Vôn – ga xinh đẹp” vv... Ngày tháng đẹp đẽ cứ trôi, vậy mà sau khi tập cho lớp tôi hát thật hay bài hát “Đôi bờ” thì cô giáo không còn dạy Nga văn cho chúng tôi nữa. Cô không còn dạy học nữa mà “xuất khẩu lao động” sang Liên Xô…
Đêm chia tay cô giáo lên đường ra Hà Nội để sang Liên Xô, chúng tôi hát bài “Tạm biệt Mátxcơva”, bài hát của những chàng Hồng quân Liên Xô thời chiến tranh vệ quốc. Những chàng trai trẻ ra đi vì Tổ quốc đã hát tạm biệt thủ đô Mátxcơva mến yêu của họ trước giờ lên đường ra mặt trận, mà thật lạ kỳ lại đúng vào tâm trạng của lớp chúng tôi hôm ấy: “Thật lặng yên và thiêng liêng trong giờ phút chia tay, quá trôi nhanh những phút giây tuyệt vời. Ôi Ma-Sa! Xin tạm biệt người bạn hiền yêu thương. Hãy trở về với khu rừng rất diệu kỳ… Buồn làm chi, mỉm cười đi, trong giờ phút xa nhau, hãy khắc sâu trái tim ta những tháng ngày, Mátxcơva xin tạm biệt! Hẹn gặp lại mai đây, những ước vọng sẽ tới gần với bao người. Tạm xa nhau, bạn mến yêu…”. Cô giáo đi, thân gái dạm trường, trong cuộc mưu sinh nơi đất nước Nga dẫu gần gũi trong tâm thức nhưng thật xa về địa lý ấy, cô sẽ sống ra sao?
Rồi chúng tôi cũng dần lớn lên, tôi vào bộ đội. Anh em đồng đội trong đơn vị đã truyền cho tôi những bài hát tiếng Nga mới mà ngày trước cô giáo Nga văn chưa kịp dạy: “Ka-chiu-sa”, “Xi-bê-ri nở hoa”, “Trăng ơi, đừng sáng”, nhưng tuyệt vời nhất là bài hát “Triệu đoá hoa hồng”, “Khi yêu ai nỡ hững hờ” tôi đã được chính cô bí thư chi đoàn kết nghĩa với đơn vị chép tặng vào “Sổ tay ca hát”. Giọng hát của cô bí thư chi đoàn được cánh lính trẻ “phong” cho là “Người đàn bà hát - An na An ga chô va” của chúng tôi. Chúng tôi, những chàng tân binh trẻ trung và yêu đời, khẩu súng AK – 47 sản xuất từ nước Nga mến yêu trên tay xanh bóng nước thép. Báng súng chính là làm bằng gỗ sồi đã đến đây từ một cánh rừng Nga nào đó chăng? Những đêm sinh nhật bạn bè, đồng đội chúng tôi quây quần bên nhau hát những khúc quân hành, và cả những khúc tình ca Nga: “Đêm dài qua, dưới mưa rơi em mong chờ anh tới, cây cỏ hoa như nói nên lời em hạnh phúc nhất đời. Mình em riêng thắm thiết yêu anh, giữa tình đôi lứa ta, một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa…”. Chúng tôi hát khi ngồi trên thùng xe quân sự Krag to lềnh khềnh hành quân qua những miền quê Việt Nam yêu dấu. Hát mê say, mặc gió bụi, mặc nắng cháy, trong tiếng ghi ta bập bùng, vậy mà lạ kỳ thay trào dâng trong trái tim chúng tôi tình yêu không bờ với đất nước Nga xa xăm dù chưa một lần bước chân đến…
Những bài hát đã gợi tôi quay về những kỷ niệm ngày xưa ấy, đến lớp học thời học sinh cấp 3, đến giọng hát thanh thanh, truyền cảm của cô giáo dạy Nga văn mến yêu của chúng tôi. Cô giáo đi từ độ ấy, không thấy trở về. Bây giờ cô ở đâu bên những phương trời Nga… Cô còn nhớ đến lớp học đầu tiên trong đời dạy học của cô không? Và cô còn nhớ những bài hát Nga…
Người ta chẳng thể nào quên đi một cách dễ dàng những năm tháng và hạnh phúc dẫu đơn sơ mà rất êm đềm, bạn nhỉ?

TRẦN HOÀI

tranhoai@s.vnn.vn

Hồng Thuỷ 08:47:AM @ 27/05/05
Em ơi đợi anh về
Đợi anh hoài em nhé
....
Hỡi các bạn yêu văn-thi-ca Nga, post tiếp giúp tôi nhé. Lâu quá rồi quên hết

Hong Thanh 08:47:AM @ 27/05/05
Tôi cũng rat thích thơ của Onga Bêgon đặc biệt la bài "đãi cát tìm vàng ".
Bài thơ có đoạn :
" Trên những dòng sông thế giới
Có nhung người đãi cát
Thời gian dài không nghiền nát niềm tin...."
Ai thuoc no post cho tôi được không.Cám ơn trước

nguoilavuaden 08:47:AM @ 27/05/05
Em là một người thuộc thế hệ 7X, có lẽ ít tuổi hơn you,trong số những bạn bè và người thân của em chưa có ai từng đi Nga, mặc dù vậy đối với em nền văn hóa Nga vẫn có một sức quyến rũ lớn, nước Nga hiện ra đẹp, hồn hậu,nhiệt thành qua tiểu thuyết của Solokhop( Đất vỡ hoang, Sông Đông êm đềm) , những truyện ngắn của Puskin,hoăc có truyện ngắn lên án chiến tranh rất xúc động mang tên : Cầm lấy mà nhớ nhe!
Và những bản tình ca Nga thật tuyệt vời.
Dĩ nhiên những ví dụ trên chưa thể đại diện cho nền văn hóa Nga, nhưng em chỉ muốn nói rằng : em rất yêu nền văn hóa Nga.

Trăng Quê 08:47:AM @ 27/05/05
Hôm nay vào trang thảo luận của CTM tôi như được sống lại những ngày trên đất Nước Nga, những kỷ niệm và bè bạn.... dòng sông Nhe va êm đềm và mây trắng bay..bay trong những chiều tà. Da diết quá các bạn ơi xin tặng diễn đàn một câu thơ của Puskin mà tôi rất thích

Tôi nhớ mãi phút giây huyền diệu
Trước mặt tôi em bỗng hiện ra
Như hư ảo mong manh chợt đến
Như thiên thần sắc đẹp trắng trong.

Chúc các bạn một ngày vui!

desperados 08:28:AM @ 30/05/05
Chào các bạn. Cảm ơn những người đã tạo nên Topic này.
Tặng các bạn một bài hát cực hay
http://www.hanoian.com/Doi_bo.mp3.
Mở trên Windows MediaPlayer rồi chọn Save Media as..

Kẻ liều mạng

VanhiaNguyen 08:29:AM @ 30/05/05
Mùa hè ơi,nước Nga ơi!..
Anh nhớ em lắm AnNa-Kasinốpva ạ!...
Những ngày hè Mátcơva ấy,đêm trắng tuyệt vời thành phố Lens và chiều hè hải cảng Xanhpêtécpua có đôi ta nắm tay đi bên nhau sẽ còn mãi trong tim anh...
----------o0o----------------

THÀNH PHỐ MÙA HÈ

Dành cho em hoa của những khu vườn
Hoa mận trắng,hoa hồng thơm ngào ngạt
Mọi hương sắc của mùa hè kỳ diệu
Anh muốn mang phủ ngập cả hồn em..

Dành cho em mưa của mùa hè
Chợt ập xuống chuyển rung trời đất
Mưa ào ạt trên đường anh ướt đẫm
Mưa mát lành cuốn sạch mọi buồn lo..

Dành cho em một tình yêu dào dạt
Với đóa hồng thơm ngát ở trên tay
Thay lời nói suốt đời yêu em mãi
Ôi bông hồng tinh khiết cuộc đời tôi !./.
==========+++============
"Anh vẫn chưa tìm thấy bóng hình yêu thương,niềm hạnh phúc nhỏ nhoi của riêng anh trên chính mảnh đất Quê hương mình như em đã từng chúc,từng mong cho anh khi chúng ta chia tay nhau ở phi trường Sementevo II, Anna yêu thương à!.
...Và anh cũng chẳng biết nơi thành London xa xôi kia em có hạnh phúc với cuộc sống mới ấy không,có còn nhớ người thanh niên Việt Nam mang cái tên VanhiaNguyễn mà em từng trìu mến đặt tên gọi anh bao tháng ngày..nhưng dù sao thì anh xin cầu chúc mọi điều tốt đẹp nhất sẽ đến bên em!..
Nước Nga,tình yêu bao la,tháng ngày hạnh phúc ấy sẽ đi theo anh trọn đời dù bất cứ nơi đâu!../.


VanhiaNguyen 08:29:AM @ 30/05/05
Mùa hè ơi,nước Nga ơi!..
Anh nhớ em lắm AnNa-Kasinốpva ạ!...
Những ngày hè Mátcơva ấy,đêm trắng tuyệt vời thành phố Lens và chiều hè hải cảng Xanhpêtécpua có đôi ta nắm tay đi bên nhau sẽ còn mãi trong tim anh...
----------o0o----------------

THÀNH PHỐ MÙA HÈ

Dành cho em hoa của những khu vườn
Hoa mận trắng,hoa hồng thơm ngào ngạt
Mọi hương sắc của mùa hè kỳ diệu
Anh muốn mang phủ ngập cả hồn em..

Dành cho em mưa của mùa hè
Chợt ập xuống chuyển rung trời đất
Mưa ào ạt trên đường anh ướt đẫm
Mưa mát lành cuốn sạch mọi buồn lo..

Dành cho em một tình yêu dào dạt
Với đóa hồng thơm ngát ở trên tay
Thay lời nói suốt đời yêu em mãi
Ôi bông hồng tinh khiết cuộc đời tôi !./.
==========+++============
"Anh vẫn chưa tìm thấy bóng hình yêu thương,niềm hạnh phúc nhỏ nhoi của riêng anh trên chính mảnh đất Quê hương mình như em đã từng chúc,từng mong cho anh khi chúng ta chia tay nhau ở phi trường Sementevo II, Anna yêu thương à!.
...Và anh cũng chẳng biết nơi thành London xa xôi kia em có hạnh phúc với cuộc sống mới ấy không,có còn nhớ người thanh niên Việt Nam mang cái tên VanhiaNguyễn mà em từng trìu mến đặt tên gọi anh bao tháng ngày..nhưng dù sao thì anh xin cầu chúc mọi điều tốt đẹp nhất sẽ đến bên em!..
Nước Nga,tình yêu bao la,tháng ngày hạnh phúc ấy sẽ đi theo anh trọn đời dù bất cứ nơi đâu!../.


Lá_Diêu_Bông 08:29:AM @ 30/05/05
ЧТО СДЕЛАЛ СЛОН КОГДА ПРИШЁЛ (NAPOLEON) ?
NAPOLEON: TIẾNG NGA VIẾT LÀ "НА ПОЛЕ ОН" !!!

Я помню чудное мгновение
Перед мной явилась ты
Как мимолётное видение
Как гений чистой красоты

Chantroimoi 08:29:AM @ 30/05/05
Chào tất cả các bạn !Lâu lắm rồi Chantroimoi không vào để xem lại những dòng thơ của các bạn, nhưng trong cuộc sống thì vẫn hay để ý những gì của Nước Nga xưa kia..thời nay thế nào..xem thời sự nhiều chỉ thấy buồn cho nước Nga, xem thể thao mới bớt chút phần nào...Thời buổi giờ mà còn được cảm nhận cái hào khí của anh chàng Đavưđốp "Đất Vỡ hoang" thì thật khó..nhưng dẫu gì thì đó cũng là những kỷ niệm đẹp trong lòng mỗi chúng ta..Nếu có thời gian, có bài thơ hay xin hãy gửi vào Topic này hoặc của bạn TrangQue để cùng nhau đọc nhé..
Cảm ơn các bạn đã chia sẻ cùng tôi những cảm xúc này..
Chúc các bạn mạnh khoẻ và thành đạt
Thân mến
CTM

nguoilavuaden 08:29:AM @ 30/05/05
Gửi Chân trời mới:Mình đọc Đất vỡ hoang và cảm thấy trong ấy những tâm hồn và tính cách của những người Nga nồng hậu, nhiệt thành bên bờ sông Đông. Chỉ với Đất vỡ hoang thôi mà nước Nga đối với mình gần gũi quen thuộc với cuộc sống,cuộc chiến đấu có biết bao niềm vui, nỗi buồn, những giọt nước mắt....Mình yêu cả Luska, cái cô gái lẳng lơ đã làm cả Đavưđôp, cả Nagunôp, rồi Chimôphây điêu đứng vì tình,yêu bác Suka-một ông già chậm chạp lẩn thẩn luôn làm ta cười vui.Có thể cuộc sống bây giờ đúng là không có thời gian, nhưng cảm ơn ngày xưa vì chúng ta đã có thời gian mà đọc nó, và những gì ta cảm nhận được thì vẫn còn nguyên chứ? mất đi sao được, hả Chân trời mới?

Chantroimoi 08:31:AM @ 30/05/05
Chào bạn nguoilamoiden,Tôi đồng ý với bạn là mất thì không thể mất những cảm xúc Nga trong lòng mỗi chúng ta, nhưng nó thi thoảng bị lãng quên, vì có nhiều điều cần giải quyết trong cuộc sống..Nhưng nếu có thời gian rảnh, và giá mà có thể, thì ai cũng muốn có một chiều mát mẻ, ngồi trong cái thư viện nào đó để đọc vài câu chuyện Nga, và để ngâm nga cái giai điệu quen thuộc của sinh viên..Chiều chiều ra đứng "Ạc cờ nô"...thấy một cô bé "khơ ra sô"...tối về nghĩ mãi chẳng ngủ được...đành vội "pi sát" "pít xì mô"...
Chúc bạn luôn vui, hạnh phúc, thành đạt.
Có quyển sách Nga hay nào thì giới thiệu cho tớ và mọi người với....

nobita 08:31:AM @ 30/05/05
Mình không biết là có nhiều người yêu thơ đến vậy. Mình chỉ được học một vài tiếng Nga vỡ lòng từ ông chú mình khi còn thiếu nhi 7 tuổi í nhưng thơ Nga thì mình thuộc khá nhiều, và cả những bài hát nữa. Chiều thứ 7 mình lang thang vào đây, không ngờ lại được vui như vậy. Cảm ơn mọi người nhìu nhìu.

desperados 08:31:AM @ 30/05/05
Một Topic nghe được đấy.Tôi rất thích nghe những bài hát tiếng Nga và cũng thuộc một số bài - tất nhiên là bằng tiếng Nga.Các bạn có biết không" Bài hát Ở trường cô dạy em thế nguyên mẫu là bài hát Nga đó" Kẻ liều mạng

Chantroimoi 08:31:AM @ 30/05/05
Hi All,Thế là chúng ta đã có thêm một Topic dành cho những người yêu thơ văn Nga của Trăng Quê nữa, để dễ đọc hơn, tập trung hơn, từ hôm nay, Chantroimoi sẽ Post lại các tin bài từ bên này để sang bên kia của Trăng Quê, rất mong các bạn hưởng ứng.
Thân.CTM

Trăng Quê 08:31:AM @ 30/05/05
Chào CTM và các bạn!
TQ rất cảm động trước thịnh tình của CTM và chắc cũng chỉ biết cám ơn bạn mà thôi!
Vẫn biết trong đời sống cần có một tấm lòng, để làm gì CTM biết không? để gió cuốn đi!
Trân trọng!

asianrose 08:31:AM @ 30/05/05
Tôi nghĩ trái tim đã nguôi quênKhả năng dễ dàng đau khổTôi nói những gì đã quaSẽ chẳng bao h còn nữaQua rồi hân hoan sầu tủiVà những mộng ước hão huyềnNhưng kia chúng đang sống lạiTrước những vẻ đẹp thần tiên...Puskin... Em rất thích thơ P. Mỗi 1 bài là 1 tâm trạng. Bài thơ này rất hợp với tâm trạng của em khi em chép nó. Chuyện đo đã xảy ra từ rất lâu rôi, nhưng bay h khi đọc lại bài thơ em vẫn rất thích.

latuan 08:31:AM @ 30/05/05
cho minh tham gia vơi nha. minh không biết nhiều về thơ, văn Nga nhưng mình yêu nức Nga, yêu những con người nước Nga - vi qua ba mẹ và cô giáo minh đó. ngay xưa........ mình cũng học tiếng Nga nhưng bây giờ thi quên hết rồi. mình chỉ thích đọc và ngẫm nghĩ thôi, vì mình là dân chuyên Toán mà. bây giờ lại làm công việc kỹ thuật nữa mới khổ chứ.
để mình kể nha: có một lần lúc sang sớm, mình dây đi uống cafe sáng, ở đó họ mở tivi tường thuật bóng đá(không nhớ là trận nào nữa) khi nghi giữa hiệp tự nhiên họ phát phát bài chiều Maxcova. lời Việt-Nga mình ngồi ngơ ngẫn theo dai điệu bài hát. và thế là chiều hôm đó trong tep đĩa cũa mình có một đĩa nhạc tiếng Nga.

latuan 08:31:AM @ 30/05/05
y quên! minh yêu nước Nga không phải chỉ có vậy mà còn một chuyện khác nữa hi hi... vi ở đó có ông(gi đó quên mất rồi) đã cho mình mượn mấy câu như sau:
đợi anh hoài em nhé.
dù có mưa dầm dề.
ngày có dài lê thê,
thì em ơi cứ đợi.
..............
...............
để gửi cho người thương của mình ở rất xa.....tân quê nhà lận

26/05/05 @ 08:18:AM

TrangQue 08:32:AM @ 30/05/05
Welcome các bạn từ " Ai thích, thơ, chuyện và bài hát Nga nhỉ?"
Trăng Quê xin mở tiệc muối và bánh mì chào mừng các bạn đến với thảo luận "Xin tặng những người yêu nước Nga"
Chúc các bạn có một kỳ nghỉ cuối tuần vui vẻ, lãng mạn!
Chúc sân chơi của chúng mình ngày càng phong phú và hấp dẫn!
Nào các bạn chúng mình cùng hát nhé! Chân Trời Mới sẽ là một giọng ca tuyệt vời đó, giá mà được nghe Bạn hát nhỉ?

Nụ cười -

Cho trời sáng lên cùng với bao nụ cười
Cầu vồng thêm lung linh bao sắc ánh lên ở khắp nơi
Nụ cười tươi, chúng ta cùng chung niềm vui
Cho cuộc sống hôm nay hát bài ca yêu đời

Để làn mây không bay đi xa
Những hạt mưa bay bay bên ta
Để làn nước từ con suối xanh thành dòng sông sóng xô

Tiếng cười sẽ luôn luôn bên ta
Tiếng cười sẽ mãi mãi ngân xa
Tiếng cười là bạn đường tháng năm của tuổi niên thiếu ta...

Tiếng cười sẽ luôn luôn bên ta
Tiếng cười sẽ mãi mãi ngân xa
Tiếng cười là bạn đường tháng năm không thể nào xoá nhoà.../.



nguoilavuaden 08:32:AM @ 30/05/05
Em là một người thuộc thế hệ 7X, có lẽ ít tuổi hơn you,trong số những bạn bè và người thân của em chưa có ai từng đi Nga, mặc dù vậy đối với em nền văn hóa Nga vẫn có một sức quyến rũ lớn, nước Nga hiện ra đẹp, hồn hậu,nhiệt thành qua tiểu thuyết của Solokhop( Đất vỡ hoang, Sông Đông êm đềm) , những truyện ngắn của Puskin,hoăc có truyện ngắn lên án chiến tranh rất xúc động mang tên : Cầm lấy mà nhớ nhe!
Và những bản tình ca Nga thật tuyệt vời.
Dĩ nhiên những ví dụ trên chưa thể đại diện cho nền văn hóa Nga, nhưng em chỉ muốn nói rằng : em rất yêu nền văn hóa Nga.


Lá_diêu_bông 08:32:AM @ 30/05/05
ЧТО СДЕЛАЛ СЛОН
КОГДА ПРИШЁЛ (NAPOLEON) ?

NAPOLEON: TIẾNG NGA VIẾT LÀ "НА ПОЛЕ ОН" !!!

Я помню чудное мгновение
Перед мной явилась ты
Как мимолётное видение
Как гений чистой красоты

..................


Chantroimoi 08:32:AM @ 30/05/05
Chào tất cả các bạn !
Lâu lắm rồi Chantroimoi không vào để xem lại những dòng thơ của các bạn, nhưng trong cuộc sống thì vẫn hay để ý những gì của Nước Nga xưa kia..thời nay thế nào..xem thời sự nhiều chỉ thấy buồn cho nước Nga, xem thể thao mới bớt chút phần nào...

Thời buổi giờ mà còn được cảm nhận cái hào khí của anh chàng Đavưđốp "Đất Vỡ hoang" thì thật khó..nhưng dẫu gì thì đó cũng là những kỷ niệm đẹp trong lòng mỗi chúng ta..

Nếu có thời gian, có bài thơ hay xin hãy gửi vào Topic này hoặc của bạn TrangQue để cùng nhau đọc nhé..

Cảm ơn các bạn đã chia sẻ cùng tôi những cảm xúc này..
Chúc các bạn mạnh khoẻ và thành đạt
Thân mến
CTM


Nguoilavuaden 08:32:AM @ 30/05/05
Gửi Chân trời mới:
Mình đọc Đất vỡ hoang và cảm thấy trong ấy những tâm hồn và tính cách của những người Nga nồng hậu, nhiệt thành bên bờ sông Đông. Chỉ với Đất vỡ hoang thôi mà nước Nga đối với mình gần gũi quen thuộc với cuộc sống,cuộc chiến đấu có biết bao niềm vui, nỗi buồn, những giọt nước mắt....Mình yêu cả Luska, cái cô gái lẳng lơ đã làm cả Đavưđôp, cả Nagunôp, rồi Chimôphây điêu đứng vì tình,yêu bác Suka-một ông già chậm chạp lẩn thẩn luôn làm ta cười vui.
Có thể cuộc sống bây giờ đúng là không có thời gian, nhưng cảm ơn ngày xưa vì chúng ta đã có thời gian mà đọc nó, và những gì ta cảm nhận được thì vẫn còn nguyên chứ? mất đi sao được, hả Chân trời mới?


CTM 08:32:AM @ 30/05/05
Chào bạn nguoilamoiden,

Tôi đồng ý với bạn là mất thì không thể mất những cảm xúc Nga trong lòng mỗi chúng ta, nhưng nó thi thoảng bị lãng quên, vì có nhiều điều cần giải quyết trong cuộc sống..

Nhưng nếu có thời gian rảnh, và giá mà có thể, thì ai cũng muốn có một chiều mát mẻ, ngồi trong cái thư viện nào đó để đọc vài câu chuyện Nga, và để ngâm nga cái giai điệu quen thuộc của sinh viên..
Chiều chiều ra đứng "Ạc cờ nô"...thấy một cô bé "khơ ra sô"...tối về nghĩ mãi chẳng ngủ được...đành vội "pi sát" "pít xì mô"...

Chúc bạn luôn vui, hạnh phúc, thành đạt. Có quyển sách Nga hay nào thì giới thiệu cho tớ và mọi người với....


nobita 08:32:AM @ 30/05/05
Mình không biết là có nhiều người yêu thơ đến vậy. Mình chỉ được học một vài tiếng Nga vỡ lòng từ ông chú mình khi còn thiếu nhi 7 tuổi í nhưng thơ Nga thì mình thuộc khá nhiều, và cả những bài hát nữa. Chiều thứ 7 mình lang thang vào đây, không ngờ lại được vui như vậy. Cảm ơn mọi người nhìu nhìu.

25/04/05 @

desperados 08:32:AM @ 30/05/05
Một Topic nghe được đấy.
Tôi rất thích nghe những bài hát tiếng Nga và cũng thuộc một số bài - tất nhiên là bằng tiếng Nga.
Các bạn có biết không" Bài hát Ở trường cô dạy em thế nguyên mẫu là bài hát Nga đó"


Kẻ liều mạng


CTM 08:32:AM @ 30/05/05
Hi All,

Thế là chúng ta đã có thêm một Topic dành cho những người yêu thơ văn Nga của Trăng Quê nữa, để dễ đọc hơn, tập trung hơn, từ hôm nay, Chantroimoi sẽ Post lại các tin bài từ bên này để sang bên kia của Trăng Quê, rất mong các bạn hưởng ứng.

Thân.
CTM

TrangQue 08:33:AM @ 30/05/05
Chào CTM và các bạn!
TQ rất cảm động trước thịnh tình của CTM và chắc cũng chỉ biết cám ơn bạn mà thôi!
Vẫn biết trong đời sống cần có một tấm lòng, để làm gì CTM biết không? để gió cuốn đi!
Trân trọng

asianrose 08:33:AM @ 30/05/05
Tôi nghĩ trái tim đã nguôi quên
Khả năng dễ dàng đau khổ
Tôi nói những gì đã qua
Sẽ chẳng bao h còn nữa
Qua rồi hân hoan sầu tủi
Và những mộng ước hão huyền
Nhưng kia chúng đang sống lại
Trước những vẻ đẹp thần tiên...
Puskin
... Em rất thích thơ P. Mỗi 1 bài là 1 tâm trạng. Bài thơ này rất hợp với tâm trạng của em khi em chép nó. Chuyện đo đã xảy ra từ rất lâu rôi, nhưng bay h khi đọc lại bài thơ em vẫn rất thích.


latuan 08:33:AM @ 30/05/05
cho minh tham gia vơi nha. minh không biết nhiều về thơ, văn Nga nhưng mình yêu nức Nga, yêu những con người nước Nga - vi qua ba mẹ và cô giáo minh đó. ngay xưa........ mình cũng học tiếng Nga nhưng bây giờ thi quên hết rồi. mình chỉ thích đọc và ngẫm nghĩ thôi, vì mình là dân chuyên Toán mà. bây giờ lại làm công việc kỹ thuật nữa mới khổ chứ.
để mình kể nha: có một lần lúc sang sớm, mình dây đi uống cafe sáng, ở đó họ mở tivi tường thuật bóng đá(không nhớ là trận nào nữa) khi nghi giữa hiệp tự nhiên họ phát phát bài chiều Maxcova. lời Việt-Nga mình ngồi ngơ ngẫn theo dai điệu bài hát. và thế là chiều hôm đó trong tep đĩa cũa mình có một đĩa nhạc tiếng Nga.

latuan 08:33:AM @ 30/05/05
y quên! minh yêu nước Nga không phải chỉ có vậy mà còn một chuyện khác nữa hi hi... vi ở đó có ông(gi đó quên mất rồi) đã cho mình mượn mấy câu như sau:
đợi anh hoài em nhé.
dù có mưa dầm dề.
ngày có dài lê thê,
thì em ơi cứ đợi.
..............
...............
để gửi cho người thương của mình ở rất xa.....tân quê nhà lận

26/05/

Hoàng Tử 10:53:AM @ 30/05/05
Tặng người phụ nữ mà tôi trót...

Tôi vẫn nhớ Em ngày mới quen
Vũ điệu thần tiên đôi chân mềm
Ánh mắt em như ngọn lửa cháy
Thiêu đốt hồn tôi thành... sao đêm

TQ ơi " nhớ chị nhiều"

phuongvu_210 02:04:PM @ 30/05/05
Gửi TrangQue
Hôm qua, mình đọc lại bài thơ mà bạn viết về nước nga.Mình rất có cảm tình với nó,mình nghĩ bạn đã để ở bên đó rất nhiều kỷ niệm mang nhiều mầu sắc ,cung bậc khác nhau.Có gam mầu mà khi vẽ về đề tài tình yêu Hoạ sĩ sẽ rất lúng túng nếu không có thực tế .Mình viết tặng bạn bài thơ thay cho lời bình:

Ai Buồn Hơn Ai?

ở miền xa -xa lắm
anh có thương chuyến tầu
dài như từng cơn gió
chở nỗi niềm đi đâu?

Nỗi niềm về phương nam
dãi dầu trong gió nắng
gửi thương đến nỗi niềm
phương xa -mùa tuyết trắng

Gửi đắm say - nhờ gió
giận hờn - nhờ cậy mây
ở phương trời xa ấy
ai còn nhớ đến ai?

ở miền xa - xa lắm
biền biệt những chuyến tàu
đừng trách thầm nhau nữa
biết ai buồn hơn đâu .?

phuongvu_210

Regards, Guest!

TrangQue 04:18:PM @ 30/05/05
To : PhuongVu_210.

Cám ơn bạn đã viết bài thơ rất hay cho mình và mình thích nhất là câu:

"...Gửi đắm say - nhờ gió
giận hờn - nhờ cậy mây
ở phương trời xa ấy
ai còn nhớ đến ai?...

Mình đã đọc những bài thơ của bạn về một miền quê và đoán bạn là nam giới nhưng khi đọc những dòng này thì mình lại thấy một tâm hồn rất lady.

Thì cũng "đắm say" đến thế là cùng, để gửi vào mây vào gió ... vào hư không. Phụ nữ thường đa cảm vậy nên yêu thì cũng hết lòng đắm say cũng hết lòng ...

Một người bạn đã nói với mình rằng phụ nữ khi yêu như quả bóng cho đi là cho đi tất cả. Tình yêu của nam giới giống như chiếc nỏ cao su bắn ra rồi bật lại... mình đã cố cãi nhưng bây giờ thì chắc " tâm phục khẩu phục" rồi.

Cảm ơn bạn nhiều!

TrangQue 08:19:AM @ 31/05/05
To Hoàng Tử

Tôi vẫn nhớ ai khi mới quen
Ánh mắt phiêu diêu mái tóc mềm
Bờ môi khô khát se cuồng vọng
Tao nhã, đa tình như màn đêm...

Ta đã xoay trong vũ điệu thần tiên
Mười ngón tay đan với dịu êm
Mái tóc, bờ vai hơi thở nhẹ
Vũ trụ quay tròn vút vào tim...



I never go for dance again !
Trăng Quê


TrangQue 08:19:AM @ 31/05/05
To Vanhia,
Em trai của chị đâu rồi, đúng là " áo cơm không đùa với khách thơ" phải không?

man_truong56 08:22:AM @ 31/05/05
bạn làm theo thể thơ tự do, nhưng ý tưởng bài thơ vẫn chưa dược hay lắm,bạn có thể cho biết bạn lấy ý tưởng từ đâu để lam bai thơ nay hay không,vi có một số chi tiết
khá hay,nhưng vẫn còn một số chi tiết chưa được hay lắm.

chao abn

Regards, Guest!

Hoàng Hạ Vũ 10:49:AM @ 31/05/05
Chị trăng quê ơi!
Có lẽ, em đã không ghé vào diễn đàn của chị đâu. Vì em thực sự không biết gì nhiều về nước Nga lắm chị à, mà đã không biết thì lấy gì để yêu, để cảm phải không chị nhỉ ?Em chỉ biết nước Nga qua những gì đã đọc và nghe thấy qua các phương tiện truyền thông mà thôi, nhưng có điều, em rất thích những bài hát Nga, đặc biệt, em thấy chị tiếp thị về diễn đàn của mình nhiều quá nên quyết định ghé qua một lần, rong chơi cho thoả trí tò mò. Nói như vậy không phải là em nói xấu chị đâu (chị biết mà), vào đây rồi, em thấy nước Nga trong tâm cảm của những người Việt nam thật sự nghĩa tình và chan chứa tình yêu, hình như chị đã coi nước Nga là quê hương thứ hai thì phải. Em rất cảm phục và ghen tị với các anh chị vì đã được ở Nga đấy.

Chưa bao giờ em được đến nước Nga
Chỉ biết nước Nga qua những lời chị kể
Những tấm lòng Nga nghĩa tình, nhân hậu thế
Gặp những con người từ đất Việt thủy chung

Xa nước Nga rồi chị nhớ lắm phải không ?!
Những rặng bạch dương, những quảng trường hùng vỹ
Những người bạn, người mẹ Nga dễ mến
Vĩnh viễn trong đời, ký ức chẳng nhòa phai...


HHV







TrangQue 10:49:AM @ 31/05/05
To : Man_truong 56

....bạn làm theo thể thơ tự do, nhưng ý tưởng bài thơ vẫn chưa được hay lắm,bạn có thể cho biết bạn lấy ý tưởng từ đâu để làm bài thơ này hay không, vì có một số chi tiết khá hay,nhưng vẫn còn một số chi tiết chưa được hay lắm...

Man_truong 56 đang nói về bài thơ của phuongvu_210 hay là vài dòng tản mạn của Trăng Quê trả lời Hoàng Tử, một người bạn của mình ghé qua diễn đàn?

Hoàng Tử viết :

Tôi vẫn nhớ Em ngày mới quen
Vũ điệu thần tiên đôi chân mềm
Ánh mắt em như ngọn lửa cháy
Thiêu đốt hồn tôi thành... sao đêm

TQ viết

Tôi vẫn nhớ ai khi mới quen
Ánh mắt phiêu diêu mái tóc mềm
Bờ môi khô khát se cuồng vọng
Tao nhã, đa tình như màn đêm...

Ta đã xoay trong vũ điệu thần tiên
Mười ngón tay đan với dịu êm
Mái tóc, bờ vai hơi thở nhẹ
Vũ trụ quay tròn vút vào tim...

Ý tưởng có lẽ chỉ là một cuôc gặp gỡ... một cảm xúc thoáng qua như mưa bóng mây... và có lẽ người trong cuộc sẽ hiểu hơn…
Đồng ý 100% với nhận xét của bạn ...v ì có một số chi tiết khá hay,nhưng vẫn còn một số chi tiết chưa được hay lắm...
vì một lẽ đây không phải là một bài thơ hoàn chỉnh...chỉ là cảm xúc thôi được viết dưới dạng 7 chữ mà người bạn mình đã đề xướng. Thế nhé!

Thân chào!


VanhiaNguyen 02:13:PM @ 31/05/05
Diễn đàn VDC-VNN Forum
To chị Trăng Quê!,vâng " nỗi đời cơ cực dơ nanh vuốt..."
Những tháng ngày bình lặng bên cha bên mẹ yêu thương và đầm ấm của đại gia đình giờ như đã không còn giữa cuộc sống xô bồ đầy vật chất,đồng tiền...
"Tim đâu nữa sự đồng cảm,sẻ chia,định hướng cho cuộc đời của người Cha thân yêu!..
-----------------***-------------
"Tôi cố tìm một dáng nét thân quen
Để sưởi ấm lòng tôi nơi xứ lạ
Nhưng quanh mình chỉ một màu trắng xoá
Tuyết rơi dày trong buốt giá mùa đông.."
(Ước hẹn )
-------------------------
Chị Trăng Quê ơi!.Một Trạm Thuỷ điện ở tận Đắc Lắc đang nằm trên bàn làm việc của em mấy đêm nay rồi.Chính vì thế mà Vanhia em trai chị ít vào phố Rùm lắm.
Mong chị và các bạn hiểu lòng em.Đất Nước ta đang thiếu Điện mà.
Với các cụ ngày xưa: "đâu có giặc là ta cứ đi"..còn với em bây giờ cũng vậy!./.





Jane eyre 02:13:PM @ 31/05/05

Cô gái hay ghen khóc sụt sùi
Trách chàng trai trẻ mãi không thôi
Gục xuống vai cô chàng ngủ thiếp
Quên hờn ru giấc ngủ cô cười

(Puskin - Thuý Toàn dịch)

TrangQue 02:13:PM @ 31/05/05
To Hạ Vũ

Hình như có một nhà thơ nào đó ( Tố Hữu???) đã viết :

Tôi trải lòng tôi với mọi người
Để tình trang trải khắp muôn nơi
Để hồn tôi với bao hồn khổ
Gần gũi nhau thêm mạnh khối đời

Vậy bây giờ em biết tại sao chị "tiếp thị" rồi chứ, nếu không đã chẳng kéo được cơn mưa mùa Hạ đến trong mùa hè mất điện này

TrangQue 08:12:AM @ 01/06/05
To AZ- Plutto.

Soi nghiêng bóng hàng dương
Chiều thu Nga vời vợi
Chợt nhớ liễu ven hồ
Nghiêng một trời Hà Nội ...

Chiều nay ngồi đọc lại bài thơ của bạn mà thấy cả trời Nga ... bài thơ hay quá! Cảm ơn bạn nhiều!
Sao lâu không thấy bạn ghé qua thảo luận nhỉ?. Mình đang chờ những bài khác của bạn đó!


Jane eyre 03:50:PM @ 01/06/05
GHỀNH ĐÁ

Đêm, mây vàng ngủ lại
Trên ngực đá khổng lồ
Sớm lên đường bay vội
Trên trời xanh nhởn nhơ.

Nhưng trán nhăn ghềnh đá
Một vết ướt còn ghi
Cô đơn, đá ngẫm nghĩ
Khóc thầm giữa hoang vu.

(Thơ Lermontop - Thuý Toàn dịch)

Su ka 08:31:AM @ 02/06/05
Bao giờ thì diễn đàn phi chính phủ này họp mặt offline nhỉ? Cho em tham gia với nhé! Chờ tin của mọi người.

Hoàng Tử 08:31:AM @ 02/06/05
TQ ơi,

S đã rất bất ngờ khi được đọc một bài thơ hay và nữ tính quá và đúng như TQ nói ...

Chỉ có biển mới hiểu
Thuyền đi đâu về đâu
Chỉ có thuyền mới biết
Biển mênh mông nhường nào!

Với S đó là những cảm xúc tuyệt vời nhất!



viết cường 08:31:AM @ 02/06/05
Gửi người con gái xa xôi...

Và tết này em lại không cùng anh
Giá em thấu hiểu tận tường mọi nỗi
Giá em hiểu anh yêu em biết mấy
Hẳn tự lâu em tới với anh rồi.

Hẳn ta đã bên nhau khắp mọi nơi
Và tiếng em luôn vang trong bão tuyết
Và luôn phản chiếu tự băng gương mặt
Em nhìn anh, ánh sáng rạng ngời.

Giá em hiểu anh yêu em biết mấy
Tự lâu rồi em tới đứng hằng đêm
Sát giường anh trong hầm dã chiến
Mọi giấc mơ anh đều giữ cho mình.

Giá sức mạnh tình anh có thể
Xích đôi lòng kề lại gần nhau
Hồn em hỡi hãy tới cùng anh sống
Dù vô hình, vô ảnh cũng không sao.

Nhưng xin chớ rời anh dù nửa bước
Hãy luôn là tín hiệu với riêng anh
Trong đống lửa, hoá bập bùng đốm lửa
Giữa bão tuyết thành ánh tuyết mờ xanh !

Vô hình hỡi hãy xem anh viết
Những lá thư vô nghĩa suốt đêm dài
Bất lực quá những từ anh chép
Đau đớn sao, em hãy xem này!

Anh ở đây không tâm sự cùng ai
Và ít nhắc tên em thành tiếng
Nhưng ngay cả khi anh không hề nói
Im lặng này cũng hướng hết về em.

Anh luôn thấy gương mặt em bốn phía
Suốt ngày đêm đăm đắm dõi nhìn
Phải, em sẽ hiểu anh yêu em biết mấy
Nếu ở bên anh dù chỉ vô hình.

Nhưng tết này em vẫn không cùng anh....

(Conxtan tinximonop)

viết cường 08:31:AM @ 02/06/05
"Gửi người con gái xa xôi" thể hiện một tình yêu rất Nga, một tâm hồn rất Nga. Trở lại diễn đàn viết cường xin gửi tặng chị TQ, anh Nguyễn, Giangph, Hoàng Hạ Vũ và tất cả các bạn yêu quý nước Nga bài thơ này.

Green_Blue 02:16:PM @ 02/06/05
KHÔNG ĐỀ

---Exenhin---

Mùa lá rụng, mùa lá rụng xôn xao
Gió rền rĩ
Miên man và thầm thì
Trái tim ai đang vui?
Ai làm trái tim yên, hỡi bạn?
Bao thế kỹ nặng nề vắng lặng
Tôi một mình ngồi ngắm vầng trăng
Những con gà lại bỗng gáy vang
Trong yên tĩnh cô đơn biệt lập
Đêm về sáng. Xanh mơ. Ban sớm.
Giữa nền trời lấp loáng trận mưa sao
Không thể nghĩ một điều dịu dàng nào
Cũng không biết điều gì mình khao khát
Còn mong gì trong đời nặng nhọc
Trách ngôi nhà hay số phận mình chăng?
Ôi ước gì có cô gái nhỏ xinh
Bên cửa sổ cho mình nhìn thấy
Đôi mắt xanh của cô gái ấy
Chỉ nhìn tôi
Không nhìn ai khác
Với giọng nói và tình yêu
Em ru hồn và ru trái tim tôi
Để dưới ánh trăng ngời
Tôi đón nhận cuộc đời hạnh phúc
Với bài ca tôi không say ngây ngất
Và tôi cũng không bao giờ nuối tiếc
Những niềm vui xa lạ tuổi trẻ mình.




Green_Blue 02:16:PM @ 02/06/05
Chị TrangQue mến, thỉnh thoảng cho phép em ghé qua đây đọc thơ Nga cùng với chị và các bạn nhé. Một bài thơ nữa cũng của Exenhin mà em rất thích:


NHỮNG VÌ SAO


Những ngôi sao lấp lánh, những ngôi sao trên cao
Các ngươi dấu điều chi trong tâm hồn trầm lặng?
Những vì sao đam mê bao suy tư sâu thẳm
Ngươi có sức mạnh gì mà quyến rũ hồn ta?

Những vì sao dầy đặc dải Ngân Hà
Hồn người chứa điều chi tuyệt vời cường tráng thế
Phải sức mạnh vô biên của ánh sao trí tuệ
Cứ chói lói trên trời quyến rũ được ta chăng?

Và tạo sao khi rực sáng sông Ngân
Ngươi quyến rũ cả bầu trời cao rộng?
Hãy nhìn thật dịu dàng những ngôi sao toả sáng
Những ngôi sao xa xôi âu yếm trái tim mình.


---------------------------------------------------------
Hai câu cuối "Hãy nhìn thật dịu dàng những ngôi sao toả sáng - Những ngôi sao xa xôi âu yếm trái tim mình" nghe hay quá chị nhỉ?

TrangQue 02:16:PM @ 02/06/05
Bài thơ hay lắm Cường à. Cảm ơn em nhiều

TrangQue 08:20:AM @ 03/06/05
Welcome Green_Blue,
Chị cũng thích những câu thơ đó như em. Tuyệt thật !

Hãy nhìn thật dịu dàng những ngôi sao toả sáng
Những ngôi sao xa xôi âu yếm trái tim mình.

Vì chỉ những gì dịu dàng nhất mới có thể âu yếm được trái tim phải vậy không em? Thỉnh thoảng vào đây với chị và mọi người em ạ.

Thân chào!

TrangQue 08:20:AM @ 03/06/05
Chân Trời Mới ơi, bạn đâu rồi?
Hà nội đợt này mất điện nhiều quá nên rất cần ánh sáng tự nhiên đấy. Về đi thôi đồng chí " Chủ tịch HĐ Quản Trị" Nêus không TQ sẽ đăng báo đi tìm thì khó trốn lắm
Thân!

Jane eyre 02:30:PM @ 03/06/05
GỬI...

Thơ: Lermôntốp
Dịch: Thuý Toàn

Thôi hãy dẹp những bận lòng vô ích,
Đừng khơi lên tất cả những ngày qua
Em chẳng tìm thấy gì là tốt đẹp
Để yêu tôi thêm tha thiết mặn mà!

Em yêu tôi, - tôi tin - là đủ;
Tôi là ai - em cần biết làm chi
Thật đau lòng nếu cùng em thổ lộ
Rằng đời tôi trống rỗng, mịt mù.

Tôi không nỡ phá tan hạnh phúc
Trong tâm hồn trong trắng nơi em
Cũng không nói rằng tôi không đáng được
Em cảm thương, rằng tôi sống vô tình.

Rằng tất cả những gì tôi yêu quý
Nay lại là thuốc độc giết con tim
Rằng tim tôi quen thân cùng đau khổ
Dường khổ đau là đồng chí, anh em.

Em cất tiếng ngỏ một lời âu yếm
Đáng được ơn bằng cả cuộc đời tôi
Nhưng em ơi, đừng hỏi về quá khứ
Khổ đau này tôi chẳng nhượng cho ai.

Jane eyre 02:30:PM @ 03/06/05
GỬI...

Thơ: Puskin
Dịch: Thuý Toàn


Anh nhớ mãi phút giây huyền diệu:
Trước mắt anh em bỗng hiện lên,
Như hư ảnh mong manh vụt biến,
Như thiên thần sắc đẹp trắng trong.

Giữa day dứt sầu đau tuyệt vọng,
Giữa ồn ào xáo động buồn lo
Tiếng em nói bên tai anh văng vẳng,
Bóng dáng em anh gặp lại trong mơ.

Tháng ngày qua. Những cơn gió bụi
Đã xua tan mộng đẹp tuổi thơ,
Lãng quên rồi giọng em hiền dịu,
Nhoà tan rồi bóng dáng nguy nga.

Giữa cô quạnh âm u tù hãm
Dòng đời trôi quằn quại hắt hiu,
Chẳng tiên thần, chẳng nguồn cảm xúc,
Chẳng đời, chẳng lệ, chẳng tình yêu.

Cả hồn anh bỗng bừng tỉnh giấc:
Trước mắt anh em lại hiện lên,
Như hư ảnh mong manh vụt biến,
Như thiên thần sắc đẹp trắng trong.

Trái tim lại rộn ràng náo nức,
Và trái tim sống dậy đủ điều:
Cả tiên thần, cả nguồn cảm xúc,
Cả đời, cả lệ, cả tình yêu.


Green_Blue 02:32:PM @ 03/06/05
MỐI TÌNH ĐẦU

Exenhin


Mối tình đầu đã qua
Không bao giờ trở lại
Nhưng còn nỗi xót xa
Như gió mùa thổi mãi
Hàng cây trút lá vàng
Rừng cây xanh lộc biếc
Cứ mỗi độ thu sang
Lá rung cành tha thiết
Thật kỳ lạ tình đầu
Như cây khô khát nắng
Tưởng rằng sẽ nói nhiều
Mà suốt đời im lặng

TrangQue 02:32:PM @ 03/06/05
GHỀNH ĐÁ

Đêm, mây vàng ngủ lại
Trên ngực đá khổng lồ
Sớm lên đường bay vội
Trên trời xanh nhởn nhơ.

Nhưng trán nhăn ghềnh đá
Một vết ướt còn ghi
Cô đơn, đá ngẫm nghĩ
Khóc thầm giữa hoang vu.

(Thơ Lermontop - Thuý Toàn dịch)

Các bạn ơi mình đã đọc đi đọc lại bài thơ này. Ca từ nghe qua có vẻ rất thô ráp và chỉ có một câu nhẹ nhàng đối ứng "...Trên trời xanh nhởn nhơ" mà làm lên một bài thơ tuyệt diệu. Cái cô đơn của đá..., giọt nước mắt của đá... dưới một chiếc trán nhăn. Chỉ có bấy nhiêu thôi và chỉ một thoáng qua thôi "...Đêm, mây vàng ngủ lại
Trên ngực đá khổng lồ..." thế mới biết cảm nhận của một tâm hồn Nga!
Hay thật, cảm ơn Lermontop, cảm ơn Jane. Chắc bạn phải là một người yêu văn học Nga lắm mới có được những bài thơ " đắt giá như vậy.

Thân chào!

Green_Blue 02:32:PM @ 03/06/05
Chị à, được chị welcome rồi thì em sẽ vào thường xuyên đấy . Em sẽ gửi lên đây những bài thơ Nga em thích, theo từng tác giả một, trước hết là Exenhin. Mặc dù em rất thích thơ Olga Berggholz nhưng đọc qua em thấy có khá nhiều bài rồi, gửi lên sợ lặp lại sẽ làm loãng chủ đề. Nhưng hình như bài dưới đây thì em chưa thấy. Gửi tặng chị và các cô bạn gái trong ngôi nhà nhỏ này. Khi nào có nhiều thời gian em có thể nói về nước Nga cả ngày không biết chán, em chưa đến Nga bao giờ đâu nhưng có rất nhiều kỷ niệm gắn với nước Nga.

KHÔNG ĐỀ

Olga Berggholz

Anh hãy trở về trong giấc mơ em
Dẫu trong mơ anh không còn như ảnh
Anh một thuở như cuộc đời, như chim, như nắng
Như tuổi thanh xuân, như hạnh phúc vô bờ
Anh bây giờ đã ở rất xa
Khoảng cách bao la xóa nhòa hình dáng
Chỉ còn lại trong tim nắm tro tàn ảm đạm
Chẳng thể nào cháy lửa nữa đâu anh
Chỉ mình em có lỗi chỉ mình em
Vì đã vội lìa xa anh quá sớm
Vì vẫn sống trái tim đầy kiêu hãnh
Ôi lòng khát thèm chẳng thể nào nguôi
Anh hãy trở về trong giấc mơ em
Dẫu trong mơ anh không còn như ảnh
Anh một thuở như cuộc đời, như chim, như nắng
Như tuổi thanh xuân, như hạnh phúc vô bờ

Green_Blue 02:32:PM @ 03/06/05
Còn bài thơ này thì em gửi tặng riêng chị.

Em tìm anh trên bán đảo Bancăng


Em tìm anh trên bán đảo Bancăng
Tìm không thấy, chỉ thấy trời im lặng
Một mình em trong đêm dài thanh vắng
Em tìm anh trên bán đảo Bancăng
Em trèo lên đỉnh núi cao Cappat
Nhìn theo anh xa hút mất về đâu
Chân ai đi xa lắc bóng trời Âu
Dòng nước mắt bỗng trào lên chua xót
Em lại đến biển đen xưa dào dạt
Sóng run bờ gọi lên tiếng triền miên
Buồn! Chao ơi, gió làm em phiêu dạt
Thân cô đơn kinh khiếp cả trăng hiền
Em lại đến dòng sông Đanuyp
Thấy gì trăng nằm sâu giữa lòng sông
Mà ngàn năm sóng hòa cùng một nhịp
Chỉ mình em nhức nhối viết thương lòng
Ôi trái đất rộng làm chi bát ngát
Cho loài người chia biên giới thế gian
Cho sa mạc bùng lên ngọn lửa
Cho tình ta chưa bén đã vội tàn
Ôi nhân loại mấy ngìn năm kiếp sống
Có hay chăng quằn quại một tình yêu
Anh có nghe chăng sóng cồn xao động
Em lang thang lạc lõng giữa rừng chiều
Em không biết và không muốn biết
Trái tim anh sao tê lạnh hững hờ
Và em biết tình anh dù đã hết
Em vẫn mong, vẫn hy vọng, vẫn chờ
Em lại trèo lên đỉnh cao Cappat
Lại đến bên dòng Danuyp giữa đêm trăng
Lại đến biển Đen xưa dào dạt
Em tìm anh trên bán đảo Bancăng.


----------------------------------------------------------------

Trước kia em vẫn nghĩ đây là thơ của Olga Berggholz nhưng sau này có đọc được ở đâu đó viết rằng tác giả của bài thơ này là một người Việt Nam, chị ạ. Em không biết có chính xác không, bài thơ gắn liền với một mối tình Việt-Nga (hay một nước Đông Âu nào đó). Em không còn nhớ rõ nữa. Khi nào rảnh em sẽ tìm lại để gửi lên đây cho chị và các bạn cùng đọc để biết thêm về xuất xứ của một bài thơ hay. Chúc chị và mọi người cuối tuần vui nhiều

VanhiaNguyen 02:32:PM @ 03/06/05
Tôi đã từng dụa ý 1 bài thơ của Phan Lạc Hoa tài danh với bài "Tàu anh qua núi ".để viết nên những dòng thơ này. Tôi đã dịch sang Tiếng Nga và gửi tặng cô bạn nguòi Nga truớc khi chia tay cô ấy,ngôi nhà Nông trại Natra vùng quê,những cánh đồng lúa mì,chóp nhà thờ và những điệu nhảy cuồng nhiệt đặc truưngNga mà cô ấy mang lại sẽ mãi trong tim tôi dù tôi vẫn từng ngày trải qua bao khó khăn cuộc sống quê nhà.Tôi mong các bạn hãy nhưu tôi.Hãy có nhũng phút giây nào đấy trong cuộc đời mình nhìn về quá khứ tốt đẹp đã qua đi để rồi nhận thức,tỉnh táo truớc thời cuộc hôm nay đây vuợt qua tất cả để nghĩ đến 1 ngày mai đẹp hơn nhiều,hạnh phúc hơn nhiều một thời là quá vãng của đời ngưuời...
-----------------@------------------------
Tạm biệt nhé tạm biệt
Tạm biệt những con đuờng có mùa thu vàng ngập lá
Xin chào,chào nhé em thân yêu
Vologoda!
Ôi thành phố mến thưưuơng
Gửi lại đây gió mát trưua hè
Gủi lại đây hơi ấm của đồng quê..
Tạm biệt nhé
Tạm biệt..
*******************
Chị TQuê ơi!
"khi ta ở chỉ là nơi đất ở"chị gái nhỉ?!.
và có lẽ chị ơi:
"Hà Nội đẹp vô cùng
Nhung "bác" lại ra đi
Chẳng có con sóng nào đua tiễn bác.."
Em đi Dalac làm thủy điện đây chị ạ.Lúc nào HN mất điện,chị gọi to tên em lên nhé."Vanhia ơi!.HN lại mất điện rồi!".thế là em ở trong đó "đóng cầu dao 1 phát là chị lại có điện để vào Phố Rùm,ok?!.


VanhiaNguyen 03:54:PM @ 03/06/05
Tôi đã từng dụa ý 1 bài thơ của Phan Lạc Hoa tài danh với bài "Tàu anh qua núi ".để viết nên những dòng thơ này. Tôi đã dịch sang Tiếng Nga và gửi tặng cô bạn nguòi Nga truớc khi chia tay cô ấy,ngôi nhà Nông trại Natra vùng quê,những cánh đồng lúa mì,chóp nhà thờ và những điệu nhảy cuồng nhiệt đặc truưngNga mà cô ấy mang lại sẽ mãi trong tim tôi dù tôi vẫn từng ngày trải qua bao khó khăn cuộc sống quê nhà.Tôi mong các bạn hãy nhưu tôi.Hãy có nhũng phút giây nào đấy trong cuộc đời mình nhìn về quá khứ tốt đẹp đã qua đi để rồi nhận thức,tỉnh táo truớc thời cuộc hôm nay đây vuợt qua tất cả để nghĩ đến 1 ngày mai đẹp hơn nhiều,hạnh phúc hơn nhiều một thời là quá vãng của đời ngưuời...
-----------------@------------------------
Tạm biệt nhé tạm biệt
Tạm biệt những con đuờng có mùa thu vàng ngập lá
Xin chào,chào nhé em thân yêu
Vologoda!
Ôi thành phố mến thưưuơng
Gửi lại đây gió mát trưua hè
Gủi lại đây hơi ấm của đồng quê..
Tạm biệt nhé
Tạm biệt..
*******************
Chị TQuê ơi!
"khi ta ở chỉ là nơi đất ở"chị gái nhỉ?!.
và có lẽ chị ơi:
"Hà Nội đẹp vô cùng
Nhung "bác" lại ra đi
Chẳng có con sóng nào đua tiễn bác.."
Em đi Dalac làm thủy điện đây chị ạ.Lúc nào HN mất điện,chị gọi to tên em lên nhé."Vanhia ơi!.HN lại mất điện rồi!".thế là em ở trong đó "đóng cầu dao 1 phát là chị lại có điện để vào Phố Rùm,ok?!.


Suka 08:31:AM @ 06/06/05
To Vanhia Nguyễn and Trăng Quê:

Ừ thì bác cứ đi đi
Chị Trăng Quê cũng biết là bác bân( bận)
Giang phờ bỗng mất tiêu rùi
Và Chân Trời Mới giờ ngồi ở đâu?

Trời xa xa , đất xa xa
Viết Cường lâu lắm mới quay về "nhà"
Giúp cho Hạ Vũ, Trăng Quê.....
Duy trì thảo luận để mình gần nhau


Ối,đang cảm hứng dào dạt thì sếp lại gọi rồi,hẹn các bác hôm khác làm tiếp bài này nhe! bye!

Ongsix 08:37:AM @ 06/06/05
Mấy lúc vừa rồi lu bu quá nên hôm nay mới ghé thăm Trăng Quê được. Bạn khoẻ ha !
Ong có đọc bài viết mấy trang đầu của bạn, tính chép tặng bạn Anh đi tìm Em trên bán đảo Ban-căng mà ghé muộn quá nên Blue tặng trước rồi ... hê hê
(Đành để kỳ sau chọn bài khác vậy, Ong tôi thuộc ít thơ về nước Nga lắm, dở ghê ...)
Đọc lại bài thơ trên mà Ong thấy nao quá, chỉ tiếc bài này Ong cũng không tường xuất xứ lắm.
...

Ôi trái đất rộng làm chi bát ngát
Cho loài người chia biên giới thé gian
Cho sa mạc thổi bùng lên ngọn lửa
Cho tình ta chưa bén đã vội tàn
Ôi nhân loại mấy ngàn năm kiếp sống
Có hay chăng quằn quại một tình yêu
...
Cám ơn Blue nha!
Chúc các bạn luôn an vui.

desperados 08:37:AM @ 06/06/05
Thông tin về Bài thơ "Em đi tìm anh trên bán đảo Bancăng" có thể xem tại địa chỉ: http://vnexpress.net/Vietnam/Van-hoa/Guong-mat-Nghe-sy/2005/01/3B9DAD5B/
Còn đây là một địa chỉ mà tôi hi vọng các bạn thích:
http://www.hanoian.com/Doi_bo.mp3
Bài này do Thảo Vân (Gặp nhau cuối tuần) hát.
Các bạn có thể tải về bằng cách
Nghe bài hát trên bằng Window MediaPlayer sau đó chọn File -- Save Media as..


Kẻ liều mạng

CTM 08:39:AM @ 06/06/05
Gửi VanhiaNguyen,

Lên Đắc Lắc, tiện ghé thăm Yaly, Sê San, Ry Ninh và mang một vài hương Tây Nguyên về nhé.

Green_Blue 08:39:AM @ 06/06/05
Chiều

Exenhin

Chiều xuống rồi giọt sương
Lấp lánh đầu ngọn cỏ
Tôi đứng ở bên đường
Tựa vào cây liễu nhỏ
Và ánh trăng vằng vặc
Rót vàng trên mái nhà
Tôi chợt nghe đâu đó
Tiếng họa mi xa xa
Chiều ấm lành như thể
Mùa đông bên bếp lò
Và bạch dương đứng lặng
Như rặng nến khổng lồ
Xa xa bên kia sông
Sau bìa rừng mờ tỏ
Lão gác rừng ngái ngủ
Khua vang hồi mõ khô ....

Green_Blue 08:39:AM @ 06/06/05
Những gì đã trôi qua - chẳng trở lại bao giờ

Exenhin

Chẳng bao giờ trở lại cùng anh
Đêm xuân ấy tiết trời mát rượi
Gương mặt em có bao giờ thấy nữa
Và bài ca náo nức chú hoạ mi

Khu vườn xưa giờ cũng chẳng còn nghe
Đêm xuân nao theo ngày tháng trôi đi
Em chẳng nói: "Hãy trở về, hãy đợi"
Những cơn mưa bất tận dầm dề...

Người thân yêu giờ say ngủ dưới mồ
Mang tình yêu trong trái tim chôn chặt
Đến bão tuyết mùa xuân cũng không sao đánh thức
Giấc ngủ vùi và nhịp máu trào sôi.

Bài ca xưa thôi đã tắt rồi
Chú hoạ mi đã bay về phía biển
Còn đâu nữa khúc ca xưa hùng tráng
Vẫn vang lừng trong mát rượi trời đêm

Đã qua rồi những hạnh phúc ấm êm
Đã qua rồi những buồn vui một thuở
Chỉ còn lại trong hồn bao lạnh giá
Những gì đã trôi qua - không trở lại bao giờ


Green_Blue 08:39:AM @ 06/06/05
KHÔNG ĐỀ

Exenhin

Dãy phố này tôi đã thân quen
Đã thân quen ngôi nhà mái thấp
Nơi có đụn rạ xanh đổ lật
Dây điện chạy qua dưới cửa sổ nhà

Từng có nơi đây những tai hoạ nặng nề
Những năm bão dông, tinh thần suy sụp
Tôi nhớ về tuổi thơ nơi làng nhỏ
Tôi nhớ màu xanh ngút mắt đồng quê

Không mua danh, không kiếm tìm yên ổn
Mọi dấu hiệu vinh quang đều vô nghĩa với ta
Nhưng bây giờ nếu như ta nhắm mắt
Chỉ hiện lên thân thuộc ngôi nhà

Thấy trận mưa xanh mát rượi khu vườn
Tháng Tám bò trên dây leo chầm chậm
Cây đa ôm trong vòng tay xanh thẫm
Những đàn chim ríu rít ồn ào

Và tôi yêu căn nhà gỗ biết bao
Đau âm ỉ nếp nhăn trên thân gỗ
Những đêm mưa bập bùng bên bếp lửa
Bài hát của chúng tôi bao hoang dại lạ kỳ

Giọng bổng trầm và nức nở điều chi
Như về kẻ còn đây, như về người tử trận
Anh có thấy chú lạc đà bằng gạch
Trong miên man đồng vọng tiếng mưa buồn?

Anh thấy hiện về những miền đất xa xăm
Giấc mơ khác và những mùa hoa khác
Ôi Apganitxtan vàng mênh mang dải cát
Và Bukhava lóng lánh thuỷ tinh cườm

Đã biết rồi những xứ sở mến thương
Tôi đã đến trên con đường rộng lớn
Tôi chỉ muốn về làng quê trìu mến
Khi cảm thấy mùi quyến rũ của đồng quê

Nhưng giấc mộng dịu dàng vẫn lặng lẽ cháy lên
Tất cả đều tàn phai trong xanh mờ khói tỏa
Một thế giới cho em là cánh đồng ngả rạ
Một thế giới cho em ngôi nhà gỗ trong hồn


--------------------------------------------------------------

Có những điều rất khó định nghĩa bằng từ ngữ, chỉ có thể hình dung và cảm nhận bằng cả trái tim mình. Có thể không thuộc được cả bài nhưng em đã nhớ rất lâu những câu thơ như "Nhưng giấc mộng dịu dàng vẫn lặng lẽ cháy lên -Tất cả đều tàn phai trong xanh mờ khói tỏa". Những ngày đi học xa nhà, không biết bao nhiêu lần em nhẩm đọc "Nhưng bây giờ nếu như ta nhắm mắt -Chỉ hiện lên thân thuộc ngôi nhà -Thấy trận mưa xanh mát rượi khu vườn -Tháng Tám bò trên dây leo chầm chậm ". Những hình ảnh thật thân thương chị TrangQue nhỉ? Em không biết trong nguyên bản tiếng Nga bài thơ này như thế nào nhưng em thấy bản dịch rất hay, ngôn từ trau chuốt và đẹp nữa.

asianrose 08:40:AM @ 06/06/05
Những ngày đầu tháng 6 ở HN thật nóng. Đã thế lại còn phải học để thi.
Tất cả những chuyện đó làm cho nhỏ nhớ nước Nga kinh khủng. Nhớ hồi thi tốt nghiệp cũng vào đầu tháng 6 nóng y như ở HN này nhỏ cũng vẫn đi chơi: mặc kệ. Tốt nghiệp thì trượt làm sao được... tự bản thân ko học và còn lôi theo cả con bạn thân nữa. Cả 2 đứa suốt ngày lang thang ngoai đường. Mang tiếng là đi học nhưng thật ra thì nào có học hành gì đâu.
Bây h ở HN này ko muốn học thì vẫn phải ở nhà. Thứ nhất là papa và mama bắt học bài, thứ 2 ko có ai rủ đi chơi mà bản thân lại ko bít đi xe máy. Hic. Tự nhiên do hoàn cảnh xô đẩy mình trở thành con ngoan trò giỏi. Chăm chỉ học hành hẳn, bố mẹ cũng mừng vì thế chắc sẽ k cho mình quay lại nước Nga. Sợ sang đấy lại đi chơi lung tung.
hic!hic! Nhớ nước Nga quá ah.

viết cường 08:40:AM @ 06/06/05
LÁ THƯ BỊ ĐÔT CHÁY.

Thôi từ biệt lá thư của tình yêu, từ biệt
Nàng đã quyết sao ta còn luyến tiếc
Sao bàn tay mãi chẳng chịu buông ra
Cho lửa thiêu tất cả niềm sung sướng của ta.

Nhưng đã đủ hỡi tình thư bốc cháy
Tâm hồn ta không còn nghe chẳng thấy
Ngọn lửa tham đã nhận được bức thư em
Gượm chút nào hỡi làn khói nhẹ êm
Quằn quại tan đi với lời ta cầu khẳn
Vết si chảy sủi lên tan hình chiếc nhẫn
Ôi trời đất ! tất cả thế là xong
Những trang giấy đen hãy còn quăn cong
Tàn mỏng mảnh hãy còn trăng trắng chữ.

Lòng thắt lại tàn thân yêu quý hỡi
Một niềm vui nghèo cực xót xa
Còn lại đời đời trên ngực với ta.

(PUSKIN)
Gửi tặng chị bài thơ của nhà thơ mà chị yêu thích. Bài thơ này có lẽ được ông viết trong thời gian ông bị quản thúc ở quê nhà dưới thời Nga hoàng. Chị có cảm nhận gì về bài thơ này?....Một niềm vui nghèo cực xót xa...

Chantroimoi 02:07:PM @ 06/06/05

Mọi người đang ủng hộ Trăng Quê kìa, nghe họ đọc chuyện đi, Chantroimoi đi vắng vài bữa nhé...

Dạo này đọc văn thơ Nga, bữa qua, chót nói tắt: Nhớ Nga quá, ai dè Công ty có cô bé tên Nga thế mới lấp lửng, hôm nay lại gặp ánh mắt rồi...

To mọi người, ai đã đi Nga hay có hiểu biết về nước Nga, xin thảo luận: Dòng sông nào đẹp nhất ở Nga ? hay vịnh, hồ nào đẹp nhất ở Nga ?
Ai biết cái hồ "tên gì nhỉ" mà cô gái Hồng Quân Nga trong "Và nơi đây bình minh yên tĩnh" bị lút xuống nhỉ ?

Chia sẻ câu chuyện Nga nào...

phuongvu_210 08:20:AM @ 07/06/05
Gửi Trangque
Bạn đọc bài " quê xa " và những bài bên cạnh nó bạn nghĩ mình là nam giới .Nhưng khi bạn đọc bài "Ai buồn hơn ai" Bạn lại nghĩ tôi "không phải là con trai " .Tôi đem chuyện này kể với bạn bè ,họ nói rằng: Bạn hãy về xem lại mình đi sau đó mình
đã " xem lại" mình và vui mừng thông báo với bạn rằng :Mình -không -phải -là -lady. Mình tặng bạn một khổ thơ nhỏ .

Khi say anh mơ làm con gái
để được yêu thương được giận hờn
đến khi tỉnh dậy trời bắt tội
làm trai -ai cho phép sướng hơn.

phuongvu_210

TrangQue 08:20:AM @ 07/06/05
Các bạn ơi!

Theo địa chỉ của Kẻ liều Mạng mình tải xuống để các bạn cùng tìm hiểu về xuất xứ của bài thơ "Anh đi tìm Em trên bán đảo Ban căng". Thực ra phải sống ở nước ngoài trong thời ký ấy mới hiểu được chuyện xẩy ra là có thật và nỗi chia xa đau đớn đến thế nào!
Cảm ơn Kẻ liều Mạng!

Nhà thơ Khổng Văn Đương và mối tình đẹp trong ký ức
"Tôi viết bài thơ 2 tuần sau khi Valentina gửi thư trách móc. Trong phòng vắng, nhìn qua cửa sổ tuyết rơi đầy, tôi thấy trơ trọi ghê gớm. Bài thơ phỏng lại gần như toàn bộ nỗi niềm ai oán, giận hờn của Valentina", nhà thơ kể lại xuất xứ "Em đi tìm anh trên bán đảo Bancăng".
- Chuyện tình của ông và cô sinh viên xinh đẹp người Romania thật xúc động. Ông và cô ấy yêu nhau trong trường hợp nào?
- Tôi gặp Valentina lần đầu trong dịp nghỉ hè ở Biển Đen vào năm 1966. Cô ấy có mái tóc màu vàng hạt dẻ, đôi mắt to, đẹp như thiên thần, nhìn là bị hớp hồn ngay. Tôi lập tức hỏi chuyện một cách tự nhiên và được nàng thân tình đáp lại.
Một năm sau, trong dịp nghỉ hè, Valentina lên nhà chú của cô ấy ở Bucharest, ngay chỗ tôi đang học. Nàng gọi điện thoại cho tôi đến chơi. Run bắn lên vì sung sướng, tôi vội vàng chạy ngay đi gặp nàng. Chúng tôi đã qua lại với nhau suốt kỳ nghỉ hè đó. Đấy thật sự là những ngày đẹp đẽ.
- Bố mẹ cô ấy nói gì về chuyện này?
- Bố mẹ cô ấy rất ủng hộ mối quan hệ của chúng tôi. Mùa đông năm 1967, bão tuyết mịt mùng, tôi quyết định về quê cô ấy chơi. Khi thấy tôi, Valentina nhảy ra ôm chầm và giới thiệu với bố mẹ. Từ đó, mỗi lần lên Bucharest, mẹ nàng lại giúi cho tôi lúc thì giỏ táo, lúc thì trứng gà, rượu trái cây.
- Điều gì đã khiến Valentina chấp nhận đến với anh chàng sinh viên nghèo, lại là người ngoại quốc như vậy?
- Thấy phong tục của VN yêu là chung thủy nên nàng rất thích. Hồi đó, tôi học cũng khá, tính tình lại xởi lởi dễ gần, tiếng "Ru" lại rất rành. Thậm chí còn biết làm thơ bằng tiếng "Ru" nữa cơ mà. Mình yêu bằng cả trái tim, chân thành và trong sáng. Có lẽ những điều đó đã làm nàng rung động.
- Tình yêu đẹp thế, vì sao cuối cùng phải nói lời chia tay?
- Tôi bị tổ chức phát hiện, bắt làm kiểm điểm và yêu cầu chấm dứt quan hệ. Nếu cứ tiếp tục, tôi sẽ bị trục xuất về nước. Tôi mà về nước thì gia đình, bà con họ hàng ai nhìn mặt tôi. Hơn nữa, cuộc kháng chiến chống Mỹ đang ác liệt, trong thâm tâm tôi cũng cảm thấy có lỗi phần nào với các chiến sĩ trên mặt trận... Mặc dù ai cũng biết, tình yêu có thể nảy nở ngay trong chiến hào.
- Người ta đồn sau khi ông nói lời chia tay, Valentina bị điên. Sự thật là thế nào?
- Nàng trở nên ngơ ngơ ngẩn ngẩn đến nỗi phải nghỉ mất một năm ở Đại học Tổng hợp Bucharest. Tôi nhớ mãi lần về thăm Valentina khi nàng bị bệnh. Bước vào cổng, cảnh tượng đập vào mắt tôi là những cây hạnh nhân bị nhổ nham nhở, tan hoang. Đang nằm trên giường, thấy tôi đến nàng chồm dậy kêu lên: "Đương, Đương", rồi ôm tôi khóc nức nở.
- Từ khi về nước đến bây giờ, ông biết tin gì về Valentina?
- Tôi chỉ gặp lại nàng một lần duy nhất khi tôi có dịp sang Tiệp Khắc công tác vào năm 1979. Tôi đã gọi điện thoại cho cô ấy, chỉ mấy ngày sau Valentina đã có mặt tại Tiệp Khắc cùng với chồng và một đứa con. Lúc bấy giờ, trông Valentina đã đỡ hơn nhiều. Cô ấy khoe đang làm việc tại Hội Hữu nghị Romania - Đức.
- Bức thư ông viết cho Nhà Xuất bản Văn hóa nhằm khẳng định mình mới là tác giả đích thực của bài thơ "Em đi tìm anh trên đảo Balkan", nhưng sau đó không được gửi đi. Bẵng đi mấy năm, điều gì khiến ông lại viết thư nhờ Trung tâm Quyền tác giả làm thủ tục đăng ký bản quyền bài thơ?
- Thật ra tôi cũng không có ý định đó. Một số phóng viên trong quá trình viết bài đã khuyên tôi viết đơn và chuyển giùm đơn của tôi cho Trung tâm Quyền tác giả. Trong đơn, tôi đã nói rõ việc đề nghị của tôi không nhằm mục đích bảo hộ quyền lợi về vật chất, bất kể ai cũng có thể sử dụng, sao chép vào những mục đích tuyên truyền văn hóa lành mạnh.
- Thơ là của mình làm ra nhưng ông lại không mặn mà với việc yêu cầu đính chính. Vì sao vậy?
- Tôi từng viết thư cho bạn bè, tâm sự: "Văn chương vốn dĩ là sự thanh cao, tinh khiết. Thế nên mọi tranh chấp đều có thể làm tổn thương đến sự thanh cao, tinh khiết ấy. Do đó mặc dù bài thơ là của tôi 100%, tôi cũng không muốn cải chính lại làm gì nữa. Vả lại, bài thơ đã ra đời 35 năm rồi, cốt sao bài thơ có nhiều người thích đọc, còn tác giả là ai không quan trọng. Tuy nhiên, sẽ rất đáng tiếc nếu người đọc không biết lai lịch xuất thân của bài thơ, nên khi đọc sẽ kém đi phần thi vị".
- Ông nói rằng toàn bộ tập thơ ông viết, trong đó có khoảng 50 bài tặng cho Valentina cũng như thư từ, ảnh đã bị phát hiện, tịch thu hết. Việc chứng minh bài thơ "Em đi tìm anh" gặp khó khăn gì?
- Rất may là tôi đã lục tìm lại được hai trang chép tay, trong đó có bốn khổ thơ của bài Em đi tìm anh... Theo nhà văn Trần Thị Trường (Trung tâm Quyền tác giả VN), thì đây là loại giấy viện trợ của Nga, chỉ có vào những năm 1960-1970. Mặt khác, rất nhiều sinh viên VN học ở Romania cùng thời điều biết bài thơ ấy là của tôi. Ví dụ anh Ngô Xuân Khoa, Công ty Liên doanh Dầu khí Petronas Malaysia; anh Đỗ Công Doanh, người cùng đi với tôi đến nhà Valentina; anh Trần Đức (Tổng giám đốc Công ty Xăng dầu VN)... Ông Lâm Quế, nguyên bí thư thứ 2 đại sứ quán VN ở Romania phụ trách lưu học sinh, cách đây không lâu cũng đến thăm và an ủi tôi nên coi chuyện cũ là một kỷ niệm.
Em đi tìm anh trên bán đảo Bancăng

Em đi tìm anh trên bán đảo Bancăng
Tìm không thấy chỉ thấy trời im lặng
Một mình em trong màn đêm thanh vắng
Tim bồi hồi chân bước vội dưới trăng.

Em trèo lên đỉnh núi cao Cácpat
Nhìn theo anh mất hút biết về đâu
Chân ai đi xa lắc tím trời Âu
Dòng nước mắt bỗng trào ra chua chát!

Em lại đến Biển Đen xưa dào dạt
Sóng xô bờ liên tiếp gọi triền miên
Buồn! Chao ôi, gió làm em phiêu bạt. T
hân cô đơn kinh khiếp cả trăng hiền!

Ôi dòng xanh rầm rì sông Đanuyp
Mây trời in lồng lộng giữa dòng sông
Nên ngàn năm êm đềm trôi một nhịp
Chỉ mình em nhức nhối vết thương lòng!

Hỡi trái đất rộng làm chi bát ngát
Cho loài người chia biên giới thế gian
Cho sa mạc nổi bùng cơn bão cát
Cho tình anh chưa bén đã lụi tàn?

Em xin hỏi Trời cao và Đức Phật:
Cõi niết bàn có mãi mãi mùa xuân
Đâu trời Tây, đâu xa gần cực lạc
Mà trần gian đầy bể khổ trầm luân?

Con lạy Chúa Jê-su ban phép lạ
Cho nước Người hết ly biệt, chia phôi
Hai chúng con quỳ trước Người đa tạ
Xin hòa tan làm một, ngàn đời!

Em cầu nguyện. Còn anh, anh chẳng biết
Trái tim anh sao giá lạnh thờ ơ?
Và hôm nay dù tình anh đã hết
Em vẫn mong, vẫn hy vọng, vẫn chờ...

Vẫn trèo lên đỉnh núi cao Cácpat
Vẫn theo dòng Đanuyp những đêm trăng
Em lại đến Biển Đen xưa dào dạt
Đi tìm anh trên bán đảo Bancăng!

Bucharest, 19/3/1969


TrangQue 08:22:AM @ 07/06/05
To : Chân TrờI MớI!

Ai m à “l ấp l ửng” gi ỏi v ậy
Người khôn ăn nói nửa chừng
Đ ể cho người dại…n ửa mừng …n ửa …vui!

Thảo n ào nghe các thi sỹ nói y êu Trăng…làm mình cứ “nhầm nh ọt” thế nào í…!
Không bi ết ánh mắt của cô gái tên Nga thế nào mà “đằng ấy” đã đ òi nghỉ phép thế …nhỉ ?

N ếu đằng ấy mà đọc thơ của Puskin cho Nga nghe:

Tôi nhớ mãi phút giây huyền diệu
Trước mặt tôi em bỗng hiện ra
Như hư ảo mong manh chợt đến
Như thiên thần sắc đẹp trắng trong.

th ì không khéo:

Ngày mai trong lũ rong chơi ấy
Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi
chứ lị?
Thầy giáo lấp lửng kiểu đó thì chết một số khối “em” à!

Nghe ra ý t ưởng gộp hai thảo luận của bạn được mọI ngườI đồng tình nên chúng ta có thêm các bạn mớI tuyệt vời. Jane eyre m ột fan l ớn c ủa Puskin. Green – Blue m ột fan có hạng của Exenhin. Tuy ở Nga 5 n ăm nhưng mình mới chỉ nghe tên các nhà thơ là chính, nhờ có các bạn mà mình được biết những tác phẩm thật tuyệt vời.

Jane à,
Chị thuộc bài thơ GHỀNH ĐÁ của em sau lần đọc đ ầu tiên đ ó. Phê cực sao lại có th ể viết m ột bài thơ không thể nào hay hơn được thế hả em?

Suka ơi,
Ý t ưởng off line của em rất hay nhưng hơi khó thực hiện v ì mình biết rất nhiều bạn tham gia diễn đàn không ở Hà n ội, lứa tuổi lạI rất khác nhau nên chúng ta là bạn tinh thần trên diễn đàn cũng là một niềm vui nhỏ mỗI ngày,

Thân chào tất cả các bạn!


GB 08:22:AM @ 07/06/05

http://www.petalia.org/Songs/nucuoi.htm


-------------------------------------------------------------------

Let's sing together!

Green_Blue 10:56:AM @ 07/06/05
Cuộc đời tôi

Exenhin

Dường như đời tôi không tránh khỏi khổ đau
Trên đường tôi đi, khổ đau và buồn thương ngăn lối
Tôi với niềm vui luôn phải biệt ly nhau
Nỗi buồn và vết thương khiến ngực luôn mệt mỏi

Số phận đầy tuyệt vọng như rớt xuống đời tôi
Một phần cuộc đời tôi rủi ro và vất vả
Cuộc đời tôi chịu đựng bao nhiêu rồi
Bao niềm đau nỗi buồn trong hồn tôi hành hạ

Sương mù xa hứa hẹn niềm vui và hạnh phúc
Khi đến nơi chỉ nghe nước mắt với thở dài
Dông tố bỗng nổi lên, sấm vang chớp giật
Bao ước vọng nát tan, những ảo ảnh ngọt ngào

Tôi đoán và hiểu rằng cuộc đời luôn lừa dối
Một phần đời vất vả không oán trách kêu than
Tâm hồn không đớn đau bởi vết thương, nỗi khổ
Không ai giúp tôi khỏi đau đớn tủi buồn.

Jane eyre 10:56:AM @ 07/06/05
Jane à,
Chị thuộc bài thơ GHỀNH ĐÁ của em sau lần đọc đ ầu tiên đ ó. Phê cực sao lại có th ể viết m ột bài thơ không thể nào hay hơn được thế hả em?
---------------------------------

Chị Trăng Quê!
(nick của chị làm em nhớ đến ánh trăng sáng vằng vặc giữa đêm hè. Nhất là ngày xưa, khi ở làng quê chưa hề có ánh điện thì trăng càng sáng tỏ. Thật ý nghĩa khi chị chọn Trăng Quê, vì ở thành phố, ánh Trăng bị khuất lấp bởi những ngôi nhà cao tầng, bởi những ánh đèn đường....)

"Phê cực", em tưởng tượng đến mặt một ông lão vừa nhấp được một chén trà ngon, một bác nông dân vừa rít xong điếu thuốc lào, một bợm rượu đang thưởng thức miếng dồi chó, một con nghiện vừa chích xong liều thuốc... khuôn mặt ai cũng mãn nguyện với đôi mắt lim dim, với cái miệng tủm tỉm, hồn thì bay bay, lơ lửng trên chín tầng mây, "ôi! cuộc đời vẫn đẹp sao". Hì... (chị đừng có giận vì cái trí tưởng tượng của em đấy nhé!)

Chị à, ai đã trải qua thì càng thấy bài thơ đó "phê" hơn chị nhỉ!

TrangQue 08:33:AM @ 08/06/05
To Phương Vũ

Chà...cuối cùng thì bạn cũng đã tự giớI thiệu về mình. Được một Lady tăng thơ đã là một hạnh phúc còn nếu đó lạI là một Man ( mình tin bạn…) thì đương nhiên I am more than happy rùi…và cảm nhận bài thơ sẽ còn hay hơn thế!

Không hiểu có vì nỗI sung sướng “cá nhân chủ nghĩa” không chứ TQ thấy bài thơ Ai buồn hơn Ai ? của bạn là hay hơn cả (đương nhiên là những bài đã đọc…). Nếu bạn muốn chứng minh ngược lạI thì post tiếp nữa đi!

Chúc bạn làm nhiều thơ hơn và nếu không tự đặt tên được thì bạn cứ “ghi đại” là KHÔNG ĐỀ đi chứ cứ đố mọi ngườI hoài khó à.

Mình đoán là bài th ơ đã có “đáp số” nên không tham chiến…tuy nhiên như vậy rõ r àng là cũng tham chiến rồI ,,, nh ỉ?

TB : Về vụ “ giớI tính” hy vong là bạn đã không quá “ vất vả” để chứng minh với các bạn của mình. Vụ này thường là “khó” à!
M ình ch ỉ mu ốn bi ết m ình ph ảI c ảm ơn ai th ôi.
Chúc Vui nghe!

TrangQue 08:37:AM @ 08/06/05
To Jane
Phê cực cái trí tưởng tượng của em! hì ..hì

Bài thơ này chúc cho Mây Vàng " em trai" của chị tìm được Ghềnh đá của mình ở tận Đắc Lắc xa xôi nhé Em!

Đêm Mây Vàng ngủ lại
Trên ngực đá khổng lồ
Sớm lên đường bay vội
Trên trời xanh nhởn nhơ.

Green_Blue 08:39:AM @ 08/06/05
Chị TrangQue ơi, em không dám là "big fan" của Exenhin đâu , em ở ngoài gầy nhom à. Hôm nay, chị và các bạn đọc lại cùng với em nhé, những đoạn em thích nhất trong truyện "Tuyết" ...

-------------------------------------------------------------------


...“Con luôn nhớ đến cha – Tachiana đọc tiếp – đến ngôi nhà của cha con ta, đến tỉnh lỵ của chúng ta. Tất cả những cái đó xa xăm quá, tưởng như ở đâu mãi chân trời. Con nhắm mắt lại và thấy con mở cửa hàng rào, bước vào vườn. Mùa đông, tuyết xuống, những con đường nhỏ dẫn tới phong đình bên dốc đã được sửa sang sạch sẽ và băng bụi phủ đầu những khóm tử đinh hương. Lò sưởi trong phòng kêu tí tách. Khói bạch dương thoang thoảng. Cây dương cầm cuối cùng đã được lên dây lại và cha đã cắm những cây nến vàng hình xoắn ốc con mua từ Lêningrat vào những chân đèn. Và vẫn những bản nhạc ấy trên chiếc đàn..."
..."Ôi, nếu cha biết được rằng ở đây, ở một nơi xa xôi, con yêu mến tất cả những cái đó biết chừng nào ! Cha đừng ngạc nhiên, nhưng con nói với
cha một cách thật đứng đắn rằng con nhớ đến những cái đó trong những phút ác liệt nhất của trận đánh. Con biết rằng con đang bảo vệ không riêng gì tất cả đất nước mà cả cái góc nhỏ bé thân yêu ấy trong lòng con: tức là cha, cả khu vườn nhà ta, cả những em bé đầu bù tóc rối trong làng ta, cả những cánh rừng bạch dương bên kia sông và cả con mèo Ackhip nữa"...


..." Tôi đã nhớ ra chúng ta gặp nhau ở đâu, - anh viết, - nhưng tôi không muốn nói với em khi còn ở nhà. Em còn nhớ Krưm năm một nghìn chín trăm hai mươi bảy không? Mùa thu. Những cây tiêu huyền cổ thụ. Công viên Livađia. Trời u ám. Biển nhợt nhạt. Tôi đi theo con đường nhỏ tới Orêanđa. Trên chiếc ghế dài bên đường có một thiếu nữ ngồi. Cô ta chừng mười sáu tuổi. Trông thấy tôi, cô ta đứng dậy và đi về phía tôi. Khi chúng tôi gặp nhau, tôi liếc nhìn cô. Cô ta đi qua tôi rất nhanh, nhẹ nhàng, tay cầm một cuốn sách mở rộng. Tôi dừng lại, nhìn theo cô rất lâu. Thiếu nữ đó là em. Tôi không thể nhầm được. Tôi nhìn em và cảm thấy rằng có một người con gái vừa đi qua ngay bên cạnh tôi, người đó có thể làm tan vỡ cả đời tôi mà cũng có thể đem lại cho tôi hạnh phúc. Tôi hiểu rằng mình có thể yêu người con gái ấy đến hy sinh cả thân mình. Lúc đó tôi đã biết rằng tôi phải tìm em cho bằng được, dù cho có phải trả bất cứ giá nào . Tôi nghĩ như vậy, nhưng lại vẫn cứ đứng lặng. Vì sao? Tôi cũng chẳng hiểu. Từ ngày ấy tôi yêu Krưm và con đường nhỏ, ở đó tôi đã gặp em trong giây lát và mất em vĩnh viễn. Nhưng cuộc đời đã thương tôi và tôi lại được được gặp em. Nếu mọi việc đều ổn thoả và em cần đến cuộc đời tôi, thì tất nhiên nó sẽ là của em."....


****"Tuyết "****K.Pautopxki



Jane eyre 10:55:AM @ 08/06/05
Tôi nhìn em và cảm thấy rằng có một người con gái vừa đi qua ngay bên cạnh tôi, người đó có thể làm tan vỡ cả đời tôi mà cũng có thể đem lại cho tôi hạnh phúc. Tôi hiểu rằng mình có thể yêu người con gái ấy đến hy sinh cả thân mình. Lúc đó tôi đã biết rằng tôi phải tìm em cho bằng được, dù cho có phải trả bất cứ giá nào . Tôi nghĩ như vậy, nhưng lại vẫn cứ đứng lặng. Vì sao? Tôi cũng chẳng hiểu. Từ ngày ấy tôi yêu Krưm và con đường nhỏ, ở đó tôi đã gặp em trong giây lát và mất em vĩnh viễn. Nhưng cuộc đời đã thương tôi và tôi lại được được gặp em. Nếu mọi việc đều ổn thoả và em cần đến cuộc đời tôi, thì tất nhiên nó sẽ là của em."....

---------------------------------------

Nàng buột miệng đổi tiếng Ngài trống rỗng
Thành tiếng Anh thân thiết đậm đà
Và gợi lên trong lòng bao say đắm
Bao ước mơ tràn hạnh phúc reo ca.

Trước mắt nàng, tôi trầm ngâm đứng lặng
Nhưng không sao rời ánh mắt khỏi nàng
Và tôi nói: thưa cô, cô đẹp lắm!
Mà thâm tâm: anh quá đỗi yêu em!

(Puskin)

viết cường 08:17:AM @ 10/06/05
"Chiếc lá cuối mùa em gửi thư nhanh"
Ngay câu thơ đầu tiên đã rất hay rồi đấy chị Trăng Quê à. Bây giờ đọc lại bài thơ này em thấy chị làm thơ thật tài. 20 năm đã qua đi mà bài thơ vẫn còn rất mới, cứ như vừa mới được viết xong vậy. Chị có thể "bật mí "em làm sao mà chị lại viết thơ hay vậy không?
"Và cơn gió nao lòng ơi có biết
Một vùng trời rất ấm ở trong tim"

viết cường 08:20:AM @ 10/06/05
"Với nước Nga, anh hỏi em còn nhớ
Mùa thu nào em đã đến với anh?
Anh chỉ biết dường như thu đẹp lắm
Nắng trải vàng trên mái tóc dài em !"
2001.

TrangQue 01:55:PM @ 10/06/05
To Viết Cường

Cảm ơn Em đã động viên chị và chị hiểu đó là là sự ưu ái của một cậu em với mình. Chị không phải là người làm thơ mà đôi khi chỉ dùng những cảm xúc để viết một vài dòng tản mạn, cho mình, cho bạn bè và những người thương yêu nhất.
Bài thơ chính là một lá thư chị viết cho " ông xã" vào mùa thu khi anh ấy vừa về nước còn chị ở lại học nốt năm cuối cùng. Một cảm xúc rất nhanh khi chị cúi xuống nhặt chiếc lá bay trước mặt trong một chiều mùa thu Nga vàng nắng nhạt và kẹp trong phong thư gửi về nhà.

Vậy thôi bao nhiêu năm rồi bây giờ nhớ nước Nga khi ghé qua thảo luận của CTM nên đem chút "riêng tư" đã bị quên lãng cho mọi người cùng đọc và chia sẻ.

May sao nhờ có thảo luận này mình được biết thêm bao nhiêu những tâm hồn đồng cảm, cảm ơn Viết Cường, cảm ơn các bạn đã tham gia thảo luận!
Các bạn ơi! Mình biết tất cả các bạn đều còn rất trẻ nhưng vẫn muốn được là "bạn" của tất cả mọi người vì đối với TQ tình bạn vẫn sáng mãi với thời gian và vượt qua mọi lứa tuổi.
Trăng Quê trân trọng lắm những dòng thơ của các bạn và mong rằng giữa cuộc sống náo nhiệt đời thường vẫn còn mãi trong ta những tĩnh lặng của tâm hồn để yêu thương và gắn bó, để trái tim bạn, trái tim tôi cùng một nhịp đập, để trái đất này mãi đầy ắp tình yêu và hoà bình cho nhân loại.

Thân chào!

viết cường 08:21:AM @ 13/06/05
"Chiếc lá cuối mùa em gửi thư nhanh" Bây giờ thì em đã hiểu rồi chị ạ. Chiếc lá màu thu Nga đã được cô sinh viên năm cuối người Việt trân trọng cho gọn trong bì thư gửi về nước. Tuyệt thật !!! Bây giờ anh chị có còn giữ chiếc lá kỉ niệm đó không?
"Có những câu chuyện bây giờ tôi mới biết
Thật đẹp vô cùng những câu chuyện tình yêu"
Và với "Gửi anh chiếc lá thu Nga" em xin "cá ăn tiền" với chị là có thể chuyển thành tiểu thuyết được đấy !
Biết đâu được đấy nhỉ???

phuongvu_210 08:31:AM @ 13/06/05
Gửi Trangque

Mình đã đọc lưu bút của bạn, mình rất thú vị khi phát hiện bạn còn rất trẻ "trẻ quá" ,ấy là mình lấy tuổi của mình ra để so sánh .Điều này có thể thật sao? nhất là khi đọc tái bút của bạn.Nếu bạn lại tái bút theo cách của bạn với riêng phuongvu thì phuongvu nghĩ rằng : Bạn còn trẻ hơn trẻ quá nhiều .
Bài thơ "Ai buồn hơn ai là bài hay nhất- Bạn nói đúng"
Mình chưa tặng ai bài hay nhì bao giờ cả.

Phuongvu_210.
Tái bút : Mình sẽ đọc lại tái bút của bạn một lần nữa và sẽ có hồi âm sau.




Regards, Guest!

ThỏNgọc 08:31:AM @ 13/06/05
Chào các bạn, vào thăm các bạn lần đầu cũng là dịp Đêm trắng, những ngày này, trôi lang thang dọc sông NeVa những cánh buồm đỏ thắm, những phút giây kỳ diệu bên những chiếc cầu Mở và ..,

Xin chép tặng các bạn yêu nước Nga bài thơ

Đêm trắng trên bờ biển


Nước dâng nước rút tần ngần
Hải âu bay, đậu, phân vân ngập ngừng
Tiễn em mấy bước lại dừng
Đêm không nỡ tối, em đừng vội đi


Vũ Đình Huy

viết cường 08:27:AM @ 14/06/05
You have a new mail
From: viết cường

TrangQue 01:42:PM @ 14/06/05
To PhuongVu.

Hì...hì ... "mình xin" vụ tái bút nhé.
You can read it again but no need to reply ...

TQ sẽ chịu thẻ "phạt đền" trên thảo luận Còn bấy nhiêu thôi của bạn chịu không ?

Đành rằng là bậc cây cao bóng cả trong thảo luận này đôi khi TQ vẫn muốn được trẻ hơn đôi chút để ... đùa vui với mọi người.
Cứ thế nhé!
Thân chào

Nắng 08:18:AM @ 15/06/05
tôi đã ở Nga 5 năm ( 1989-2003 ) . đã được chứng kiến những biến động lịch sử của nước Nga . tôi rất yêu nước Nga . tôi đã đọc các ý kiến tham luận của các bạn nhưng tôi chưa cảm nhận thấy ở các ý kiến này tình cảm chân thành dành cho nước Nga .

CTM 02:00:PM @ 15/06/05

Xin lỗi "Pác" chứ...Pác Nắng đã đọc hết thảo luận này chưa...em là CTM Pác ạ...đọc tâm sự của em, chắc Pác đang ngỡ ở nước Nga quá đấy..
Mời Pác ghé qua thăm một người Nga mà CTM đang theo dõi nhé:http://www.mariaworld.net/;

Em hỏi khí không phải Pác Nắng một câu chứ bác Nắng có những kỷ niệm nào hay, sao không Share cho mọi người bít với, chứ Pác để trong người làm gì ? Mọi người vào đây là để nói ra những ấn tượng và những suy nghĩ đẹp về nước Nga xa xôi, vậy Pác hãy nói chứ đừng trách nhé...

Có gì không phải mong Pác thứ lỗi cho em...em lại nhà đây Pác ạ.
Kính lão !


Jane eyre 02:00:PM @ 15/06/05
tôi đã ở Nga 5 năm ( 1989-2003 ) . đã được chứng kiến những biến động lịch sử của nước Nga . tôi rất yêu nước Nga . tôi đã đọc các ý kiến tham luận của các bạn nhưng tôi chưa cảm nhận thấy ở các ý kiến này tình cảm chân thành dành cho nước Nga .

---------------

Chào bạn Nắng!

Không lẽ cứ phải hét toáng lên rằng: "Tôi rất yêu nước Nga" thì mới được coi là có "tình cảm chân thành dành cho nước Nga"?

Trước tiên phải nói đến chủ của ngôi nhà này là chị Trăng Quê và Chân trời mới, nếu không thực sự có tình cảm, có tâm huyết thì họ lập ra Topic này để làm gì? Để giải trí chăng? Tình yêu với nước Nga đó chính là tình yêu với con người Nga, với văn hoá Nga, với những vần thơ Nga, với vẻ đẹp rất nên thơ của Nga hoặc có thể chỉ là chiếc lá mùa thu Nga, bạn ạ!

Bạn cũng nên biết rằng, những người đã và đang tham gia Topic này không phải chỉ có bạn mới là người đã ở Nga thôi đâu. Và không cứ gì cứ ở Nga thì mới yêu nước Nga. Mỗi nguời có một lý do riêng và mỗi người có cách thể hiện riêng, đâu cần phải dùng đến những mỹ từ. Như tôi chẳng hạn, tôi chưa có may mắn như bạn là được đặt chân lên đất nước Nga, chưa từng được đi thăm cung điện Mùa hè, cung điện Mùa đông, quảng trường Mát hay cánh rừng Tig rộng lớn..., tôi chưa từng được lang thang để chiêm ngưỡng vẻ đẹp của mùa thu Nga với những con đường phủ đầy lá vàng hay con đường mùa đông phủ đầy tuyết trắng; Nhưng tất cả những điều đó đều không ảnh huởng đến tình cảm của tôi dành cho nước Nga. Vì lý do gì ư? Vì đó là nơi bố mẹ gặp nhau, nhờ đó mà có tôi. Ngay từ nhỏ, một trong những thứ đồ chơi mà tôi luôn gìn giữ đó chính là con lật đật (mà sau này tôi mới biết nó thế hiện tinh thần bất khuất của dân tộc Nga, không bao giờ chịu ngã gục), là bộ Maruska mà tôi vẫn coi đó là bố, mẹ và đàn con (thực ra đó chính là tinh thần dân tộc, tinh thần đoàn kết của Nga), là bộ Domino để chơi trò xếp hình.... Và khi bắt đầu biết đọc tôi đã được tiếp xúc với những tờ hoạ báo Liên xô. Rồi sau này lớn lên, bài thơ nước ngoài đầu tiên tôi đọc đó chính là "Tôi yêu em" của Puskin.... Đúng là kể ra không thể hết được. Giá sách nhà tôi đây ắp những cuốn sách Nga, những bữa cơm gia đình tôi luôn có những câu chuyện về đất nước Nga, con người Nga... và món ăn rất được ưa chuộng chính là salat Nga....

Lan man thế có lẽ là thừa rồi đấy bạn nhỉ!

Rất vui vì bạn đã ghé qua nơi đây, 5 năm ở Nga, chắc hẳn bạn có rất nhiều thứ để kể cho chúng tôi đấy!

Thanks.

TB: Bạn có thích xem phim hoạt hình "Hãy đợi đấy" không?

TrangQue 01:49:PM @ 16/06/05
To Nắng

Bạn ghé rồi mình mời bạn đọc lại bài Thơ của AZ- Pluto nhé và cho mình cảm nhận!

Với những Hàng Thùy Dương bên sông V.

Hàng dương soi nghiêng bóng
Vẳng tiếng hát xa xa
Hoàng hôn giăng mây tím
Nối một dải quê nhà

Thùy dương như đang hát
Cho ta gửi nỗi lòng
Cái lạnh chiều thanh vắng
Tìm hơi ấm bên trong

Mười năm trời biền biệt ...
... biền biệt mười mùa thu
Đan tay vào trong tóc
Những suy nghĩ rối bù

Soi nghiêng bóng hàng dương
Chiều thu Nga vời vợi
Chợt nhớ liễu ven hồ
Nghiêng một trời Hà Nội ...

Miền Xa Vắng và AZ - Pluto ơi, các bạn đâu rồi, nhớ lắm những vần thơ!

TrangQue 04:06:PM @ 16/06/05
To ChanTroiMoi
Bạn còn nhớ bài hát " Chiếc đồng hồ cũ" do Ana Pugachova hát không? Mình không biết lời Việt chỉ nhớ một vài lời Nga nhưng lại không gõ vào máy được. Dịch tàm tạm là "cuộc sống thì không bao giờ quay trở lại..." dù rằng chiếc đồng hồ già cũ thời gian trên tường cứ mải miết quay.
Tiếng Nga lâu không dùng cũng chỉ nghe hiểu chứ nói là cứng lưỡi mất rồi, mình thấy vốn tiếng Nga của bạn khá lắm, dù như bạn nói chưa đến Nga bao giờ...
Người đàn bà hát Ana Pugachova giờ ra sao nhỉ, chị ấy hát cứ như gào thét về cuộc đời và cũng đã hát rất thành công bài Woman in love bằng tiếng Nga đó. một phụ nữ đẹp và yêu cũng thật là bốc lửa, nghe nói rằng chị ấy đã lấy một người chồng kém mình nhiều chục tuổi, nghệ sỹ thường đa đoan mà... người ta cứ yêu như chưa bao giờ được yêu ấy thích nhỉ...
Mình cũng rất mê Sophia Rotaru - với bài Tình Yêu anh ở đâu? chị ấy thật là xinh đẹp và duyên dáng, ngày về nước mình mang theo một chiếc đài quay đĩa cộng nửa thùng đĩa chạy kim ... rồi dần dần chúng lần lượt biến mất như thời gian ấy.
Thỉnh thoảng nhớ các bài hát Nga chui đến quán Nga ngồi nghe thấy da diết quá chừng ... chiều Mocova ơi!

Jane Eyre 08:11:AM @ 17/06/05
Chị Trăng Quê ơi! Bây giờ em muốn được nghe lại bài "Đôi bờ" cơ!
"... Một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa..."

CTM 08:11:AM @ 17/06/05

Trăng Quê ah, thú thật là Chantroimoi cũng nghe nói đến bài ấy rùi...nhưng mờ..trí nhớ "lú lẫn", chắc không thể tìm được ..

Trăng Quê ah, có nghe một người bạn nào đó nói trong diễn đàn muốn gặp mặt Offline, bạn thấy thế nào ?
Mọi người tò mò xem "Trăng Quê" có còn giống "ngày xưa" không ? hay giờ là "Trăng Thành phố" rồi đấy mà...

Có lẽ cũng nên thu xếp một ngày đẹp trời gặp mặt nhau cho vui nhỉ ? Có vấn đề đâu, phải ko ?

Hôm trước mình có Post lên hỏi về mấy cái dòng sông Nga nó thật sự thơ mộng thế nào ? Hồi Trăng Quê ở bên đó, có lẽ còn "Xô Viết" thì nó còn hoang xơ và đẹp lắm ? Biết cái nào, kể cho Chantroimoi nghe thử nhé...Không biết "đằng ấy" thế nào, nhưng tớ rất thích nước...nhất là sông, suối, ao hồ....

TM.

Green_Blue 01:49:PM @ 17/06/05
CÁNH BUỒM

Lermontov

Buồm trắng dần xa mờ lẻ chiếc
Trùng khơi mặt biển lạt màu sương!
Buồm hướng tìm chi nơi đất khách?
Có gì bỏ lại chốn quê hương?
Sóng cồn gió rít, thuyền lướt tới
Và cột buồm trèo trẹo vặn mình
Chao ôi, buồm đâu tìm hạnh phúc
Cũng đâu lìa hạnh phúc tha phương
Dưới buồm làn nước xanh như ngọc
Trên buồm vàng nắng rộm từng không...
Nhưng buồm day dứt đòi bão tố,
Dường trong bão tố có bình yên.


---------------------------------------------------

"Dường trong bão tố có bình yên"

viết cường 03:32:PM @ 17/06/05

Chiều Matxcova

Matxcova em ơi chiều lạnh lắm
Bão tuyết rơi lấp kín những con đường
Người trở về trong hoàng hôn hối hả
Chỉ riêng anh mang đầy nỗi cô đơn.

Anh nhớ em anh nhớ đông nước Việt
Những giờ này em có lạnh không em?
Nước hồ Gươm có đầy vơi không nhỉ
Làng Cổ Ngư còn ai bước đi về?

Anh ở đây qua năm tháng đợi chờ
Mỗi buổi chiều lại thương về nước Việt
Đất nước ơi! chắc đông rồi em nhỉ
Biết bao mùa như thế đã trôi qua.

Những con đường, những dòng sông màu trắng
Tuyết Matxcova lạnh thêm biết bao lần
Chiều cô quạnh một chàng trai nho nhỏ
Giữa bốn bề lạnh lẽo Matxcova...

TrangQue 03:32:PM @ 17/06/05
TQ kể cho CTM và các bạn nghe về dòng sông Nheva ở thành phố Leningrad, nơi có rất nhiều các thắng cảnh tuyệt vời nh ư đ ã h ứa nh é!
Với TQ nếu ai chưa đến thành phố này thì chưa đi đến Nga. Mình cũng đã có dịp đi nhiều nơi trên thế giớI nghèo như Ấn Độ, giàu như Mỹ nhưng chưa có nơi nào mình có cảm nhận diệu kỳ đến vậy.

Chắc cô bé Jane sẽ bảo TQ lại có chàng nào đi cùng chứ gì ? không đâu lần đó TQ tha thẩn một mình...

Trước khi đến với dòng sông bọn mình vào "Летний сад - Vườn mùa hè". Chắc CTM đã nhìn thấy tranh hoặc tượng “ Mùa Xuân vĩnh cửu” rồi phảI không? Một đôi trai gái cuốn vào nhau và đúng là chỉ có Tình yêu mớI làm nên Mùa Xuân vĩnh cửu của cuộc đời. Cái cảm giác được sờ vào một kiệt tác của nhân loại khiến mình muốn ngột thở. Bức tượng bằng đá, từng đường gân thớ thịt đẹp sống động mà không hề gây cho ngườI ta cảm giác dung tục nào giữa một vườn cây mát và xanh.
Hôm đó là m ột ngày mùa thu vàng. Vườn mùa hè lúc đó chỉ vào độ đầu thu, lá vẫn chưa vàng hết, nhưng hôm đó quả là gió lạnh, lạnh ơi là lạnh. Bạn sẽ được xem "biểu diễn" một loại nhạc cụ đặc biệt ở vườn mùa hè. Đó là một nghệ sĩ nghiệp dư ch ơi đ àn: Nó giống cây đàn đá ở nhà mình, nhưng làm bằng sắt. Một tập hợp các ống sắt rỗng với chiều dài khác nhau xếp theo thứ tự từ ngắn đến dài, khi dùng một thanh sắt có 2 đầu tròn bọc nhung gõ lên thì nó phát ra tiếng. Mình không hiểu tại sao những ngón tay của người nghệ sĩ ấy lại điêu luyện đến thế. Thanh sắt lướt đi trên cây đàn rất "mượt", đầu ông ta cũng đong đưa theo điệu nhạc, người xem xung quanh cảm thấy hân hoan, tiếng nhạc réo rắt, dặt dìu lan toả khắp Летний сад...
Nếu vào vườn từ phía c ổng Инженерный замок (набережная реки Мойки), chào đón bạn là cái hồ thu xanh nước, dưới hồ có 1 cặp thiên nga đang bơi lội. Hôm đó đặc biệt rất đông người dạo, nhưng ai đều cảm thấy có một không gian riêng, không ồn ào, trời se se lạnh. Có rất nhiều trẻ con Nga vui chơi trong vườn, hình như điều đó làm mọi người cảm thấy thân thiện hơn...

Rồi bạn đến Летний дворец(ЛД) Cung điện M ùa Hè nh é. Bạn đã đọc nhiều về Peter Đại đế, ngườI rất yêu thích kiến trúc Hà Lan, yêu thích sự thuận tiện, tàu bè ...vì sao kiến trúc nhà bếp của Cung điện mùa hè lại như thế. Peter Đại đế trước kia đã từng học ở các nước Đông âu, trong đó có Hà Lan, nên ông đã sàng lọc những cái hay ở nước bạn mang về quê nhà thân yêu, TQ rất thích cái đo gió, đo thời tiết trong cung điện mùa hè của Peter Đại đế.

Nhưng không chỉ có Vườn mùa hè v à Cung đi ện M ùa h è đ âu nh é. B ạn h ãy ghé thăm Cung điện mùa Đông, thăm bảo tàng Emitaz thì không khỏi những cảm xúc cho áng ngợp, nh ững v ật trưng bày mạ v àng, cách b ài tr í ho àng cung.
Gi á m à c ó nh à ngh ệ thu ật Phương Vũ đi c ùng th ì tuy ệt lắm. Quá đẹp luôn , TQ dốt màu sắc mù nghệ thuật nhưng cũng cảm nhận được vẻ đẹp của những b ức tranh.
M ột t ên cướp đã chết dưới lưỡI gươm của một ngườI đàn bà đẹp v ì h ắn đã giết ch ồng của nàng sau khi ép nàng ái ân cùng. Lưỡi gươm rỉ máu, bàn chân người đẹp đ ặt lên vầng trán hắn lại như một chút âu yếm vuốt ve. Vẻ mặt c ủa người chết như đ ược an ủi. Có lẽ hắn cũng đã cho nàng những phút giây đàn bà nhất ... ấy là tớ đoán linh tinh thôi mà.
M ột ng ư ờI v ợ đang ôm m ột ng ư ờI ch ồng v ừa t ử tr ận, n ét m ặt t ím b ầm nh ưng h ạnh ph úc, c òn bao nhi êu đ ớn đau tr ên m ặt ng ư ờI goá ph ụ. M ình ch ẳng hi ểu t ạI sao lạI c ó nh ững hoạ s ỹ t ài hoa đến v ậy. TQ ch ỉ bi ết v ẽ độc mỗI đ ư ờng thẳng thôi à. Tạo hoá thật bất công với mình v ụ n ày, nhưng không sao mình tr ân tr ọng nh ững ngườI làm nghệ thuật.

Từ quảng trường rộng lớn với cây cột trụ bằng đá, sau lưng là cổng vòm của Главный Штабю. Kiến trúc của Cung điện mùa đông khó có nơi nào so sánh đựơc. Bên trong là vô số các bức tranh của các danh hoạ trên thế giới cùng với biết bao nhiêu đồ vật của cả một thời huy hoàng dưới chế độ Nga hoàng. Đ úng là nơi tiên c ảnh, mình đ ã bỏ ăn 2 ng ày khi nghe tin Emitaz bị ch áy qu á ti ếc cho m ột kho t àng Văn hoá c ủa nhân loạI v à căm giận nh ững k ẻ vô lương t âm và trách nhiệm đến ch ừng nào!

Bước ra khỏi Cung điện mùa đông là gặp ngay những làn gió mát từ sông Nheva thổi tới. Sóng nước bồng bềnh, mây trắng bay. Mình có cảm gi ác có th ể vớI tay để túm những đám mây la đà. TrờI không sáng rõ chỉ mờ ảo. NgườI Nga đi dạo đông nhưng không ồn ào, ai cũng có những hoài niệm của riêng m ình. Gi ó mát v à dịu dàng l ắm….l ắm.
Trời ơi sao m ình lại bí từ đến th ế. Bạn đã bị cái cảm giác câm lặng khi trong l òng muốn n ói rất nhi ều chưa? V à bạn đ ã hi ểu t ạI sao tớ lạI huyên thuyên một hồI Đ ông Tây Kim Cổ rồI khi đi v ào chủ đ ề chính lạI tịt ngóm rồI chứ.
Nước sông Nheva kh ông xanh biếc như sông Dnhepro mà như màu kh ói, mình cứ trôi bồng bềnh trong sương mờ v à khói toả, đẹp đến mê hồn…đ ể bàn tay có th ể n ắm lấy bàn tay. Ừ nh ỉ gi á c ó m ột b àn tay th ì bi ết đ âu đ ấy, v ì m ỗI cu ộc đ ờI m ỗI cu ộc t ình đ ều âm áp nh ững v òng tay.
Bây gi ớ ch ắc b ạn hi ểu sao Onga Becker lạI c ó th ể vi ết nh ững d òng thơ sống m ãi vớI thờI gian về dòng sông Nheva.

Em mu ốn k ể chuy ện ng ày qu á kh ứ
Kh úc h át m ê say m ột th ờI thi ếu n ữ
Ng ôi sao ch áy b ùng tr ên s ông Nheva
V à ti ếng chim k êu m ỗI bu ổI chi ều t à!

Chúc cả nhà cuối tuần vui vẻ !

TrangQue 08:20:AM @ 20/06/05
Chantroimoi và các bạn ơi!

Các bạn nghĩ sao về đề nghị của đồng chí “ chủ nhà” về vụ off line nhỉ? Ai đồng ý thì giơ tay cái nhé!

Em Jane nếu muốn nghe “đôi bờ” thì đồng ý đi vì CTM có vẻ là một giọng hát “ bàn tay vàng” đấy ! Chị thích nhạc không lờI hơn nhất là nghe Chiều Moxcova…Còn nếu để được hét cho đã thì TÌnh ca du mục… tất nhiên mọI ngườI thường kính cẩn tránh xa khi chị TQ hát.

Còn ý kiến em trai Vanhia thế nào nếu hai cô bé GB và Jane tham dự nhỉ?

TQ ý à…no problem at all về vụ off line duy chỉ hơi thiếu tự tin về “ mặt tiền” một chút vì vậy thích on line và “ chích choè” trên điện thoại hơn. No vấn đề là bởi vì tụI con trai cùng lớp vẫn cho tớ là “ một thằng con gái” vì lớp chuyên tán toàn con trai.
Không biết nghe đến đây “đằng ấy” CTM đã đổI ý chưa…hì

Mọi người tò mò xem "Trăng Quê" có còn giống "ngày xưa" không ? hay giờ là "Trăng Thành phố" rồi đấy mà...
Về mặt hương đồng gió nội thì “yên tâm lớn” vì chắc công nghệ thẩm mỹ cao cũng chẳng thay đổI được cái sự tạo hoá đã ban cho TQ nên vô tư đi!
R ư ng m à tớ tưởng “tò mò” là đặc tính của phái nữ cơ đấy…

Không biết "đằng ấy" thế nào, nhưng tớ rất thích nước...nhất là sông, suối, ao hồ....
Thế thì nhất quả đất rồi, tớ mê mẩn sông nước đến độ mò ra bãi sông Hồng để định cư thì hết “thuốc chữa” như các bạn vẫn bảo sao không vào trong phố ấy!

Ở Thành phố Lvov của tớ không có sông, chỉ có một cái hồ mà đi rất xa mớI tới. Có độ thèm nước quá bắt một cậu cùng lớp dẫn đi, về khỏi cả ốm. Cái cảm giác tươi mớI "fresh" khi hoà mình vào dòng nước mớI tuyệt vờI làm sao!
Thành phố tớ ở gần biên giớI Balan, nhỏ nhưng đẹp lắm. Tớ nhớ những con đường lát bằng những viên đá cổ, những h à ng cây, lốI ngõ đi về. Nhớ kiến trúc Balan đ ẹp và tinh tế lạ l ùng !Nhớ những công viên tự nhiên mà có thể đi cả ngày không gặp ai, đắm mình trong hương hoa cỏ dại. Nhớ mùi hoa nhài Nga ( hình hoa khác nhưng mùi hương thì rất giống). Đêm về đi lang thang lãng mạn vô cùng.
Đằng ấy đang bắt tớ nhớ Nga khủng khiếp… tớ nhớ bạn bè Nga, nhớ mái trường nhớ thời sinh viên …ngây thơ như quả mơ và thánh thiện như bóng điện…

Ở Nga không có nhiều sông hồ như ở Việt nam nhưng có cái nào thì ra cái ấy , Từ từ tớ sẽ kể cho "đằng ấy" nghe về sông Dnhepro nước xanh như ngọc, sông Nheva sớm chiều bóng nước. Hai bên bờ sông Dnhepro là những nhà thờ có chóp tròn mạ vàng chói nắng.. Kieb một th ành phố đẹp của Ucraina mà. Tớ và m ột đ ứa b ạn kh ông biết chèo thuy ền mà dám thu ê thuyền đi d ọc sông gần đến giờ tàu chạy không biết cách nào ch èo về… chao ôi h ú v ía. Sau khi l ên đ ến b ờ ch ạy nh ư ch ưa bao giờ được chạy may m à không bị bỏ lại…

CuốI c ùng thì “t ớ” đang phân vân xem “đằng ấy “ kém “ tớ” mấy giáp nh ỉ? H ì…h ì


VanhiaNguyen 08:21:AM @ 20/06/05
Chi TrăngQuê ơi!em trai chi có mặt ở HN rùi!.Em có nghe "Bu" em nói lai la chị ĐT vào số Viettel của en.Em sẽ sớm liên lạc với chị khi xong việc gia đình.Chị có cần không?!.Trong sổ thơ em chép từ khi còn ở Nga,em vẫn giữ ở HN đây có "chiếc lá thu Nga" đấy.Em tặng lại chị nhé!.
Chờ hồi âm!.

Thỏ Ngọc 08:26:AM @ 20/06/05
Đi về đâu Salut hay Tô-gi
Sang Sông Hồng hay lại về Vôi-kôv
Thôi chợ Vòm lại đành quay về "Ốp"
Biết chạy đâu để được miếng bánh mì.

* Salut, Tô-gi, Sông Hồng, Vôi-kôv, chợ Vòm là tên các trung tâm buôn bán của người Việt Nam ở Mat-xcơ-va
"Ốp" - ký túc xá nơi cộng đồng người Việt Nam ở Nga thuê để cư trú và sinh hoạt

Thỏ Ngọc 08:26:AM @ 20/06/05
Viết sớm một bài thơ tạm biệt

Vẫn biết một ngày kia rồi xa
Nên càng nhớ mùa đông Nga ngập tuyết
Cả thành phố khoác màu tinh khiết
Trắng trong,
Không ai nỡ dẫm lên
Cái màu trắng tưởng không gì trắng hơn được nữa
Màu trắng thiêng liêng cao cả
Như tình yêu của anh cho em
Xin dâng trọn phần hồn của mình
Được hoà tan trong tuyết
Được chảy vào lòng đất
Nước Nga...
Một phần đời xin gửi lại
Anh thân yêu hãy nhận lấy
Để em trở về với Tổ quốc của em
Với nắng và gió
Với cát vàng và bụi đỏ
Vẫn biết một ngày kia rồi sẽ nhớ
Ra khỏi lòng anh sẽ chẳng có bình yên
Bão tố từ nơi em
Sẽ trỗi dậy mỗi khi bắt gặp kỷ niệm quen
Của những ngày êm ái
Mùa hè như trong chuyện thần thoại
Giữa vườn cây anh bỗng hiện ra
Em không thể không ghen vẩn vơ
Với người phụ nữ tóc vàng sinh ra không biết mùi khói súng
Không phải còng lưng vác đạn
Đôi chân không phải lội suối vượt rừng
Chỉ sống với niềm vui sinh nở và yêu thương
Em - của đất nước không ngừng khao khát
Không ngừng vươn lên để hoàn thiện chính mình
Vì thế xin đừng cười em
Nếu có một thoáng bâng quơ hờn dỗi ...
Vẫn biết một ngày kia rồi xa
Nên viết sớm một bài thơ tạm biệt
Xin lặng lẽ cúi mình trước tuyết
Trước tình yêu của anh trắng trong!

Mat. 87 Nguyễn Thị Hồng Ngát

Thỏ Ngọc 08:26:AM @ 20/06/05
Anh còn giữ không anh
Chiếc hộp bằng vỏ cây phong cũ kỹ
Nơi chúng mình cất từng mùa kỷ niệm
Sắc lá vàng mê mẩn những lối đi

Green_Blue 11:02:AM @ 20/06/05
Ở bục gỗ cuối cùng họ đứng lại.Đã trông rõ bến, những ngọn đèn xanh đỏ của con tàu.Hơi nước xả rít lên. Tim Kuzmin se lại, chàng nghĩ rằng ngay bây giờ thôi chàng sẽ phải chia tay với một thiếu phụ không quen biết nhưng lại gần gũi biết bao, chia tay với nàng mà không nói được gì, không nói gì hết. Cũng chẳng được cảm ơn nàng đã gặp chàng trên đường đời, đã đưa cho chàng bàn tay nhỏ bé, vững chãi sau lần bao tay ẩm, thận trọng dẫn chàng đi trên chiếc cầu thang ọp ẹp và cứ mỗi lần có một cành cây ướt sũng rủ xuống phía trên tay vịn có thể vướng vào mặt chàng thì nàng lại nói khẽ :"Anh cúi đầu xuống". Và chàng ngoan ngoãn vâng theo.
- Chúng ta chia tay nhau ở đây thôi - Onga nói - Tôi không đi xa nữa đâu.
Kuzmin đưa mắt nhìn nàng. Qua nếp khăn choàng, đôi mắt Onga nghiêm nghị, lo lắng nhìn chàng. Có lẽ nào giờ đây, trong phút này thôi, tất cả sẽ đi vào dĩ vãng và sẽ trở thành một trong những kỷ niệm xót xa trong cả đời nàng và trong cả đời chàng?
Onga đưa tay cho Kuzmin. Kuzmin hôn tay nàng và lại thấy vẫn cái mùi nước hoa thoang thoảng mà chàng đã ngửi thấy trong căn phòng tối, giữa tiếng mưa rơi xào xạc.
Khi chàng ngẩng đầu lên, Onga nói một câu gì, nhưng nàng nói khẽ đến nỗi chàng không nghe rõ. Chàng ngờ nàng chỉ nói độc một tiếng: "Vô ích..." Có lẽ nàng còn nói điều gì nữa, nhưng con tàu dưới sông đã gầm lên, than thở vì buổi bình minh ẩm ướt, vì cuộc sống lang thang của nó trong những ngày mưa và trong những buổi sương mù.
Kuzmin chạy trên bờ sông, không ngoái lại.Chàng đi qua bến sông thoang thoảng mùi vỏ cây và mùi hắc ín trèo lên tàu và bước ngay lên boong vắng tanh vắng ngắt. Con tàu bắt đầu rời bến,chân vịt quay chậm chạp. Kuzmin đi lại đằng lái,nhìn về bờ sông dựng đứng,nhìn cái cầu thang: Onga vẫn đứng đấy. Trời hửng sáng và khó mà nhìn rõ nàng. Kuzmin giơ tay lên nhưng nàng không vẫy lại.
(Bình minh mưa- Pauxtopxki)

Thỏ Ngọc 02:38:PM @ 20/06/05
Ты за любовь прости меня
Я не могу и наче
...

TrangQue 02:10:PM @ 21/06/05
Chào Thỏ Ngọc,
Ừ bạn có một cái nick hay nhỉ, vậy là nhà Trăng Quê có Thỏ Ngọc rồi! Bạn đang ở Nga phải không? nghe bạn kể việc bươn chải vất vả nhỉ? bạn nhớ kể cho bọn mình về nước Nga bây giờ nhé! Tiêng Nga lâu rồi cũng quên hình như bạn còn làm được thơ bằng tiếng Nga nữa- dịch ra tiếng Việt nữa nhé. Mình hiểu nôm na là " Xin anh hãy vì Tình yêu mà tha thứ..."
Nhưng mình không chắc là người ta có thể vì tình yêu mà tha thứ hay không?
Thân chào!
TQ

Phương Nam 08:13:AM @ 22/06/05
Chào bạn Trăng Quê!
Tôi rất mến bạn, có lẽ bạn là người yêu nước Nga say đắm. Được gặp bạn thì thú vị biết bao.
Bạn có bài "Đợi anh về" của Xi mô nốp không? Nếu có rất mong bạn post cho mình nhé
Cám ơn bạn rất nhiều!

TrangQue 10:03:AM @ 22/06/05
Hi Ph­ương Nam,
Cảm ơn thịnh tình của bạn đã ghé thăm ngôi nhà của những người yêu thơ và văn học Nga. Bạn hãy quay trở lại trang 9 của thảo luận bạn sẽ có bài Đợi mà bạn thích.
Ở thảo luận này bạn sẽ có những người bạn tuyệt vời như Jane, GB tha hồ đọc thơ Nga bạn nhé!
Thân chào!
TQ

VanhiaNguyen 03:46:PM @ 22/06/05
Chị Trăng quê ơi!em đây.Chị còn nhớ câu nói nổi tiếng của nhân vật Tanhia trong một tác phẩm của đại văn hào Nga không?."chiến tranh,chém giết nhau,và mọi cuộc cách mạng rồi sẽ qua đi,nhưng tình yêu của em và anh sẽ còn lại mãi mãi..".
Đúng quá chị gái nhỉ?.Em trai chị vẫn là kẻ cô đơn,nhưng em vẫn mãi nhớ và yêu thương những cô gái đã đến và đi trong cuộc đời em.Dù chưa gặp 1 tình yêu lớn như em hăng mong.Và vì thế em lại càng thấm thía câu trả lời của 1 người Cha Bác học trả lời khi cậu con trai của ông ta hỏi bố: giữa tình yêu và sự nghiệp thì nên chọn điều gì?.Ông ấy đã trả lời một cách không do dự là : "nếu đó thật sự là 1 tình yêu lớn thì con chọn tình yêu ấy và an phận với những gì mình có,còn nếu không hãy vùi đầu tìm 1 sự nghiệp làm tốt đẹp cho đời,đấy cũng là 1 hạnh phúc lớn con trai ạ!"...
Tình yêu lớn chưa gặp,sự nghiệp thì quá chông gai-với em lúc này là vậy.Nhưng em tin và luôn hy vọng mình sẽ làm những điều tốt đẹp cho đời,nhất là mỗi khi tĩnh lặng khó ngủ giữa đêm khuya,giở lại trang nhật ký,thơ ca thời sinh viên có "chiếc lá thu Nga'' em lại vững tin trước cuộc đời chị gái ạ!..
Chúc chị và tất cả những người yêu Nước Nga luôn hạnh phúc,vui vẻ trong cuộc đời!.
Nhưng cũng làm thân hơn nữa với nước Mỹ để chúng ta,Tổ quốc mình thêm giàu mạnh...

TrangQue 04:01:PM @ 23/06/05
To Vanhia,
Có lẽ chị hơi lo lắng quá nên gọi điện thì gặp Bu. Các bà chị gái vốn “rách việc” mà! Bu gọi chị bằng con nghe ấm áp lắm! Có lẽ cụ đang mong một ứng cử viên sang giá cho cậu út đây?
Một lần chị gọi điện cho một cậu cũng gặp phụ huynh và được nghe hỏi han mãi làm chị buồn cười quá. Bệnh AQ nổi lên và tự cho rằng “có lẽ” giọng mình quá trẻ! Hì …hì
Em à , nghe em có vẻ bi quan thế nào ấy! Chị muốn một cậu em là một trang nam nhi “ chí khí quật cường và tình cảm vẫn mênh mang” cơ.
Các cô nàng vẫn thường chọn cho mình một bờ vai vững chãi để gửi gắm cả cuộc đời mà. Chắc Cha em khi còn sống cũng mong vậy, vẫn biết rằng những người đa đoan với thơ văn đôi khi hay uỷ mị nhưng … không cẩn thận lại thành lady mất.
Cũng giống như chị đôi khi vì công việc dễ biến mình thành man lắm. Khiếp…
Chị rất thích nhân vật Paven trong Thép đã tôi thế đấy. “Thép đã tôi trong lửa đỏ và nước lạnh từ đó thép trở nên cứng rắn và không hề biết sợ…” Em đã nhận là em trai của TQ rùi thì phải cứng rắn lên nhé!
Em hay nói rằng sự nghiệp chưa đâu vào đâu tình yêu cũng thế. Em còn quá trẻ mà lo gì cơ chứ. Ngày bằng tuổi em chị đang thất nghiệp với tấm bằng đỏ ở trong tay. Sống hết mình và yêu thương hết mình là được. Còn về TY thì chị cho rằng có người cả đời cũng chả gặp vì định nghĩa là gì nhỉ, đôi khi cũng nhầm nhọt cái gì giống thế thì sao? Chỉ có điều không được phép nhụt chí đi vào những ngõ tối mà thôi!
Cho chị gửi lời chào và thăm Bu nhé!
Chúc em vui!

VanhiaNguyen 08:10:AM @ 24/06/05
To Thỏ Ngọc!
Bạn làm tớ nhớ đến nao lòng cái cộng đồng thân thương tớ từng gắn bó ấy đấy!.Hỏi khí không phải,hơn 4 năm trời ở Nga,mà chủ yếu là ở Mát (1998-2002),tớ đã lang thang không biết là bao nhiêu địa điểm người Việt mình sinh sống,thế Thỏ Ngọc bây giờ là Sinh viên hay "dân đi chợ" rồi?.Nếu là dân đi chợ thì đang bán hàng gì,ở đâu?,có thể "xui khôi" cho mình chút tình cảm,sự nhung nhớ nước Nga với mình không?.Và nếu vất vả thì "gặp tớ",chẳng phét tẹo nào đâu,tất cả các "soái" của những cái "chợ",hay nói 1 cách hoành tráng là Trung tâm thương mại của ngưòi Việt mình bên đó tớ đều đến "nhiễu" và các vị ấy cũng từng giúp đỡ tớ rất nhiều khi tớ còn cầm cuốn hộ chiếc có hộ khẩu được đăng ký là 1 "stuzen" tại trường MADI gần ốp Sokôn ấy,bạn có biết không nhỉ?!.Tớ nhớ lắm cái chợ rau,hoa quả gần ốp Sôkôn..Nó gắn bó với tớ cả 1 thời từng "đói",lê trong tuyết cả dặm đường vác bao tải khoai tây và bắp cải về ốp để nấu dần những nồi súp chén với bánh mỳ đen và "ngậm ngùi" nhớ về bát canh cua,miếng đậu phụ rán nóng hổi,quả cà pháo mẹ nấu nơi Quê nhà đấy!.Và nếu "tiện" cho tớ gửi lời hỏi thăm mấy anh như Lê Ngọc H..của KT-Vòm,hay anh H..Salút,anh T..Togi,Chú Lê Viết N..của Vôi Kốp nhé..bẩu với họ là NHV bây giờ không làm truyền hình nữa rồi,theo nghề xây dựng rồi..và tất cả đồng bào Việt,máu đỏ da vàng của tớ bên đó nữa.Tớ luôn mang trong lòng nỗi nhớ nhung,lòng biết ơn và trân trọng những người ấy.Họ đã từng giúp tớ những năm tháng đó,những năm tháng không thể quên được trong cuộc đời!.Và tớ bây giờ vẫn khâm phục họ lắm,những người Việt Nam nhỏ bé,chỉ từ hai bàn tay trắng với trí tuệ,lòng kiên trì đã đứng lên dựng xây cuộc đời một cách thành đạt giữa mảnh đất tha hương ấy,chính họ đã tạo ra cho cộng đồng người Việt mình bên đó có cuộc sống,thu nhập..Bạn có chung dòng suy nghĩ với tớ không Thỏ Ngọc?.Chúng ta còn trẻ,cần học hỏi và noi theo những tấm gương như vậy nhỉ!.
Nếu có thể,chúng ta sẽ gặp nhau trên Yahoo!Messege trực tuyến nhé.Mình hay online vào buổi trưa và sau 21h Việt Nam mỗi ngày lắm.Đây là địa chỉ nick của mình:
Rambler_in_love79@yahoo.com.
Sẽ rất vui nếu được gặp bạn!.
TB: à quên,nếu ra chợ Vòm thì thử vào cái ban quản trị chợ Á ÂU 2000 xem còn lưu tên và ảnh tớ không nhé,ngày trước tớ cũng "phục vụ" và toàn đi gom tiền các "kông",các phòng ở đó đó.Hẹn gặp lại bạn.Tiếng Nga tạm biệt một cách thân thiện có phải là "bakan" không nhỉ.Nếu đúng vậy thì VanhiaNguyen Bakan Thỏ Ngọc nhé.

VanhiaNguyen 08:10:AM @ 24/06/05
To chị gái Trăng Quê!.
Mẹ em là vậy đấy,luôn trân trọng và cảm mến tất cả những mối quan hệ,những người bạn,người thân của em.Vâng,em vẫn và sẽ nghe lời chị mà.Em nói vậy thôi chứ em cũng "Men" lắm đấy chứ.Mặc dù thi thoảng có ý định cầm lọ nước gội đầu X-Men ra đầu đường Láng Hạ gần nhà chờ có cô bé nào xinh xinh đi xe máy vù qua để làm quen như trong "pin" quảng cáo trên VTV nhà mình ấy mà.hi hi..chị thấy ý tưởng đó thế nào?.A,mà nếu định họp HĐQT và Ban biên tập thì alô cho em ngay nhé,em sẽ rất vui vì được tham dự đó.
Chúc chị Vui-Khoẻ-Hạnh phúc.

VanhiaNguyen 08:10:AM @ 24/06/05
Xin chép tặng lại Thỏ Ngọc bài thơ mà tác giả của nó hiện vẫn đang làm quản trị ốp Salut-Mátcơva nhé.Có lẽ bạn sẽ hiểu những lời thơ này cũng như tâm trạng mình muốn chia sẻ.
---------o0o----------
HỘ CHIẾU
Tấm hộ chiếu tôi luôn mang bên ngực
Bức ảnh trắng đen một khuôn mặt bình thường
Có đôi lần gặp nhà chức trách
Khẽ hất hàm sẵng giọng hỏi: Việt Nam?
Vâng,tôi là người Việt Nam thứ thiệt
Từ màu da,vóc dáng đến cánh nhìn
Hiểu chỗ đứng của mình nơi xứ lạ
Áo nâu sờn vẫn giữ chặt đường kim..
----------o0o----------
uh,"izvinhiche" Thỏ Ngoc nhé,tự nhiên hôm nay lại chỉ nhớ đến mỗi đoạn này thôi..
Tớ sẽ chép tiếp sau.

Jane eyre 08:10:AM @ 24/06/05
GIÓ ĐÊM
Thơ: Puskin

Gió đêm mơn man
Hương đêm chảy tràn,
Dòng sông Vivia cuồn cuộn
Rạt rào,
Âm vang.

Ô kìa, vầng trăng ngà dâng hiện
Lặng tờ... đâu thoảng... tiếng ghi ta...
Kìa một cô thiếu nữ I-pha-nho
Trên lầu hoa bên bao lơn nghiêng tựa.

Gió đêm mơn man
Hương đêm chảy tràn,
Dòng sông Vivia cuồn cuộn
Rạt rào,
Âm vang.

Nàng tiên hỡi ném cho xin tấm áo,
Hãy hiện lên như một buổi nắng vàng
Cho được thấy gót sen vàng thần diệu
Đưa chân qua chấn song sắt bao lơn.

Gió đêm mơn man
Hương đêm chảy tràn,
Dòng sông Vivia cuồn cuộn
Rạt rào,
Âm vang...



Jane eyre 08:11:AM @ 24/06/05
Lá bùa
(Puskin)

Nơi biển cả đêm ngày dào dạt
Vỗ sóng vào ghềnh đá hoang vu,
Nơi vầng trăng toả soi ấm áp
Trong bóng đêm êm ả lặng lờ,
Nơi chúa Môn miệt mài phòng cấm
Ngày đêm cùng thê thiếp nô đùa,
Một thiếu nữ ôm tôi âu yếm,
Trao cho tôi giữ một lá bùa!

Âu yếm tôi rồi nàng căn dặn:
"Lá bùa này giữ kỹ, nghe anh!
Trong lá bùa có sức thần mầu nhiệm
Đó lòng em trao gửi mối tình!

Là bùa em, hỡi anh yêu quý
Không cứu anh thoát bệnh tật, hiểm nguy.
Giữa cuồng phong, giữa cơn bão tố,
Lá bùa em không giúp được anh gì.
Lá bùa của em không có thể
Tặng cho anh châu báu của phương Đông,
Cũng không thể bắt người theo đạo
Phải vì anh ngoan ngoãn phục tùng,
Cũng không thể đưa anh yêu quý
Từ xứ sầu trở lại quê hương,
từ miền Nam trở về phương Bắc
về trong lòng bạn cũ mến thương.

Nhưng khi những mắt người đĩ thoã
Bỗng làm anh mê mẩn tâm thần,
Hay đêm tối làn môi mọng đỏ
Không yêu đương ghì lấy hôn anh
Anh yêu quý, thì lá bùa em đó
Sẽ cứu anh khỏi tội lỗi xót xa
Khỏi những vết thương lòng mới nhỏ
Khỏi dối lừa, khỏi mọi phôi pha".

PhươngNam 10:51:AM @ 24/06/05
Chào TrăngQuê! Tôi là Phương Nam, múôn hỏi bạn ngoài yêu thơ Nga bạn có yêu nhạc và những bài hát Nga không? Tôi chưa từng đến nứơc Nga nhưng rất thích và múôn hát những bài hát trữ tình Nga như Đôi bờ, Cây Thùy dương, Nụ cười, Triệu bông hòng, Chiều Mát xcơ va....Nếu cùng sở thích, xin bạn chép cho tôi những bài trên bằng lời Nga. (Tôi đã thể hiện rất thành công bài Tủôi trẻ thanh niên sôi nỏi). Cảm ơn bạn rất nhiều.

VanhiaNguyen 01:43:PM @ 24/06/05
THƯ GỬI MẸ

Nước Nga đây những chiều đông băng giá
Có những ngày còn buồn lắm mẹ ơi!
Bao kỷ niệm về tháng ngày nông nổi
Thôi thúc lòng giục giã những ước mơ..

............
Nếu mai này con trở về Tổ Quốc
Sung sướng gì khi gặp lại mẹ yêu
Khi ấy con của mẹ khôn lớn nhiều
Xoá tan chiều-tuyết rơi-mà nhớ mẹ!..

TrangQue 01:43:PM @ 24/06/05
Chào Phương Nam,
Mình rất thích nghe nhạc Nga không lời, cũng thuộc một đôi bài bằng tiếng Nga nhưng mình không biết gõ tiếng Nga ( rất buồn!). Nhưng không sao mình nhờ Chân Trời Mới - anh bạn quản trị topic của mình tiếp bạn nhé. Bạn ấy cũng thích hát nhiều lắm đấy, có lẽ mình cũng nghĩ như bạn bài hats của nước nào thì nên nghe bằng ngôn ngữ đó sẽ tuyệt hơn rất nhiều. Ngoài ra cũng có một số đĩa karaoke tiêng Nga đó!
Chân Trời Mới ơi, ra tiếp khách nè!
Thân chào
TQ

Thỏ Ngọc 04:15:PM @ 24/06/05
Chào tất cả các bạn, mấy hôm nay Thỏ Ngọc hơi bận, xin hẹn dịp khác nhé, cám ơn Trăng Quê đã động viên, nhưng mấy lời thơ bằng tiếng Nga thì không phải của Thỏ Ngọc đâu mà của Александра Пахмутова đó.
Vanhia thì gần gũi đấy первый Балтийский переулок, дом 6/21, корпус 8 hay là 5,6,7? Thỏ Ngọc cũng có thẻ sinh viên MADI đấy và cũng đi kiếm bánh mỳ, xin hẹn dịp khác nhé Va-nhiu-chka!

TrangQue 04:15:PM @ 24/06/05
To Hoàng Tử

Mỗi Khi Chiều Kéo Ánh Sáng Vào Đêm
Em nhớ vòng tay ấm êm đến thế
Vũ điệu thần tiên trong hơi thở nhẹ
Lời thầm thì trong da diết màn đêm

Nếu một ngày em không phải là Em
Thì mình đâu phải xa nhau đến thế
Em nhốt mình trong khung trời đơn lẻ
Để lòng thật buồn ...

Mỗi Khi Chiều Kéo Ánh Sáng Vào Đêm

I never go for dance again!
TQ

VanhiaNguyen 08:19:AM @ 27/06/05
Chị TrăngQuê ơi!,dạo này thế nào mà những vần thơ và lời nhắn nghe có vẻ đượm buồn vậy?!.Cho em trai chị chia sẻ với nhé!.
"Vắng em,anh thấy thiếu cả đời mình..!"..
"Tình" lúc nào cũng buồn chị gái nhỉ!.

TrangQue 08:19:AM @ 27/06/05
To Em trai
Mọi phương tiện liên lạc với em bị tê liệt kể cả các hộp thư. Nếu không liên lạc lại thì chị để em ở nhà đọc thơ cho Bu nghe nhé!
Chào Vanhuschka!

VanhiaNguyen 08:19:AM @ 27/06/05
Uh,tôi giật mình khi đọc đến bài thơ Viết sớm lời tạm biệt của nhà thơ NTHNgát mà bạn post lên đấy Thỏ Ngọc à!.
"Em không thể không ghen vẩn vơ
Với cô gái tóc vàng xinh ra không biết mùi khói súng"...
--------***----------
Ôi tình yêu của người con gái Việt Nam!.
Cảm ơn Thỏ Ngọc nhiều lắm vì đã cho tôi biết đến 1 bài thơ hay!.

dongcõanh_hn 08:29:AM @ 27/06/05
em cũng yêu nước NGA chị ạ,nhưng thơ văn về nước NGA em chỉ được biết qua văn học ở trường thôi,cảm ơn chị trăng quê nhiều

VanhiaNguyen 08:29:AM @ 27/06/05
BÔNG HOA NHỎ
(A.XPuskin)
Tôi chợt thấy bông hoa trong trang sách
Bị bỏ quên khô héo hết mùi thơm
Bỗng tất cả tâm hồn tôi náo nức
Một ước mơ mộng tưởng lạ thường

Nở ở đâu,bao giờ,xuân nào nhỉ?
Và bông hoa nở có lâu không?
Bị ai hái,bàn tay quen hay lạ?
Và để vào đây có ý nghĩa gì chăng?

Để kỷ niệm cuộc hẹn hò đằm thắm
Hay biệt ly chia sẻ đau thương
Hay trong rừng,giữa đồng vắng lặng
Một mình đi dạo bước vấn vương?

Và chàng còn,và nàng còn sống
Và bây giờ lưu lạc đâu xa?
Hay cũng như hoa ai quên lãng
Họ đã tàn,đã héo đã phôi pha?
------------------------------------------1828-Thúy Toàn dịch---------------------------
...Một bông hoa bỏ quên trong trang sách,đã khô,đã héo,đã hết mùi thơm ấy vậy mà trái tim thi sỹ vẫn rung lên...Rung lên trong tình yêu đôi lứa.Chính tình yêu đã làm thức dậy tất cả,thức dậy những kỷ niệm vui buồn,đắm say,rồi chia ly,rồi xa cách...
------------***------------
(Chiều chủ nhật buồn,đọc trong Tiền Phong cuối tháng 5/2005)

Chântrờimới 08:24:AM @ 29/06/05
Các bạn thân mến !

Hôm nay, CTM có ý kiến thế này: Sau khi đã bàn bạc cùng với Trăng Quê;CTM thấy rằng, các bạn ủng hộ và rất "ngưỡng mộ" TQ nhiều lắm, bằng chứng là sau một thời gian khá dài với số nguồn thơ thực ra không thể nhiều như các thể loại thơ văn khác, nhưng các bạn vẫn thường xuyên góp phần làm cho Thảo luận luôn ở mức đầu bảng ! Thật là vui, sau mỗi lần vào, vẫn thấy thảo luận của TQ vẫn như tràn đầy nhiệt huyết vậy...CTM có nhã ý muốn tổ chức họp mặt Offline, địa điểm là tại Hà Nội; do lần đầu tổ chức, vả lại có thể trong số chúng ta còn có nhiều người có "hoàn cảnh" như CTM...nên cốt yếu của gặp mặt là để chúng ta biết về nhau là chính..từ đấy, trong cuộc sống, hi vọng rằng có thêm những tình bạn lâu dài giữa mọi người..

Hôm nay, CTM muốn đưa lên thảo luận để nói về điều này, và bắt đầu danh sách đăng ký tại đây, nếu bạn nào tham gia, xin tiếp tục đánh tên của mình với số thứ tự kế tiếp , kèm theo "ký quỹ của bạn" để tiện theo dõi; tuỳ thuộc vào "kinh phí" của các thành viên, chúng ta sẽ tiến hành họp mặt sao cho hợp lý nhất..dự kiến chúng ta sẽ đóng góp từ 20.000 VNĐ (Học sinh-Sinh viên ngoại tỉnh); 50.000 VNĐ(HSSV HN); 50.000-100.000 VNĐ-và hơn thế nữa ?? (Cư dân đã đi làm); Sau khi đã thống kê được, chúng ta sẽ đưa ra một thời gian và địa điểm hợp lý nhất để mọi người có thể tới dự đủ.

Hoặc bạn cũng có thể đăng ký vào nick hoặc mail hopmatthanhvienforum3m; khi đăng ký vào nick này, bạn vui lòng để lại số điện thoại để tiện liên lạc. Chân thành cảm ơn các bạn, và mong các bạn hưởng ứng.
Danh sách tham gia họp mặt Offline.
1. Trăng Quê - Ký quỹ...(TQ đã đi làm, các bạn yên tâm).
2. Chân trời mới - Ký quỹ ....(CTM cũng đã đi làm, các bạn cũng có thể hơi yên tâm).
3. Có lẽ là Cường, Cường nhỉ ?
4. Có lẽ là Vanhianguyen nhỉ ?

Tiếp tục nào...

VanhiaNguyen 08:28:AM @ 30/06/05
To:CTM-mình sẽ liên lạc trực tiếp,"gửi quỹ trực tiếp" cho chị gái của mình.Hiện tại Công ty mình cũng đang gặp"nhiều vấn đề",nên thời gian hơi bị hạn hẹp.Rất mong gặp nhau sớm.Mình xin mạn phép được "chủ trì,kiêm chủ chi" một buổi gặp nhau đầu tiên này.Địa điểm : 1 quán Karaoke hoặc cafe nào đó ở Hà Nội do CTM và chị gái mình TQ lựa chọn.
Thời gian: ngày thứ bẩy,hoặc chủ nhật của tuần đầu tiên tháng 7/2005 tới.Có gì xin mọi người liên lạc trực tiếp với chị Trăng Quê nhé.Rất vui nếu ý tưởng này thành hiện thực!.
4/VanhiaNguyen-ký quỹ!.

Suka 10:03:AM @ 30/06/05
Em rất là hoan nghênh ý kiến họp mặt offline của bác CTM, có nhiều diễn đàn không sôi nổi và phong phú như diễn đàn của chúng ta mà họ còn offline được cơ mà. Em tin là diễn đàn của chúng ta sẽ mãi được duy trì và rất hồi hộp chờ đợi ngày được diện kiến các bậc tiền bối trong diễn đàn. Chúc các bác mạnh khỏe,có gì ới em một tiếng với theo số 0913003009 nha.

mâyxanh201069 10:03:AM @ 30/06/05
5/ Mâyxanh-ký quĩ....(MX cũng đã đi làm,nhưng các bạn đừng yên tâm vì con của MX thì lại chưa đi làm...hic...)
xin thứ lỗi vì đã đường đột vào nhà mà k xin phép gia chủ, không biết có được welcome không đây,nhưng ý tưởng của CTM hay quá mình k thể k vỗ tay ủng hộ nhiệt liệt. lần nào lên đây mình cũng vào trang của các bạn và thấy rất hứng thú,chỉ có điều mình k phải "nga kiều" nên k dám múa rìu qua mắt thợ....bây giờ có cơ hội được gặp những cái tên rất đỗi quen thuộc nhưCTM, TQ,VC,GB,Jane....mình k muốn bỏ qua. chắc là sẽ rất thú vị.....Cuối cùng là:" MX xin nghiêm chỉnh chấp hành mọi nội qui,qui định mà quí gia đình đã đề ra.Rất mong nguyện vọng của mây xanh được đáp ứng,xin chân thành cảm ơn..."( chết,nghe giống đơn xin học quá...)

CTM 02:29:PM @ 30/06/05

Trước hết xin cảm ơn VanhiaNguyen về những điều "U said", mọi người nhỉ ?
Còn Mây Xanh và SuKa nữa, hoan nghênh các bạn tham gia, CTM sẽ liên lạc với các bạn ...

Mau lên chứ, vội vàng lên với chứ..
Anh ơi...em.., Vanhia đã đồng ý rùi...

DS
1. TQ
2. CTM
3. VanhiaNguyen
4. VietCuong
5. Suka
6. Mayxanh
...

TrangQue 02:33:PM @ 30/06/05
Xin chào Suka, MX, Vanhia và các Bạn!
TQ rất cảm động với thịnh tình của mọi người dành cho mình, biết nói sao nhỉ? cám ơn thì sáo rỗng quá! Vậy chỉ ghi nhận tất cả, vì vẫn biết trong đời sống cần có một tấm lòng ... phải không các bạn...
Vào forum này mình được gặp mọi người, được nhận thơ tặng, được chia sẻ vậy là các bạn ưu ái mình quá rồi! Sáng nay vào trang nhất của website thấy thảo luận Những vần thơ dâng Bác được đặt ngay đầu trang nhất, mình cảm động vô cùng! Lại vẫn như sống lại thời sinh viên, khi bạn bè trao tay nhau đọc và trân trọng những gì mình viết! và bài thơ đã ở trang nhất của báo tường khoá KT 19B của Đại học Thương nghiệp hồi bấy giờ và bây giờ lại được Ban Quản Trị mạng cho lên trang đầu! Vậy là cuộc sống vẫn cần những dòng thơ, những cảm nhận để người với người sống là người hơn như bạn nào đã viết!
Xin cảm ơn tất cả và mong gặp mặt!
Cả bạn nữa MX nhé, vì rất hiếm có "bạn già" ở đây đấy!

TrangQue 04:20:PM @ 30/06/05
Chào cả nhà ta!

Chủ đề off line rôm rả hơn TQ nghĩ đấy!

TQ rất cảm động với thịnh tình của mọi người dành cho mình, biết nói sao nhỉ? cám ơn thì sáo rỗng quá! Vậy chỉ ghi nhận tất cả, vì vẫn biết trong đời sống cần có một tấm lòng ... phải không các bạn...
Vào forum này mình được gặp mọi người, được nhận thơ tặng, được chia sẻ vậy là các bạn ưu ái mình quá rồi!
Sáng nay vào trang nhất của website thấy thảo luận Những vần thơ dâng Bác 19-5 của TQ được đặt ngay đầu trang nhất, mình cảm động vô cùng! Lại vẫn như sống lại thời sinh viên, khi bạn bè trao tay nhau đọc và trân trọng những gì mình viết! và bài thơ đã ở trang nhất của báo tường khoá KT 19B của Đại học Thương nghiệp hồi bấy giờ và hôm nay lại được Ban Quản Trị mạng cho lên trang đầu! Vậy là cuộc sống vẫn cần những dòng thơ, những cảm nhận để người với người sống là người hơn như bạn nào đã viết!

Xin cảm ơn tất cả và mong gặp mặt!
I love all of You ( Mình đang bắt chước các ca sỹ đấy)

MX ơi, có được "bạn già" trong diễn đàn này là " hiếm có khó tìm" đấy. Cảm ơn " đằng ấy" nhé!
TB : "Off line" miễn kèm trẻ em nhé!

Thân chào!
TQ

Green_Blue 08:33:AM @ 04/07/05
..." Những đợt sóng xanh bạc đầu như cầm tay nhau chạy thành hàng lên bờ cát vàng. Mặt trời đang khuất dần sau rặng núi, và những khoảng nước ở phía xa trông như nhuộm hồng. Xa tít tận bên kia hồ, một dãy núi tím đỉnh phủ tuyết hằn lên nền trời. Những đám mây xám đang ùn ụn tụ lại trên đầu chúng tôi.
... Chỉ mùa thu và mùa đông mới có thiên nga trên hồ Ixứckun. Mùa xuân chúng rất ít khi về. Người ta thường bảo đó là những con thiên nga từ miền nam đang bay về phương bắc. Họ bảo đó là điềm lành..."

..." Hôm tôi ra đi tôi lại đến bên hồ, đúng chỗ vách núi dựng đứng khi xưa. Tôi từ giã rặng núi Thiên Sơn, từ giã hồ Ixứckun. Vĩnh biệt Ixứckun, bài ca dang dở của tôi! Tôi muốn đem hồ cùng làn nước biếc và những bờ cát vàng đi theo mà chẳng được, cũng như tôi chẳng thể mang theo được mối tình của người tôi yêu quí. Vĩnh biệt Axen! Vĩnh biệt cây phong non nhỏ bé trùm khăn đỏ của tôi! Vĩnh biệt người tôi yêu. Cầu mong em hạnh phúc!.."...


****"Cây phong non trùm khăn đỏ "****Tsinghiz Aimatop


Green_Blue 08:33:AM @ 04/07/05
Evtushenko
----------------
YÊN LẶNG

Anh và em cổ xưa như biển cả
Biển dịu dàng ru ngủ vỗ về ta
Anh và em cổ xưa như nỗi khổ
Tự ngàn đời ta muốn tránh cho xa
Em yêu ơi, ta mệt rồi có phải
Những con tàu trắng kia không đến đón chúng mình
Ta chỉ đón lớp lớp triều ấp đến
Ðể ngả vào tình biển lớn mông mênh!
Cái vực thẳm đại dương mọi điều như hiểu hết
Với chúng mình chẳng bắt nạt gì nhau
Hãy yên tĩnh nếu không còn cách khác
Nếu không còn biết cách chạy đi đâu
Anh hít thở tóc em đẫm sóng chiều xa ngái
Như hít thở mùi hương một xứ lạ xa mình...
Anh sung sướng vì anh không vĩ đại
Và vì em không sắt đá cùng anh!
------------------------------------------------------

BIỂN

Xin đừng cho tôi một nửa bao giờ
Cho tôi cả bầu trời, cho tôi tròn mặt đất
Biển cả với sông ngòi núi cao cùng hẻm thấp
Ðừng cắt rời, che chắn, để cho tôi!
Cuộc đời ơi, tôi sống đâu cắt khúc?
Ðừng bắt tôi thu hẹp lại đời mình !
Tôi không muốn hưởng nửa phần hạnh phúc
Thì một nửa đau thương, đừng cứ phải để dành
Nếu chỉ có trên đời cái gì cần một nửa
Thì chỉ là chiếc gối của tình yêu
Khi tay em rụt rè khẽ ấp lên bên má
Mặt chiếc nhẫn long lanh như một ánh sao chiếu.

TrangQue 08:35:AM @ 04/07/05
Chào cả nhà!
Nho_VN vừa gửi thư cho TQ nhờ đăng ký off line.
Bạn ấy đang trong giai đoạn cuối của bảo vệ luận án tại Pháp mà vẫn quan tâm đến ý tưởng off line của nhà ta thì cảm động quá. Cả nhà ta chúc bạn bảo vệ luận án tốt và gói gém thật nhiều kỷ niệm của Pháp về để kể cho chúng ta nhỉ. Tháng 8 Nho _VN mới về nước vậy có thể lần đầu off line bạn sẽ vắng mặt, nhưng yên tâm bọn chị ăn xong rồi kể cho mà nghe. Đi xa chắc nhớ rau muống luộc chấm chanh ớt, cà và tôm rim em nhỉ?
Vanhia ơi,
Nho _ VN cũng đang than phiền là em chẳng on line gì cả. Hồi âm đi nhé.
Về vụ "trù bị" thì có lẽ CTM định thời gian và lập kế hoạch trước đi, tuần này chắc không kịp rồi. Mình rất muốn gặp Suka và Mây xanh ở vụ này đấy. Vanhia và TQ thì OK rồi, vì cái gì cũng phải có bắt đầu chứ nhỉ?
Thân chào!
TQ

Green_Blue 08:37:AM @ 04/07/05
DS
1. TQ
2. CTM
3. VanhiaNguyen
4. VietCuong
5. Suka
6. Mayxanh
7. Green_Blue
8.



TrangQue 08:23:AM @ 05/07/05
Các bạn ơi TQ đăng ký hộ Nho_VN nhé
DS
1. TQ
2. CTM
3. VanhiaNguyen
4. VietCuong
5. Suka
6. Mayxanh
7. Green_Blue
8. Nho_VN ( xin ứng cử TV Hội đồng QT)
9....
Thân chào!

CTM 08:26:AM @ 05/07/05


Chào Green_Blue,

Hay thật vì bạn cũng có nhã ý Offline,lâu lắm rồi CTM mới lại đọc được một dòng về "Cây phong non trùm khăn đỏ", phải nói là CTM rất thích truyện này...nói ra thì khá nhiều tâm sự, thôi để dịp khác CTM sẽ tâm sự một đôi điều trên diễn đàn.

Như vậy chúng ta có lẽ cũng có thể Offline được rồi, tuy nhiên, giá mà các bạn tham gia thảo luận này đều có thể nhỉ, cứ đi cho vui, có sao đâu, tranh thủ thăm nhau chút mà thôi..cái mong muốn lớn nhất của CTM là qua đây, tìm được những tình bạn đẹp, có thể chia sẻ điều gì đó trong cuộc sống,với lại là bạn được lâu dài thì càng tốt; cuộc sống có biết bao người,song đôi khi đâu phải dễ có người đồng cảm,nhớ đến nhau thì thăm nhau cũng được rồi mà...

NhoVN 08:26:AM @ 05/07/05
8.NhoVN co' ve so' ta'm dep da'y , em chon so' na`y .

viết cường 08:26:AM @ 05/07/05
"Dòng suối đổ vào sông, sông đổ vào đại tràng giang Vôn Ga. Con sông Vôn Ga đi ra bể, lòng yêu nhà, yêu làng xóm, làng quê trở thành lòng yêu Tổ quốc"
(Ê REN BUA)
Chúc mừng chị, Chị Trăng quê à.
Vậy là "Xin tặng những người yêu nước Nga" đã tiến một bước khá xa so với các thảo luận khác của mọi người trong diễn đàn rồi đấy. Có lẽ, phải nói đến yếu tố quan trọng của người cầm trịch trong thảo luận này. Yêu quý nước Nga là một lẽ nhưng vai trò của chủ nhà cũng quan trọng vô cùng. Phải không chị?
Còn về cuộc họp mặt Online, em xin tán thành(hoan nghênh nhiệt liêt), cũng rất vui là được có tên trong danh sách.. Nhưng đến bao giờ mới tổ chức đây chị? Em chỉ còn đủ một tuần này là còn ở Hà Nội thôi, sau đó lại tiếp tục "vắng nhà" đến hết tháng 7 này. Nếu không có mặt thì tiếc lắm... Kế hoạch thế nào, chị thông tin cho em với. Nhanh lên chị ơi, gấp quá rùi !

TrangQue 08:30:AM @ 05/07/05
To Phương Nam,
Bạn vào địa chỉ này nhé, trong đó có rất nhiều bài hát Nga bằng tiếng Nga
www.kulichki.com/rusclub
Xin lỗi bạn vì để bạn phải chờ lâu quá! Mình vẫn không quên đề nghị của bạn nhưng vừa rồi hơi bận nên bây giờ mới trả lời.
Hy vọng sẽ được nghe bạn hát!
Thân chào!
TQ

Suka 08:30:AM @ 05/07/05
M. TSVEATEVA


VÔ ĐỀ
Nhan sắc em thường lắm
Căn nhà em nghèo nàn,
Em đàn bà xứ đảo
Tới đây từ xa xăm.

Từng sống chẳng cần ai,
Chàng đến , liền mất ngủ.
Em đốt cả nhà cửa
Nấu hầu chàng tối nay.

Đưa mắt - thành quen thuộc
Bước vào - hóa người thân.
Ở quê em phong tục
Giản dị thế ngàn năm.

Hễ yêu là có thể
Hái thăng thẳng tự trời.
Nếu đi thì đi hẳn
Như chưa hề lứa đôi.

Di tích thành lưỡi dao
Cứa lòng em rỉ máu.
Ngày người sau tìm đến
Có kịp lành vết đau?


Hồng Thanh Quang
( dịch từ nguyên bản tiếng Nga)

giangphh 02:14:PM @ 05/07/05
Các anh các chị có cần sự góp mặt của 1 siêu sao màn xô, có giọng hát từng đoạt giải giọng hát khoẻ nhất Toàn quốc không ợ????
Iem xin đăng ký suất sinh viên nghèo ngoại tỉnh mới.

Chim khôn chọn cây lành mà đậu
Gái khôn chọn chồng nhậu mà thờ
Mai sau chết bụi chết bờ
Khỏi tiền mua ván, khỏi chờ 3 năm. (ST)

VanhiaNguyen 02:17:PM @ 05/07/05
To Nho_VN!..
Kiên ơi!,thời gian vừa rồi anh bận chút việc,lại không có ở HN,chưa kịp thanh toán tiền cước truy cập ADSL mà anh thuê bao ở nhà và Công ty nên bị FPT cắt mất đường để online,đồng thời họ cũng đình chỉ cả 5 địa chỉ email của công ty và email cá nhân của anh thường dùng nên không thể gửi lại email cho em được.Anh sơ xuất là cái địa chỉ email mà em cho anh lại đề ở trong đó,không nhớ nổi để mà gửi lại cho em bằng Yahoo mail.Thứ lỗi cho anh nhé!.Công việc học tập của em thế nào rồi?,liệu tháng 8 này có về VN không?!.Có gì em cứ gửi tạm vào email: rambler_in_love79@yahoo.com của anh nhé.
Chào và chúc em thành công hơn nữa trên đường đời!.

TrangQue 03:51:PM @ 05/07/05
To Quỷ nhỏ,
Hì....hì...hì....
Kó..Kó....Kó... Giang Phờ yêu quý...i...i của chị mà đến thì có kỳ phùng địch thủ về môn "võ mồm" rồi...
Thôi giao hẹn trước nhé, ưu tiên sinh viên nghèo ngoại tỉnh 20,000VNĐ. TIền chuộc dép ...bữa trước tại nhà thi sỹ...tự xử...
Riệu phạt có em trai TQ tỉ thí với nhà ngươi...đồng ý chửa...
Thân mời!
TQ

TrangQue 08:31:AM @ 06/07/05
To Viết Cường,
Hy vọng CTM chuẩn bị kịp trong tuần này để em kịp tham dự cuộc trù bị, nếu không phải T.8 nhỉ đồng chí Quản trị?
Em lại sùng bái cá nhân chủ nghĩa rùi, TL của nhà ta đông vui là tập hợp sức mạnh tập thể chứ của bao người chứ một mình chị ấy à...có mà khóc bằng tiếng Mán... Hì...hì...hì.
Em biết không chị khoái cái vụ Giang Phờ xin nhập hội nhà ta lắm lắm, chúng ta welcome hắn nào và cho hắn chuộc lại dép... với giá rẻ gấp đôi? Nếu hắn chạy lần nữa chị em mình mở cửa hàng dép...cho hoành tráng.
Chị cảm ơn cả nhà ta nhiều lắm!
Thân chào!
TQ

Green_Blue 08:31:AM @ 06/07/05
Đừng để anh ước ao
Đừng dịu dàng trở lại
Ai một lần tuyệt vọng
Sợ hãi niềm say đắm ngày qua...
Đừng làm anh buồn thêm
Đừng nhắc lời xưa cũ
Hỡi bạn đầy mến thương
Xin đừng làm xao động
Giấc mơ người bị thương...


--------Pautovski--------



Green_Blue 08:31:AM @ 06/07/05

MỘT VÌ SAO HÔM

Một vì sao hôm
Từ cao ánh giải
Rừng trầm mặc đen
Lòng anh se lại.
Vì những ánh rung rinh
Mà hôm nay anh ngó
Phải để bốn vạn năm
Ðến cùng anh gặp gỡ.
Còn em em chỉ có
Một khoảng đường ngắn thôi
Nhưng em không hề nghĩ
Ðến cùng anh kịp thời

-----------------------------------------------
GIÓ GÀO THÉT TRONG RỪNG

Gió gào thét trong rừng
Trên mái nhà mưa gió
Ðêm nay nghĩ đến em
Ðến nơi xa em trọ
Dẫu anh ở nơi nào
Dẫu mưa gào gió thét
Không hạnh phúc nào hơn
Biết em trên trái đất.

---------------------------------------
ĐỜI ANH, ANH GỬI EM

Ðời anh anh gửi em
Cả vui buồn mọi nỗi
Anh có thể dối em
Thơ anh không thể dối.
Ðược như trên cửa sổ
Nghiêng xuống cuộc đời mình
Hai ta ai biết được
Em chết trước hay anh.
Chỉ một mơ ước thôi
Ngày ngày anh lặp lại
Sau khi anh chết rồi
Tình anh còn mãi mãi.


A.Sơtsipatsep

-----------

Green_Blue 08:31:AM @ 06/07/05
Hi CMT,
GB cũng thích "Cây phong non trùm khăn đỏ". Truyện hay nhưng buồn, CMT nhỉ? Có gì đó gần gần với "Nàng Lika" của Ivan Bunin. Khi nào có thời gian và có cảm hứng một chút, nói về những tác phẩm văn học Nga mà bọn mình yêu thích nhỉ? Nói chung GB rất thích đọc văn học Nga, trong tủ sách của GB cũng có kha khá truyện dài, truyện ngắn, thơ... của các tác giả Nga. Nhưng GB thích đọc Pautovski nhất, đọc đi đọc lại không biết chán. Đọc Pautovski để nhìn cuộc đời với ánh mắt yêu tin và trong sáng hơn, để thỉnh thoảng tìm thấy được những phút bình yên cho riêng mình, muốn thốt lên "Đời ơi, ta yêu Người!". Với riêng GB, những truyện ngắn của Pautovski thật sự đã "cứu rỗi" tâm hồn mình trong những thời điểm khó khăn nhất. Cùng nhau đọc lại "Cầu vồng trắng", một đoan kết nho nhỏ thôi nhé:

"… Thành phố Trung Á đón Pêtrốp với tuyết trắng và vừng mặt trời lồ lộ trên bầu trời xuân trong vắt. Tuyết phủ đầy trên các cành cây cổ thụ, trên hàng rào và cả đường dây điện thoại. Đường phố to rộng sáng chói như được xé ra từ những đống tuyết lấp lánh muôn vàn hình sao tuyết. Dãy núi Alatao toả sáng về thành phố qua lớp băng xanh lam tinh khiết. Đôi khi đất lở trên triền núi và bụi trắng bốc mùi lên
Những con la đủng đỉnh trên phố lắc lư đôi tai cứng lạnh. Nước óc ách trong các hố băng và những bông hoa đại cúc phủ đầy tuyết mịn, xoè nở trong các thửa vườn nhỏ như những bông hồng mùa đông khổng lồ
Pêtrốp hít thở say sưa không khí mùa đông thậm chí làm anh choáng váng
Pêtrốp ngạc nhiên nghĩ rằng thành phố này một năm trước đây tưởng chừng như ảm đạm và dữ dội, giờ đây ký ức thô cứng của anh lại hé ra trong quá khứ những ngày tươi sáng, bầu trời trong trẻo, mùi lá mục và vẻ yên tĩnh của những khu vườn cổ xưa. Trước đây anh không nhận ra điều đó. Vì sao? Có thể vì anh chỉ có một mình và nhìn tất cả chỉ có một mình. Vì bên anh không có bàn tay ấm áp, không có đôi mắt tươi cười và giọng nói trầm ấm.
Pêtrốp sống ở ngoài thành phố trong nhà an dưỡng giữa giá lạnh tuyệt vời của núi cao, nơi những ngôi sao tưởng chừng như đông lại về đêm và bọc quanh lớp băng sắc nhọn.
Anh sống trong nỗi hội hộp lâng lâng không dứt. Sự hồi hộp càng tăng lên biến thành cảm giác của một niềm hạnh phúc hư ảo gần như không thể chịu đựng nổi, khi người ta mang đến cho anh một bức điện vỏn vẹn vài chữ: “Đón em, ngày hai mươi”
Sau bức điện tất cả chuyển động như một cơn lốc tuyết, làm loá mắt, ngạt thở, biến thế giới thành chiếc cầu vồng trắng
Sân ga ban đêm; giá rét đôi môi yêu quý run rấy, giọng nói của nàng, con đường về nhà nghỉ chạy len giữa rừng táo dại, tiếng thác đổ xuống những đám tuyết đầy bọt cùng cây rừng đổ nát.
Và vừng sáng xanh biếc của những vì sao mọc trên đỉnh núi nối đuôi nhau thành chuỗi dài vĩnh cửu lấp lánh. Cả không khí của sa mạc, của núi và mùa đông phả vào mặt họ ở chỗ ngoặt, khi họ dừng lại trong phút chốc để nhìn lên những dãy núi về đêm lấp lánh ánh sáng của những hạt tuyết rắn mờ mờ. Và những lời của Elêna Pêtrốpna nói ra khe khẽ, gần như với sự tuỵêt vọng
- Điều này là lâu dài, lâu dài. Có thể là mãi mãi…"

Điều này là lâu dài, lâu dài. Có thể là mãi mãi....
Điều này là lâu dài, lâu dài. Có thể là mãi mãi


NhoVN 08:33:AM @ 06/07/05
Ca'i gi` cung phai tu` tu` chu' ma^'y anh ma^'y chi, tha'ng ta'm co' dep kho^ng na`o?!

Suka 10:50:AM @ 06/07/05
" Điều này là lâu dài...có thể là mãi mãi".
Gửi đến các bạn trong diễn đàn lời chào khâm phục, chân thành. Các bạn thật sự là những người trẻ năng động sống, làm việc và học tập trong môi trường có tiết tấu nhanh, gấp và hiện đại, cạnh tranh cao nhưng vẫn trân trọng và tôn vinh những giá trị cổ điển. Văn học Nga là một trong những giá trị cổ điển mãi mãi được gìn giữ và nâng niu để qua đó chúng ta có thể hiểu biết về những con người ,một vùng đất,một nền văn hóa lớn,"tính cách Nga". Hơn nữa,văn học Nga là sợi dây liên kết những tâm hồn đồng điệu.Hơn lúc nào,mình thầm cảm ơn những cuốn truyện Nga mà mình đã đọc thời thơ ấu,nó giúp mình tự tin để trò chuyện với những người bạn tinh thần trên diễn đàn này.
Chúc mọi người mạnh khỏe và tình yêu nước Nga không bao giờ tắt.

viết cường 04:27:PM @ 06/07/05
"Nước Nga ơi bao giờ ta trở lại
Giữa thu vàng lá rơi ngập lối đi?
Em còn đó, giữa mùa thu vàng ấy?
Hay xa rồi, xa mãi mãi em ơi!!!"

mâyxanh201069 03:10:PM @ 07/07/05
GB ơi, MX rất vui lại gặp bạn ở đây.thú thật là mình nao cả lòng khi đọc lại một đoạn trong " cây phong non....." ..tuổi thơ đã rất xa dường như sống lại...mình nghĩ rằng bất cứ người việt nam nào cũng từng có lần rung động trước những áng văn chương đẹp đến từ đất nước xôviết anh em-nhất là những người đã biết đọc từ những năm 80 của thế kỷ 20..ngày ấy mình đã khóc mãi khi đọc Giamilia....của Aimatop, những người thầy đầu tiên, cây phong non...GB đã đọc ' tuổi 17" hay là 'Thảo nguyên đại bàng"...chưa? cũng rất hay và hợp với tuổi trẻ...mình đã từng có 6 năm học tiếng nga ở trường phổ thông-nhưng biết ơn thầy cô quá nên trân trọng gói ghém trả lại hết rồi ,chỉ nhớ mỗi một câu ( để dành ,không nói với GB đâu)- nhiều lúc cứ ước biết tiếng nga để đọc nguyên bản cho nó sướng- chắc là "phê" lắm như cách nói của TQ....
Nhân GB,TCM,,,nhắc đến cây phong non,mình kể cho cả nhà nghe câu chuỷện của chị gái mình. là chị em nhưng tuổi tác hơn nhau chẳng là bao nên 2chị em như là bạn bè, chia sẻ mọi thứ-từ những giấc mơ viển vông rồ dại nhất....cả 2chị em đều thích Axen nhưng mình thì xấu gái,chị ấy lại xinh nên mình nhường chị làm Axen,chị gọi mình là Ruồi trâu( ngày nhỏ mình giàu nam tính lắm!!..).tốt nghiệp ĐHSP,chị thành cô giáo khi tròn 20 tuổi. và 4năm sau lên xe hoa với mối tình đầu...(đời quá êm đềm...) ngày chị lấy chồng,mình và chị cách nhau 16.000 km,khỏi nói tâm trạng mình cảm thấy hụt hẫng thế nào.nhà chỉ có 2 chị em gái, chị đi mang theo của mình một nửa thế giới ....Mình đã viết bàithơ này,quả thật nếu mọi ngf k nhắc đến cậy phong non thì mình đã quên,quá lâu rồi.....tặng những ai yêu Axen..
AXEN ƠI...
Có một ngày em k thể nào quên
và axen ơi, k thể nào...không khóc
khi biết rằng cách em nửa trái đất
cũng ngày này..axen lên xe hoa

Trời sáng rồi chúng em lại ra ga
vẫn con tàu,vẫn đoạn đường quen ấy
nhịp tàu điện gõ tim em nhức nhối
cái đêm này....Axen ngủ nổi không ?

Axen ơi,chắc em quá yếu lòng
nên không thể nào,,không thể đừng so sánh
giờ này ở nhà chắc đông ,chắc vui lắm
sao lòng em trống vắng quá nơi này....

chuông hết giờ...giai điệu của thường ngày
vừa vang lên khiến tim em giật nảy
axen ơi, có phải pháo đang nổ
vĩnh viễn axen hết là của nhà mình...

em cùng bạn bè ra đi lúc bình minh
và trở về trong ánh điện thành phố
tuổi thơ chúng mình ơi...em quặn lòng nhung nhớ
những con đường ,những kỉ niệm ngày xưa....

Lại góc phòng của em,nơi cư xá ,tầng tư
em muốn ngủ mà k thể nào ngủ
muốn quên đi mà k sao quên nổi
nước mắt em rơi...âm thầm nhỏ vào đêm....

Em quặn lòng nhớ đến cây phong non
thủa chị em mình cứ đọc là khóc
chị mai ơi , em chúc chị hạnh phúc
vĩnh biệt nào,vĩnh biệt nhé....axen....

Có một ngày em k thể nào quên
và chị ơi,k thể nào ...k thể nào...k khóc
nước mắt có thành sông cũng không đủ sức
một giây thôi...níu chậm bước người đi.....
Leipzig 1989.
chị mai ơi,embiết ở quê nhà chị cũng hay lên mạng,liệu chị có đọc được những dòng này của em.. ?em biết thể nào chị cũngkhóc....ở đây,em cũng khóc mất rồi......

C.

Nho_VN 03:10:PM @ 07/07/05
Những bài hát Nga
Ngày 03 tháng 07 năm 2005


Người mang chúng tôi đến
nước Nga đầu tiên chính là… cô
giáo dạy Nga văn thời học sinh
trung học. Bây giờ nhớ lại,
lũ chúng tôi học hành giữa thời
đất nước khó khăn,
trăm ngàn thiếu thốn, cô giáo
dạy Nga văn vừa mới ra
trường, trẻ trung xinh đẹp
là vậy nhưng sau mỗi buổi lên
lớp lại về bóc lạc thuê cho
hợp tác xã lấy tiền phụ giúp
gia đình… Những ngón tay của cô
nhựa lạc dính đầy. Những
ngón tay cô cầm phấn viết lên
bảng bài học tiếng Nga
đầu tiên của chúng tôi: “U-rốc
Pe-rờ-vưi”. Và chúng tôi bập bẹ
những tiếng Nga đầu tiên:
“Ê-tơ Vô-va, Ê-tơ Ma-sa”. Một chân
trời mới với những cánh
đồng thảo nguyên mênh mông bao la hoa
đinh tử hương ngào ngạt,
những cánh rừng bạch dương
Nga mùa đông tuyết trắng trầm
tĩnh và những buổi chiều
ngoại ô Mát-xcơ-va như hiển
hiện trước mắt lũ
học trò chúng tôi. Cô giáo kể chuyện
mùa đông nước Nga lạnh
lắm, nhiệt độ nhiều lúc
đến âm dưới không,
người ta phải dùng keo bịt kín
những khe cửa sổ ngăn gió không
thể chui vào và trong mỗi ngôi nhà
người Nga đều có lò
sưởi… Mùa đông! Chúng tôi ngồi
trong lớp học quê nghèo Việt Nam
vách đất và trống hoác gió mùa
đông bắc lùa lạnh căm.
Mảnh áo sợi bông mỏng manh, đôi
môi chúng tôi tím đi vì lạnh, và chúng tôi
hát theo lời cô giáo: “Gia bô ta u nai ra xa kai
a. Lòng ta hằng mong muốn và
ước mơ. Bàn tay son sắt
giương cao ngọn cờ…
Để ngàn đời bền vững
Tổ quốc ta, trời cao muôn vì sao
chói lòa. Dù sương gió tuyết
rơi…”. Cô giáo đứng trên bục
giảng bắt nhịp cho chúng tôi hát
thật mê say bài hát Nga đầu tiên mà
chúng tôi vừa mới được
tập “Thời thanh niên sôi nổi”. Tình
yêu của chúng tôi với nước Nga
vĩ đại được nhen lên
từ ấy. Rồi sau đó, chúng tôi
được cô giáo tập thêm
nhiều, rất nhiều bài hát nữa,
như “Chiều Mát-xcơ-va”, “Cây thùy
dương”, “Vôn–ga xinh đẹp” v.v...
Ngày tháng đẹp đẽ cứ trôi,
vậy mà sau khi tập cho lớp tôi hát
thật hay bài hát “Đôi bờ” thì cô giáo
không còn dạy Nga văn cho chúng tôi
nữa. Cô không còn dạy học nữa
mà “xuất khẩu lao động” sang
Liên Xô…

Đêm chia tay cô giáo lên
đường ra Hà Nội để
sang Liên Xô, chúng tôi hát bài “Tạm biệt
Mát-xcơ-va”, bài hát của những chàng
hồng quân Liên Xô thời chiến tranh
vệ quốc. Những chàng trai trẻ
ra đi vì Tổ quốc đã hát
tạm biệt thủ đô Mát-xcơ-va
mến yêu của họ trước
giờ lên đường ra mặt
trận, mà thật lạ kỳ lại
đúng vào tâm trạng của lớp
chúng tôi hôm ấy. Cô giáo đi, thân gái
dặm trường, trong cuộc mưu
sinh nơi đất nước Nga
dẫu gần gũi trong tâm thức
nhưng thật xa về địa lý
ấy, cô sẽ sống ra sao?

Rồi chúng tôi cũng dần lớn lên,
tôi vào bộ đội. Anh em
đồng đội trong đơn
vị đã truyền cho tôi những bài
hát tiếng Nga mới mà ngày trước
cô giáo Nga văn chưa kịp dạy:
“Ka-chiu-sa”, “Xi-bê-ri nở hoa”, “Trăng
ơi, đừng sáng”, nhưng tuyệt
vời nhất là bài hát “Triệu đóa
hoa hồng”, “Khi yêu ai nỡ hững
hờ” tôi đã được chính cô bí
thư chi đoàn kết nghĩa với
đơn vị chép tặng vào “Sổ
tay ca hát”. Giọng hát của cô bí thư
chi đoàn được cánh lính trẻ
“phong” cho là “Người đàn bà hát -
An-na An-ga-chô-va” của chúng tôi. Chúng tôi,
những chàng tân binh trẻ trung và yêu
đời, khẩu súng AK-47 sản
xuất từ nước Nga mến yêu
trên tay xanh bóng nước thép. Báng súng
chính là làm bằng gỗ sồi đã
đến đây từ một cánh
rừng Nga nào đó chăng? Những
đêm sinh nhật bạn bè, đồng
đội chúng tôi quây quần bên nhau hát
những khúc quân hành, và cả những
khúc tình ca Nga. Chúng tôi hát khi ngồi trên
thùng xe quân sự Krag to lềnh khềnh
hành quân qua những miền quê Việt
Nam yêu dấu. Hát mê say, mặc gió
bụi, mặc nắng cháy, trong
tiếng ghi ta bập bùng, vậy mà
lạ kỳ thay trào dâng trong trái tim chúng
tôi tình yêu không bờ với đất
nước Nga xa xăm dù chưa một
lần bước chân đến…

Những bài hát đã gợi tôi
quay về những kỷ niệm ngày
xưa ấy, đến lớp học
thời học sinh cấp 3, đến
giọng hát thanh thanh, truyền cảm
của cô giáo dạy Nga văn mến yêu
của chúng tôi. Cô giáo đi từ
độ ấy, không thấy trở
về, nhưng chúng tôi chẳng thể
nào quên đi một cách dễ dàng
những năm tháng và hạnh phúc
dẫu đơn sơ mà rất êm
đềm?
Trần Hoài(bao QDND)

TrangQue 02:18:PM @ 08/07/05
NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐANG YÊU

- Nguyễn thị Hồng Ngát -


Có lẽ mai sau sẽ tự mình cười,
Đa cảm thế sống làm sao nổi.
Đau nỗi đau của người cùng giới,
Buồn nỗi buồn của những người đàn bà đang yêu.
Giữa mênh mông tuyết trắng một chiều,
Tôi sững sờ trước một bài hát đẹp,
Giọng nữ ca sỹ ấy sao mà tha thiết,
Để phụ nữ các màu da rưng rưng.

Sao không phải là cô gái trắng trong?
Hát với tình yêu ban đầu mới mẻ,
Người đàn bà kia đã từng làm mẹ
Đã từng bị bỏ rơi và từng bị dối lừa.

Nhưng bài hát về tình yêu vẫn rất thiết tha,
"Người đàn bà đang yêu", do một người đang yêu hát.
Tôi nhìn trong long lanh khoé mắt,
Những giọt lệ chứa chan hạnh phúc tuôn trào.
Giọng nữ ca sỹ bất ngờ cất cao,
Nơi ấy có phải người đàn bà đang yêu đã gặp người mình yêu nhất,
Hạnh phúc không chỉ dừng ở nỗi niềm khao khát,
Hạnh phúc không viển vông, hạnh phúc chẳng nhiều lời

Như con chim khắc khản kêu hoài,
Đốt cháy bỏng cả một thời trẻ dại.
Người đàn bà yêu con, người đàn bà gặt hái,
Người đàn bà lại yêu sau những đau khổ của chính mình.

Đây là bài hát Hồng Ngát viết về nữ ca sỹ người Nga xinh đẹp Annapugachova. Người đàn bà bốc lửa và đa đoan, hát hết mình và yêu hết mình. Người đã hát rất thành công bài hát Triệu bông hồng các bạn còn nhớ không?
Người đàn Bà hát chính là bài hát Woman in love dịch ra tiếng Nga đó, có cả một bộ phim cho bài hát này. Thế mới biết đàn bà vẫn chỉ là đàn bà thôi, dù bất kể đâu trên thế giới này cũng khao khát được yêu thương và ước ao hạnh phúc.

NhoVN 09:07:AM @ 11/07/05
Thú thật em không hứng thú mấy cái đề tài yêu đương này lắm đâu. Em thấy tình yêu của sinh viên nước ngoài đẹp vô cùng. Ngày cuối tuần mà đi dạo bằng oto với một cô gái Pháp thì tuyệt lắm hi hi.

Tại sao mấy hôm nay, forum vắng thế nhỉ. Hay mọi người chuẩn bị cho tiệc offline? âm mưu hơi bị mờ ám nghen.

Suka 10:52:AM @ 12/07/05
To Everybody!
Chiều 10/7 Hà Nội một ngày đẹp trời, nhận được điện thoại của Ban tổ chức từ hôm qua, Suka ríu rít lên đường tới nhà hàng Thủy tạ ở Hồ Tây- là địa điểm họp mặt offline của vài "yếu nhân" đặc biệt trên 1 diễn đàn qua nét. Cuộc họp mặt này được kỳ vọng là rất hoành tráng theo tinh thần" Văn kỳ thanh, bất kiến kỳ phùng" (nghĩa là nghe danh trên văn đàn đã lâu, nay mới có dịp gặp mặt, iem hiểu nháp thế có gì không phải các bác bỏ quá cho. Đang tất tả trên đường Tôn Đức Thắng thì túi quần bên trái chợt rung nhẹ hai lượt" Suka ơi, liên hệ với chị Trăng Quê theo số máy hoặc là đến nhà hàng Kem Thủy tạ ấy. Thân. CTM. CTM để quên điện thoại ở nhà rồi" Híc,tin nhắn nghe đáng yêu quá, thẽ thọt lắm. Tý nữa thì em phi lên Hồ Tây rồi lại chờ mốc mép ra,không khéo đêm về ân hận đấm ngực mà chết. Kem Thủy Tạ ở hồ Hoàn Kiếm cơ mà. May quá, đầu đường Nguyễn Thái Học đây rồi, không chần chừ gì nữa Suka rẽ phải thẳng tiến Hồ Gươm.
Lại nói về Trăng Quê, chủ gia trang mang tên" Xin tặng những người yêu nước Nga", bản thân lão gia cũng chưa hào hứng với vụ offline này lắm, một phần vì công việc lu bu quá một phần vì kinh nghiệm lâu năm trong giang hồ cho thấy nên củng cố về "chất' trước khi nghĩ đến lượng nhưng vì lũ đồ đệ hào hứng quá, bọn trẻ này như thể tầm sư học đạo quá lâu rồi chỉ mong ngày xuống núi thôi nên TQ quyết định tổ chức 1 cuộc họp trù bị. Khi đi chị mang theo một cô em gái, người này khỏi phải nói, xinh đẹp tuyệt trần, nếu đem so sánh với cô hoa hậu hoàn vũ gốc Nga thì có lẽ cô kia cũng chỉ hơn câu trả lời ứng xử thôi( Mà câu trả lời ấy nghiêng mình thật đấy" Thử thách lớn nhất trong cuộc sống- đó là việc luôn sống lạc quan" lúc nào có thời gian em sẽ bàn tiếp về câu nói tầm cỡ này nhé). Khi Trăng Quê đến chỗ hẹn đt của chị có tin nhắn" em đang đứng cạnh thùng rác của nhà hàng Kem Thủy Tạ". Là Suka.

Suka 10:52:AM @ 12/07/05
Tiếp.
Ba chị em TQ,SK và Beautiful girl gặp nhau tay bắt mặt mừng. Thôi, chị em mình gặp được nhau ở đây là may rồi, trên đường tới đây có nhiều chỗ rẽ, nhiều ga xép lắm các cậu ấy có dừng chân chậm bước cũng là điều dễ hiểu , có một bạn Hoàng Vân bạn ấy bảo sẽ đến muộn,còn bạn ACE HN không đến được.Nói rồi chị rút dt ra" Làm ơn cho gặp, chú ấy đi lâu chưa?chú ấy có nói bao giờ về không?không à. Cúp máy. Lại gọi.Bọn mình đang ở đến ngay nhé. Nói chung, tiền dt cũng hết khoảng vài khìn.Gọi tiếp cho CTM- tắt máy. Sau này chịTQ cho SK xem tin nhắn của CTM" Chị ơi em không đi đựoc rồi. SK nói với em là có đến đấy.E thấy SK rất hợp gu với chị" Đọc tin nhắn SK cứ băn khoăn mãi, chắc CTM vuằ nhắn nhầm cho mình thế nào, đáng lẽ phải là" SK ơi, điện thoại để quên CTM ở nhà rồi " .Nhỉ?
- Ba chị em dẫn nhau vào nhà hàng Kem Thủy Tạ. Hồ Gươm vẫn đẹp kiêu kì như thế. Có lẽ ở đâu đó đang mưa nên mặt hồ phẳng lặng không gợn sóng. Hơn một giờ đủ để bộc bạch nhiều niềm vui,nỗi buồn, kỷ niệm thơ ấu hay đất nước xa xôi về khoảng cách địa lý nhưng gần gũi và thân thương trong tâm khảm nhiều thế hệ người VN. Học một câu trong " Cuốn theo chiều gió" thì " Xét đến cùng, mai là một ngày mới"
Và mỗi sáng mai, khi bật computer, bạn sẽ lại ghé thăm thảo luận "Xin tặng những người yêu nước Nga" này chứ?

TrangQue 02:20:PM @ 12/07/05
Hi, cô cảnh sát " Quốc tế" dễ thương,
Sáng nay trên đường đi làm gặp một cảnh sát trên đường phố giống như Từ Hải ấy...và chị nhớ tới gương mặt trong sáng của em và bỗng thấy ....
Trước cuộc hẹn vài phút chị đã biết được CTM không đến được, nhưng để gặp Suka, chị nghĩ là một " cậu" thì lại là một " cô" nên vẫn đến chỗ hẹn. Rất bất ngờ...và rất bất ngờ...tuy nhiên nhìn em e lệ cười rất duyên dáng...bên thùng rác...là chị tiến đến ngay còn gì! Buồn cười thật, em chọn một chỗ tốt thật...để có thể rất nổi bật!
Đến nhà chơi gặp được chủ nhà rồi, lại gặp cả em gái TQ nữa, nhưng hình như Suka mong đợi ... nhiều hơn thế.
Mọi người biết không Suka là tên một lão già lẩn thẩn...trong một tiểu thuyết...Thôi việc này để cô bé tự nói...vì tại sao một kho văn hoá Nga lại không chia sẻ với mọi người cơ chứ...
Này hình như Suka quên hay sao ấy ..nhỉ?
Em gái TQ thì rất "xinh đẹp"....và đương nhiên ...TQ hình như cũng phải hơi "giông giống" chứ...nhỉ....nhỉ...Hì...hì.
Nó mà đọc được những gì em viết thì khéo...sướng ...sướng âm ...sướng ỷ cả tuần chứ lỵ, chị cũng đang sướng vì "họ nhà mình" có người xinh như thế đấy!
Vanhia ơi, " giời mưa" không đúng lúc rồi làm em mất một chỗ trong một bàn có tận ba người " xinh" cơ đấy!. Chị thì em biết rồi... khỏi nói đi, nhưng còn Suka...thì tiếc thật...tiếc thật!
Cái quan trọng nhất trong cuộc sống là phải lạc quan và TQ không là hoa hậu Nga nhưng là một người sống như thế và ngày mai khi bật máy tính lên...vẫn đến với mọi người! Như thế Suka nhé, rất vui được gặp Em!
Thân chào!






Bản tin đã được chỉnh sửa lần 1 bởi TrangQue lúc 13/07/05 @ 01:55:PM

mâyxanh201069 01:55:PM @ 13/07/05
Không tôi nào nữa yêu em
mộng xưa đau đớn cuồng điên qua rồi
nhưng trong sâu thẳm hồn tôi
hình em vẫn sống tuy vời vợi xa....
dù say mộng mới thiết tha
nhưng ảnh hình ấy dễ là đã quên
tượng thờ dù đổ vẫn thiêng
miếu thờ dù đổ vẫn nguyên miếu thờ..
(Lermontov-?)

TrangQue 08:51:AM @ 14/07/05
To Phuong Vu 210,

Paint my love you should paint my love
Its the picture of a thousand sunset
Its the freedom of a thousand doves
Baby you should paint my love....

Hôm nay nghe bài hát này mình bỗng nhớ đến hoạ sỹ và bức tranh muôn màu của Tình yêu. Dạo này chắc người đẹp trong tranh bước ra rồi hay sao mà bạn " bặt vô âm tín" thế.
Là hoạ sỹ bạn có thích bài hát Triệu bông hồng của Nga không? Bài hát đó đã sống qua bao thế hệ rồi ...
Lâu không được bình "loạn" thơ của bạn cũng thấy buồn...buồn.
TQ

TrangQue 08:51:AM @ 14/07/05
Lời Nga của bài hát này dành cho Phương Nam và những người còn nhớ tiếng Nga nhé!
Lời Việt dành cho bạn hoạ sỹ đó!

Р. Паулс — А. Вознесенский

Жил был художник один,
Домик имел и холсты,
Но он актрису любил,
Ту, что любила цветы.

Он тогда продал свой дом,
Продал, картины и кров,
И на все деньги купил
Целое море цветов.

Миллион, миллион, миллион алых роз
Из окна, из окна, из окна видишь ты,
Кто влюблен, кто влюблен, кто влюблен, и всерьез,
Свою жизнь для тебя превратит в цветы.

Миллион, миллион, миллион алых роз
Из окна, из окна, из окна видишь ты,
Кто влюблен, кто влюблен, кто влюблен, и всерьез,
Свою жизнь для тебя превратит в цветы.

Утром ты встанешь у окна,
Может, сошла ты с ума?
Как продолжение сна
Площадь цветами полна.

Похолодеет душа,
Что за богач здесь чудит?
А под окном, чуть дыша,
Бедный художник стоит.

Миллион, миллион, миллион алых роз
Из окна, из окна, из окна видишь ты,
Кто влюблен, кто влюблен, кто влюблен, и всерьез,
Свою жизнь для тебя превратит в цветы.

Миллион, миллион, миллион алых роз
Из окна, из окна, из окна видишь ты,
Кто влюблен, кто влюблен, кто влюблен, и всерьез,
Свою жизнь для тебя превратит в цветы.

Встреча была коротка,
В ночь ее поезд увез,
Но в её жизни была
Песня безумная роз.

Прожил художник один,
Много он бед перенес,
Но в его жизни была
Целая площадь цветов!

Миллион, миллион, миллион алых роз
Из окна, из окна, из окна видишь ты,
Кто влюблен, кто влюблен, кто влюблен, и всерьез,
Свою жизнь для тебя превратит в цветы.

Миллион, миллион, миллион алых роз
Из окна, из окна, из окна видишь ты,
Кто влюблен, кто влюблен, кто влюблен, и всерьез,
Свою жизнь для тебя превратит в цветы.

Миллион, миллион, миллион алых роз
Из окна, из окна, из окна видишь ты,
Кто влюблен, кто влюблен, кто влюблен, и всерьез,
Свою жизнь для тебя превратит в цветы.

Миллион, миллион, миллион алых роз
Из окна, из окна, из окна видишь ты,
Кто влюблен, кто влюблен, кто влюблен, и всерьез,
Свою жизнь для тебя превратит в цветы


Một ngôi nhà xinh anh họa sĩ
Gởi vào tranh vẽ những vui buồn
Lòng anh thầm yêu cô ca sĩ
Cô gái rất yêu bông hoa hồng

Tặng cả đại dương hoa hồng thắm
Cho người ca sĩ anh yêu thầm
Và ngôi nhà xinh anh đã bán
cả dòng máu nóng trái tim mình

Dưới ánh nắng sương long lanh triệu cành hồng khoe sắc thắm
Mỗi sáng sớm bên song thưa em bên hoa cười say đắm
Ai đang yêu, ai đang yêu, yêu say mê tình trong sáng
Sẽ mãi mãi như hoa tươi trao cho em chính cuộc đời

( Lời 2 )
Và khi bình minh em tỉnh giấc
Tưởng còn say đắm giấc mơ vàng
Ngoài hiên nhà em hoa rực rỡ
Ai đã mang hoa trao cho nàng ?

Thầm hỏi lòng em ai triệu phú ?
Ai người mang đến những bông hồng ?
Một mình lẻ loi trong thương nhớ
Chờ em anh đứng dưới hiên buồn

Dưới ánh nắng sương long lanh triệu cành hồng khoe sắc thắm
Mỗi sáng sớm bên song thưa em bên hoa cười trong nắng
Sẽ diễm phúc cho ai kia được yêu thương lòng say đắm
Sẽ mãi mãi như hoa kia trao cho em suốt cuộc đời!

Thân chào!

TrangQue 08:51:AM @ 14/07/05
Chiều Maxcova
Chiều thanh vắng là đây âm thầm gió rì rào.
Rừng cây chim muông lắng suốt canh thâu.
Hỡi em thấu chăng tình trong lòng bao trìu mến.
Maxcova trong chiều vắng thanh bình.
Hỡi em thấu chăng tình âm thầm bao trìu mến.
Maxcova trong chiều vắng thanh bình
Dòng sông lướt nhẹ trôi xuôi về phía chân trời.
Màn đêm lung linh sáng ánh trăng soi.
Vời xa thoáng đưa về bao lời ca nồng thắm, chứa chan vui trong chiều vắng yêu đời
Vời xa thoáng đưa về bao lời ca nồng thắm, chứa chan vui trong chiều vắng yêu đời
Kìa em ngước nhìn ai đôi cặp mắt nâu huyền.
Dường như bao lưu luyến mối tơ duyên.
Sao không nói nên lời trong lòng bao trìu mến.
Maxcova trong chiều vắng thanh bình

Подмосковные вечера

Не слышны в саду даже шорохи,
Все здесь замерло до утра.
Если б знали вы, как мне дороги
Подмосковные вечера
Речка движется и не движется,
Вся из лунного серебра.
Песня слышится и не слышится
в эти шумные вечера.
Что ж ты, милая, смотришь искоса,
низко голову наклоня,
Трудно высказать и не высказать
Все, что на сердце у меня.
А рассвет уже все заметнее.
Так, пожалуйста, будь добра,
Не забудь и ты эти летние
Подмосковные вечера.


sao trong dem 09:24:AM @ 15/07/05
Thân tặng những người yêu nước Nga.

Thu Nga đến với nắng vàng
Thu Nga đến với muôn vàn nhớ thương
Thu Nga ta nhớ muôn trường
Thu Nga thu để buồn thương muôn người.

(chipxinh)

Suka 10:28:AM @ 15/07/05
Hi!Everybody!
Mọi người dạo này hay đi công tác quá ta. Hay giống như thời kỳ cực thịnh của boy band,girl band đã qua , mỗi ca sĩ đều tách ra solo cả, thấy mọi người đều xây nhà mới hết rùi. Mấy hôm nữa có thời gian em sẽ lập một forum" ghét sếp" ,he he,cả nhà ủng hộ em với nha.

nhoVN 02:18:PM @ 15/07/05
OK cứ lập đi, pas de problème avec moi.

TrangQue 03:19:PM @ 15/07/05
Hi Suka,
Dùng Thảo luận để Quảng cáo Sản phẩm mới là phải trả chi phí quảng cáo đó nghe!
Cái chuyên mục "ghét xếp" nghe hấp dẫn đấy, nếu không hối lộ chị TQ sẽ ra chuyên mục "Ê...u....o xếp" để cạnh tranh đấy!
Em biết rồi cửa hàng vốn đông khách , vụ ê..u thì lại rất hợp thời trang...
Đang bận quá ...nên để Suka tự thu xếp nhé! Hì...hi....
TQ

TrangQue 03:19:PM @ 15/07/05
два берега

Ночь была с ливнями,
И трава в росе.
Про меня "счастливая"
Говорили все.
И сама я верила,
Сердцу вопреки:
Мы с тобой - два берега
У одной реки.
Утки все - парами,
Как с волной волна,
Все подруги с парнями,
только я одна.
Все ждала и верила,
Сердцу вопреки:
Мы с тобой - два берега
У одной реки.
Ночь была, был рассвет,
Словно тень крыла.
У меня другого нет,
Я тебя ждала.
Все ждала и верила,
Сердцу вопреки:
Мы с тобой - два берега
У одной реки.
Phương Nam ơi ở đâu ra nhận bài hát nè, chắc TQ trả lời chậm quá phải không?
TQ

Green_Blue 03:50:PM @ 15/07/05
Chỉ Một Mình Anh

Anh! Chỉ một mình anh
Biết trả cho em những ngày đã mất
Và mang đến mùa xuân trong những giờ lạnh nhất
Là anh, chỉ một mình anh

Có phải vì anh
Khi nghe anh nói
Mà tim em xao xuyến bồi hồi

Có phải chỉ vì anh mà cỏ xanh im lặng
Bỗng xôn xao xuân đến cựa mình
Có phải vì anh mà mùa xuân đến vội
Mà mây mù trên nước bập bùng trôi
Có phải vì anh mà lòng em bừng nắng
Và diụ dàng, tất cả vì anh

Nhưng không, anh nói không
Là mặt trời rơi ngay xuống đất
Là tất cả trên đời em mất
Khi anh nói Không...


-----------------------------------

Bài thơ này đích thị là thơ Nga nhưng GB lại quên mất tên tác giả

Green_Blue 04:01:PM @ 15/07/05
Suka ơi, tại vì nghe chị TQ với Suka kể chuyện gặp gỡ vui quá nên GB quên mất cả việc gửi một chút gì hay hay lên cho mọi người cùng đọc, đừng trách mọi người chạy đi solo hết nhé . Suka và mọi người còn nhớ đoạn trích này của ai không nào?

"....Ôi tuổi trẻ! tuổi trẻ! Ngươi coi thường hết thảy, tưởng như hết thảy mọi báu vật trong vũ trụ đều ở trong tay ngươi, ngay đến nỗi buồn cũng làm cho lòng người dịu vợi, thậm chí vẻ chán chường cũng hợp với khuôn mặt của ngươi, ngươi tự tin vào gan dạ, ngươi nói rằng: trên thế gian này chỉ có một mình ngươi- hãy xem chừng! Nhưng bản thân ngươi thì lại để cho ngày tháng cứ thế qua đi và biến mất không để lại một dấu vết gì và qua đi nhiều vô kể, rồi mọi thứ trong ngươi đều tan biến như sáp ong dưới ánh mặt trời, như tuyết vậy… Và có thể, tất cả bí quyết của vẻ đẹp tuyệt vời ở ngươi không phải là ngươi làm được tất cả, mà là ngươi có thể nghĩ rằng mình làm được tất cả- chính vì vậy ngươi đã đem cái sinh lực mà ngươi không biết dùng vào một việc gì ấy ra tung trước gió, và mỗi người chúng ta đều thật bụng cho mình là kẻ phung phí, đều thật bụng nghĩ rằng mình có quyền nói: “Ôi giá mà ta không để thời gian qua đi vô ích thì có lẽ ta cũng đã làm nên sự nghiệp”



TrangQue 08:19:AM @ 18/07/05
Hi Suka,
Nếu em mở thảo luận mới thì nhớ đăng ký thành viên nhé! Thảo luận của Em sẽ xịn hơn. Chuyên mục này trưa nào bọn chị sau khi ăn cơm xong cũng thảo luận rất chi là sôi nổi, rồi chị sẽ cóp nhặt cho em mỗi ngày 3 chuyện vui nhưng không bổ ích nhé! Mới gọi là gặp gỡ trù bị mà cô đã đòi đi ở riêng rồi, rõ chán!

Thế mới biết GB và Jane là kho Văn học thật, biết nhiều thơ ghê! Thú thật nhiều bài TQ đọc lần đầu tiên đó. Bé Jane đi đâu mà lâu thế nhỉ...

Đồng chí CTM ơi,
Mới bị Suka " cạo gió" một chút mà cũng biến đâu cả tuần thế không biết! khi nào gặp Suka chị đảm bảo em lại muốn "trúng gió" nữa à!
Cả Vanhia nữa ...theo thông tấn xã Vít Vít thì hôm nay Nho_VN đã xách vali về với Bu rồi. Có chương trình gì thì dàn dựng đi nhé!

Thôi chúc cả nhà cuối tuần Vui Vẻ!
TQ.

VanhiaNguyen 08:22:AM @ 18/07/05
Yêu hay ghét Sếp là do mình cả,phải vậy không Suka.Nếu một người lãnh đạo biết vì nhân viên,biết lo đời sống đầy đủ,biết mang lại những tiếng cười sau những giờ làm việc căng thẳng thì không ai là không yêu và không kính trọng sếp cả.Mình chưa phải là "sếp",nhưng vì là trợ lý và em ruột của "sếp" nên mình rất hiểu điều đó.Điều quan trọng của một Doanh nghiệp đó là quản trị nguồn nhân lực,làm sao để phát huy sở trường,giảm bớt sở đoản của nhân viên thì đó mới là sự thành công của một người Sếp,đúng không Suka?.Vốn nếu thiếu có thể vay ngân hàng nếu bạn biết trình bày,diễn giải một dự án khả thi.Nhưng vấn đề "con người" thì hơi bị khó,nhiều lúc mình cũng đau đầu vì vấn đề này bởi dù sao thì mình chính là người trực tiếp tìm những người tài,biết việc về cái Công ty N&G.,JSC mà nó chất chứa đầy những hoài bão và ước mơ của mình SuKa ạ!.Tiếc rằng chiều mưa Hà Nội đó đã không cho mình gặp bạn để sẻ chia nhiều vấn đề không chỉ là Thơ Văn Nga.Hẹn gặp bạn vào một ngày gần nhất nhé!,còn đêm nay và mấy ngày tới nữa mình bận "solo" ở mấy công trình xây dựng như 33 Lý Thường Kiệt;Trung tâm sản xuất Vacxin Việt Nhật...Vật lộn,oánh nhau với cái xe bơm bê tông hơi bị cũ và khó bảo,khó chiều hơn cả những cô gái,những người phụ nữ đỏng đảnh và đáng yêu trên thế gian này mà Vanhia từng gặp Suka ạ!.Mình đang hình dung là không biết Suka có cái "mỏ nhọn" như trong Doremon không đấy,nếu có thì chắc thú vị lắm!,còn mình thì đôi khi ngờ ngệch thật sự như chàng Nôbita ấy mà!.Thôi chào nhé bạn ơi chào nhé!..
---------------***---------------------
Khi trong ta lửa tự do rực cháy
Khi tim ta còn sống cho thanh danh
Người bạn hỡi hiến dâng vì Tổ Quốc
Cả ngọn triều kỳ diệu của lòng anh..

mâyxanh201069 09:37:AM @ 18/07/05
To Everybody- both old friends and young friends......!Wishing you a nice week with a lot of work, a lot of happiness and sadness....
Mình vẫn đọc bài của các bạn thường xuyên đấy chứ.Tức là cho dù các boybands,girlbands có hợp tan thế nào, solo hay sođề thì chúng ta vẫn nghe họ( nếu họ thật sự đáng nghe) và vẫn ủng hộ hết lòng - đúng không nào?
còn giây phút này mình đang nhớ đến một bài thơ của một nhà thơ,mình quên tên rồi ,viết tặng nhà thơ Bằng Việt, tác giả của rất nhiều bài thơ dịch từ tiếng Nga.Bài thơ dài lắm,đây là khổ cuối:
Có người bảo dịch thơ Nga là khó
Tôi không biết tiếng Nga để hiểu khó thế nào
Chỉ biết trái tim tôi...mỏng manh như chiếc lá
Thơ bạn thường lay động xôn xao....


Jane Eyre 10:50:AM @ 18/07/05
Hắt.... xi`...

Em cứ tưởng mình bị cúm hoá ra là tại các chị, hì, cho em hết tuần này đi. Tuần sau em sẽ lại tiếp tục post bài, hic..., em cũng nhớ mọi người lắm chứ.

ANH HÃY TRỞ VỀ
(Olga Fjodorovna Berggholz)

...Và tất cả đã đổi thay, em bây giờ cũng khác
Hát khác xưa rồi, khóc cũng khác xưa...
(B.Kornhilov)

Anh hãy trở về trong giấc mơ em
Dù trong mơ anh không còn như ảnh
Anh một thủa như bầu trời, như chim, như nắng
Như tuổi thanh xuân, như hạnh phúc vô bờ...

Anh bây giờ đang ở rất xa
Khoảng cách bao la xoá nhòa hình dáng
Chỉ còn lại trong tim nắm tro tàn ảm đạm
Chẳng thể nào cháy lửa nữa đâu anh.

Chỉ mình em có lỗi, chỉ mình em
Vì đã vội xa anh quá sớm
Vì vẫn sống trái tim đầy kiêu hãnh
Ôi lòng khát thèm chẳng thể nào nguôi.

Anh hãy trở về trong giấc mơ em
Dù trong mơ anh không còn như ảnh
Anh một thủa như bầu trời, như chim, như nắng
Như tuổi thanh xuân, như hạnh phúc vô bờ...

(bài này không biết đã có ai pót chưa, nếu có rùi thì mọi người cố gắng đọc lại vậy, hì)


TrangQue 02:01:PM @ 18/07/05
Anh hãy trở về trong giấc mơ em
Dù trong mơ anh không còn như ảnh
Anh một thủa như bầu trời, như chim, như nắng
Như tuổi thanh xuân, như hạnh phúc vô bờ...

Thơ của Ollga tuyệt quá và dịu dàng nữa! Ai bảo chỉ có phụ nữ Á Đông mới dịu dàng đâu!
Anh một thủa như bầu trời, như chim, như nắng
Như tuổi thanh xuân, như hạnh phúc vô bờ...
TQ

Suka 02:01:PM @ 18/07/05
Hi Everybody!
Mọi người thân yêu! Sáng nay vào "phố rùm" thấy tình cảm của mọi người dành cho Suka mà cảm động quá, thật ra Suka cũng nói cho vui hỏi xem mọi người dạo này đi đâu mà ít sôi nổi trên forum chứ cũng không có ý định lập ra thảo luận có chủ đề nhạy cảm ấy đâu, vào đấy rồi tự kỷ ám thị đến lúc ghét sếp thật thì ôi thôi cuộc sống chẳng còn gì thú vị nữa. Hi hi, vào ngôi nhà " yêu nước Nga" này Suka thấy mình nhỏ bé lắm, càng thấy những hiểu biết của mình chỉ là hữu hạn trong cái vô hạn của cuộc đời. Có những lúc mệt mỏi đến độ mất phương hướng, vào đây thấy mình vẫn phải đọc nhiều nữa, cố gắng nhiều nữa, yêu nước Nga nhiều hơn bởi cuộc đời dài rộng và nhiều điều đáng quý.
To GB: Suka cũng đọc tương đối, mà đoạn trích này thì chưa từng đọc qua, nghe văn phong của nó Suka đoán có vẻ như " Thép đã tôi thế đấy" hay " Thời thanh niên sôi nổi". Vậy nó ở đâu vậy? GB có thể nói về toàn bộ tác phẩm này cho mình biết với không, về sự cảm nhận của riêng bạn ấy. Mình yêu Sôlôkhốp,A Gaiđa, Muxtaphin nhiều hơn,còn về Pautốpki à - mình thích bài thơ của Bằng Việt về Pau và chú mèo Ackhip hơn.

To Vanhia: Vanhia ơi, nghe nói có nhiều điều khác nhau giữa một ông chủ và nhà lãnh đạo. Bạn còn trẻ nhưng thực sự đã chịu trách nhiệm về nhiều lĩnh vực trong cuộc sống, thôi thì cứ làm cứ sống cứ tiếp tục đi, cái cảm xúc mà được trải qua trong cuộc đời ấy mà, không có ai khác ngoài bản thân ta đúng không ? chỉ có thể tự mình thôi, không ai khác ngoài ta sống cuộc đời của ta cả. Chúc bạn thành công nhé! Suka vốn rất ghét truyện tranh nhưng duy nhất yêu quý Đôremon,mình thấy nó có ý nghĩa giáo dục lớn lắm.

To Trăng Quê: Chị ơi, hì hì em nói thế thôi chứ không có sức mà xây nhà mới đâu. Chỉ làm một thành viên trong gia đình này cũng được lắm rồi. Mọi người biết không chị TQ của chúng ta có một tâm hồn trẻ đến ngạc nhiên đấy. Chúc chị mãi trẻ trung như bây giờ nha.

Green_Blue 08:34:AM @ 19/07/05
Suka ơi, là đoạn trích trong "Mối tình đầu" của Tuocghenep đấy. GB thích nhiều lắm, nhưng yêu thì ít thôi . Ví dụ: Mình thích đọc văn học Nga nhưng đặc biệt giành tình yêu cho những truyện ngắn của Pautovski. Mình thích đọc thơ nhưng đặc biệt yêu thơ của Olga Bergholz và thơ của Lưu Quang Vũ - Xuân Quỳnh. Cũng tham lam nhỉ?
Suka thích bài thơ này của Bằng Việt, phải không? Không biết Suka thế nào, GB mỗi lần đọc truyện "Tuyết" lại bật cười khi đọc đến đoạn cô bé con thì thầm "Mẹ cháu cứ tưởng mẹ cháu là người lớn..."

Nghĩ Lại Về Pauxtopxki

Bằng Việt (1969)

1.
Ðồi trung du phơ phất bóng thông già
Trường sơ tán. Hồn trong chiều lặng gió
Những trang sách suốt đời đi vẫn nhớ
Như đám mây ngũ sắc ngủ trong đầu...

"Lẵng quả thông" trong suối nhạc nhiệm màu
Hay "Chuyến xe đêm" thầm thì mê đắm
Mùi cỏ dại trên cánh đồng xa thẳm
Một bầu trời vĩnh viễn ướp hương hoa.

- "Có thể ngày mai ta cũng đi qua
Một cánh cửa nao lòng trong truyện "Tuyết"?
Có tiếng chuông rung và con mèo "Ackhip"
Ánh nến mơ hồ như hạnh phúc từng mong..."
Xa xôi sao... Thời thơ ấu sau lưng!

2.
Nhưng không phải thế đâu, không phải thế đâu,
Cuộc đời không phải thế!
Giọt nước soi trên tay không cùng màu sóng bể
Bể mặn mòi, sôi sục biết bao nhiêu
Khi em đến bên anh, trước biển cả dâng triều.

Ta thu hết xa khơi vào trong lồng ngực trẻ
Dám thử mọi lo toan để vạch dấu chân trời
Dấu xanh thẳm khi bình minh vụt đến
Dấu đen rầm khi đáy bóng đêm trôi...

Và hạnh phúc vỡ ra như một nốt đàn căng.
Nốt cao quá trong đời xao động quá!
Hạnh phúc cực hơn mọi điều đã tả
Lại ngọt ngào, kỳ lạ, lớn lao hơn.

Anh đã đi qua bão lốc từng cơn
Cây rung lá trong chiều thanh thản nhất
Anh qua cả màu không gian ngây ngất
Một tiếng thầm trong nắng mới lao xao...
Em đã đến rồi đi, như một giấc chiêm bao!

3.
Bây giờ, anh biết nói gì hơn?
Có thể, ngày mai thôi ... Có thể ...
"Hoa tóc tiên ơi! Sớm mai và tuổi trẻ"
Lật trang nhật ký nào cũng chỉ xát lòng thêm...

Pauxtopxki là dĩ vãng trong em
Thành dĩ vãng hai ta. Bây giờ anh ngoảnh lại
Nhưng không phải thế đâu, không phải thế đâu
Anh hiểu rằng không phải...
Như tuổi thơ, vừa đó đã xa vời!

Ðưa em đi... Tất cả thế xong rồi
Ta đã lớn. Và Pauxtopxki đã chết!
... Anh vẫn khóc khi nghĩ về truyện "Tuyết!"
Dầu chẳng bao giờ mong đợi nữa đâu em!


GB rất thích bài thơ này, cả bài dưới đây nữa, cũng của Bằng Việt


THƠ TÌNH NGÀY BIỂN ĐỘNG

Bằng Việt

Chưa bao giờ anh ước đâu em
Một ngôi nhà, bão dừng sau cánh cửa…
Trời ơi ! Buổi sớm quá chừng thơm
Anh gặp lại hương sen, năm anh mười tám tuổi
Một ánh vui táo tợn của mùa hè
Khi những vệt ong hôn vào nhụy hoa cháy bừng như vệt lửa
Những trận lốc, những cơn mưa trước hồn anh bỏ ngỏ…
Và ngôi nhà, bão dừng sau cánh cửa
Có thể nào anh ước đâu em ?...
*
Rất nhiều chuyện qua rồi, rất nhiều chuyện giống như quên
Sau tuổi hai mươi, ngỡ không cần đến nữa :
Chút xôn xao trong hàng cây nắng nhỏ
Giọt nước tròn rung rinh trên lá sen
Cả gợn sóng mơ hồ trong ánh mắt riêng em
Màu trời xám mênh mông ngày biển động
Cánh bướm mai hồng, cơn mưa chiều tím
Một cửa sổ lặng thầm chi chút đếm sao rơi…

Hạnh phúc ta cần, thực cũng giản đơn thôi
Như chỉ ở trước ta thêm một tầm tay với
Ngỡ rảo bước là sớm chiều đã tới
Suốt một đời, sao vẫn giục mình đi ?

Em có thể là gì sau trang sách Pauxtopxki ?
Là một ánh bình minh xanh mờ không thể tắt ?
Hay hương mát rừng thông cao ẩm ướt ?
Một bóng cây khắc khoải cả mùa hè ?

Anh không biết dãy phố ta đi hôm ấy gọi là gì ?
Không biết lá cây trên đầu sao buổi chiều phát sáng ?
Giọt nước mắt long lanh giữa tình yêu, tình bạn
Những kỷ niệm nơi này xáo trộn với nơi kia.

Anh và em (Chỉ thế thôi). Và không có Pauxtopxki
“Ta đã lớn. Mà Pauxtopxki đã chết !”
Chỉ còn lại cuối cùng những cảm thông da diết
Của tất cả những gì vừa có lại vừa không…


Suka ơi, thật hay phải không, "Một ngôi nhà, bão dừng sau cánh cửa"...

---------------------------------------------------
xanh nhường kia, dịu dàng không thể tả
đêm hương sen mơ ngủ tách trà...

Bản tin đã được chỉnh sửa lần 1 bởi Green_Blue lúc 27/07/05 @ 04:21:PM

mâyxanh201069 10:29:AM @ 20/07/05
TRÊN CẦU
E.A.Eptusenco
Người đàn ông và người đàn bà
với chiếc cầu sông Xen mơ ngủ
chiếc cầu đứng trên mọi điều chen chúc
đứng trên những đốm lửa phù hoa..
Ở diễn đàn nào ai đang đoc diễn văn
ở đâu nữa ,đang đổi thay chính phủ?
nhưng hai người ở đây cần nhiều chi lắm nữa
họ chỉ như sông Xen thả gợn sóng mơ hồ..
Họ đứng đó suốt đêm,không nói một lời
cũng không cả hôn nhau,áo mưa dầm thấm nước
như hai tặng vật mỏng manh thắm thiết
món quà bọc nilong do tạo vật sinh ra..
họ đứng bên nhau,không vụ lợi không nhà
không bám mọi tiện nghi
làm con người xuẩn ngốc
Anh cầu mong hai chúng mình giống họ
biết yêu nhau
cao tít tắp trên cầu
được khắc hoạ bóng mình vào ánh sáng
trải đòi mình trong sóng nước dài lâu 1
Đứng trên hết phù hoa và giả dối
Mãi thiêng liêng như bản chất cây cầu...

lantuvien_ttt 10:36:AM @ 22/07/05
Nước Nga thật tuyệt vời cả tiếng Nga cũng thế .đáng tiếc mình chưa được học tiếng Nga vì mình học tiếng Pháp mà .Nhưng chắc chắn ở trường đại học mình sẽ học tiếng Nga đấy .mình rất thích truyện ngắn của Pauxtopxki ,thích '' cánh buồm đỏ thắm '' của Grin , mình cũng thích cả những trang miêu tả thiên nhiên Nga đầy thơ mộng trong trang viết của Mikhain Prisvin.cả hội hoạ nước Nga cũng có sức cuốn hút ghê gớm .Tranh của Levitan , Repin , Xe rop khiến chúng ta choáng ngợp .mình yêu quý những con người ấy biết bao . các bạn chắc cũng thế .

Jane eyre 10:36:AM @ 22/07/05
CON ĐƯỜNG MÙA ĐÔNG
(Thơ Puskin)

Xuyên những làn sương gợn sóng
Mảnh trăng mờ ảo chiếu qua
Buồn dải ánh vàng lai láng
Lên cánh đồng buồn dăng xa.

Trên đường mùa đông vắng vẻ
Cỗ xe tam mã băng đi
Nhạc ngựa đều đều buồn tẻ
Đều đều khắc khoải lòng quê.

Bài ca của người xà ích
Có gì phảng phất thân yêu
Như niềm vui mừng khôn xiết
Như nỗi buồn nặng đìu hiu.

Không một mái lều, ánh lửa...
Tuyết trắng và rừng bao la
Chỉ những cột dài cây số
Bên đường sừng sững chào ta.

Ôi, buồn đau, ôi cô lẻ...
Trở về với em ngày mai
Nhina, bên lò lửa đỏ,
Ngắm em, ngắm mãi không thôi.

Kim đồng hồ kêu tích tắc
Xoay đủ những vòng nhịp nhàng
Và xua lũ người tẻ ngắt
Để ta bên nhau trong đêm.

Jane eyre 10:36:AM @ 22/07/05
(tiếp)
Sầu lắm, Nhina đường vắng
Bác xà ích lặng ngủ quên.
Nhạc ngựa đều đều xa thẳm
Sương mờ che lấp trăng nghiêng.

Green_Blue 02:52:PM @ 22/07/05


Chào lantuvien, mong là bạn sẽ ghé qua đây thường xuyên nhé. GB lại gặp người có nhiều sở thích giống mình rồi. Copy một câu nhưng thay một chút, không biết lantuvien có đồng ý với GB không "Nước Pháp thật tuyệt vời cả tiếng Pháp cũng thế"

----------------------------------

Nước Nga thật tuyệt vời cả tiếng Nga cũng thế ...mình rất thích truyện ngắn của Pauxtopxki ,thích '' cánh buồm đỏ thắm '' của Grin , mình cũng thích cả những trang miêu tả thiên nhiên Nga đầy thơ mộng trong trang viết của Mikhain Prisvin.cả hội hoạ nước Nga cũng có sức cuốn hút ghê gớm .Tranh của Levitan , Repin , Xe rop khiến chúng ta choáng ngợp .mình yêu quý những con người ấy biết bao . các bạn chắc cũng thế .

---------------------------------------------------
xanh nhường kia, dịu dàng không thể tả
đêm hương sen mơ ngủ tách trà...

Jane eyre 02:53:PM @ 22/07/05
ĐÊM
Thơ: Puskin
Dịch thơ: Hoàng Thị Vinh

Gọi em thiết tha dịu dàng
Đêm đen lặng lẽ muộn màng xôn xao
Bên giường ngọn nến gầy hao
Thơ anh thắp lửa hoà vào êm êm
Dòng thơ tình, đong đầy em
Chao nghiêng ánh mắt, bóng đêm vỡ oà
Ánh cười - nốt nhạc ngân nga:
Anh yêu có biết em là … của anh !

1823


Jane eyre 02:53:PM @ 22/07/05
LỜI TỰ THÚ
Thơ: Puskin
Dịch thơ: Tạ Phương

Tôi yêu em - dù hoá dại hoá điên
Dù đau khổ, bẽ bàng không hy vọng,
Tôi sẵn lòng quỳ nhận dưới chân em
Điều bất hạnh nỗi dại khờ cay đắng,
Không còn hợp với tuổi đời, danh tiếng
Đến lúc tôi cần biết sống khôn hơn,
Nhưng tôi hiểu qua rất nhiều triệu chứng,
Trái tim tôi đang mắc bệnh ái tình,
Khi vắng em - tôi mệt mỏi chán chường,
Khi em đến - lại buồn, tôi chịu đựng,
Không nén nổi - muốn thốt lời ngẫu hứng:
Thiên thần ơi, ôi biết mấy yêu thương!
Khi tôi nghe bên phòng khách cách tường,
Tiếng xiêm áo, tiếng chân em nhè nhẹ
Và giọng nói ngây thơ trong trẻo thế
Bỗng thấy mình như mất cả trí khôn,
Khi em cười - tôi rạng rỡ tâm hồn
Em ngoảnh mặt - khiến lòng tôi buồn tủi,
Vì trọn một ngày khổ đau mệt mỏi,
Phần thưởng em trao: bàn tay thương yêu,
Lúc em ngồi cần mẫn trước khung thêu,
Vóc thon thả, hơi ngả mình lơi lỏng,
Đôi mắt ngọc, mái tóc xoăn rủ xuống,
Tôi lặng im, như đứa trẻ, đắm nhìn,
Có nên nói chăng về nỗi buồn ghen,
Về bất hạnh trong lòng tôi day dứt -
Em sửa soạn đi chơi xa những lúc
Trời tối sầm, ảm đạm, gió từng cơn ?
Và giọt lệ em nhỏ giữa cô đơn,
Và lời nói nơi chỉ còn hai đứa,
Và chuyến đi miền quê đáng nhớ,
Và một chiều vọng tiếng piano ...
Alina! Mong em hãy thương cho,
Tôi không dám cầu xin em tình ái!
Có lẽ bởi chất chồng nhiều tội lỗi,
Thiên thần ơi, tôi đâu xứng tình em!
Nhưng xin em hãy cứ giả vờ thêm!
Ánh mắt ấy chứa bao điều huyền bí ...
Ôi, lừa dối tôi nào khó,
Tôi vốn đang muốn tự dối mình!


Jane eyre 04:08:PM @ 22/07/05
Ngày tháng trôi qua, nhưng chàng Ibraghim si tình vẫn chưa đành lòng rời bỏ người đàn bà mà chàng đã quyến rũ. Bá tước phu nhân mỗi ngày một thêm quyến luyến chàng. Đứa con trai của họ được nuôi nấng ở một tỉnh xa. Những lời bàn tán ra vào bắt đầu im dần, và đôi tình nhân bắt đầu hưởng những ngày êm , lặng yên nhớ lại cơn bão táp đã qua và cố gắng không nghĩ đến tương lai.

Một hôm Ibraghim đang đứng ở cổng toà nhà của công tước Oóclêăng. Công tước đi ngang, thấy chàng thì dừng lại và trao cho chàng một bức thư, nói rằng chàng có thể đọc vào lúc rỗi rãi. Đó là một bức thư của Piốt Đệ Nhất gửi công tước Oóclêăng. Nhà vua đoán ra nguyên nhân thật của việc Ibraghim không muốn về, ngài viết cho công tước rằng ngài không hề có ý định ép uổng Gibraghim bất cứ điều gì, ngài sẽ để cho Ibraghim tự quyết định lấy, muốn về Nga hay không là tùy chàng, nhưng dù có thế nào chăng nữa thì ngài vẫn không bao giờ ruồng bỏ người con nuôi của ngài. Bức thư này khiến Ibraghim cảm động đến tận đáy lòng. Từ phút đó số phận của chàng đã được định đoạt. Ngày hôm sau chàng cho quan phụ chánh biết rằng chàng sẽ lập tức trở về Nga. Công tước bảo chàng : "Anh hãy suy nghĩ cho kỹ đi. Nước Nga không phải là Tổ quốc của anh; tôi chắc anh sẽ không bao giờ thấy lại nơi quê hương nồng nực của anh nữa; nhưng anh đã sống ở Pháp một thời gian rất lâu cho nên đối với khí hậu và lối sống ở nước Nga bán khai kia anh cũng đã trở nên rất xa lạ. Anh sinh ra không phải là thần dân của vua Piốt. Hãy nghe tôi: vua Piốt đã rộng lượng để anh tùy ý quyết định như vậy, thì anh nên ở lại Pháp, anh đã từng đổ máu vì nước Pháp, và xin anh tin tưởng rằng ở đây những công lao và tài năng của anh cũng sẽ được đền bù xứng đáng".

Ibraghim chân thành cảm tạ công tước, nhưng vẫn kiên trì với ý định của mình. Quan phụ nói: "Thật đáng tiếc, nhưng kể ra anh làm như vậy là phải". Công tước hứa giải quyết việc hồi hưu cho chàng và lập tức viết thư cho vua Nga kể hết mọi việc.

Ibraghim nhanh chóng sửa soạn lên đường. Trước ngày ra đi một hôm, Ibraghimvẫn như thường lệ đến chơi buổi tối ở nhà bá tước phu nhân D. Phu nhân không hề hay biết gì cả. Ibraghim không có đủ can đảm thổ lộ với nàng. Về đến nhà, chàng liền viết bức thư sau đây, trong một tâm trạng gần như điên dại :

" Lêônora yêu dấu, anh đi đây, anh từ biệt em vĩnh viễn. Anh viết thư cho em, bởi vì anh không thể có đủ sức để giãi bày cùng em bằng cách khác.

Hạnh phúc của anh không thể tiếp tục được nữa. Anh đã hưởng nó, bất chấp số phận, bất chấp tạo hoá. Thế nào rồi em cũng có ngày không yêu anh nữa; tình yêu đắm say kia rồi sẽ có ngày mất. Ý nghĩ này luôn bám theo anh, ngay cả trong những giây phút mà hình như anh đã quên hết, khi bên chân em anh say sưa uống lấy sự hy sinh cuồng nhiệt của em, nguồn ái ân không bao giờ cạn của em....Thế gian nhẹ dạ lắm, những việc gì mà trên lý thuyết nó chấp nhận, thì trên thực tế nó lại xua đuổi không thương tiếc : không chóng thì chầy, những lời nhạo báng tàn nhẫn của thế gian cũng sẽ thắng được em, sẽ khuất phục được tâm hồn nồng nhiệt của em và cuối cùng em sẽ thấy hổ thẹn về tình yêu say đắm của em... bấy giờ anh sẽ ra sao? Không ! Thà chết, thà từ biệt em trước cái phút khủng khiếp đó....

Tha thứ cho anh nhé, Lêônora, người bạn đáng yêu, người bạn duy nhất của anh. Từ biệt em là từ biệt những niềm vui đầu tiên và cuối cùng của đời anh. Anh không có Tổ quốc, cũng không có người thân thuộc. Anh trở về nước Nga buồn tẻ, ở đấy nỗi cô đơn hoàn toàn sẽ là nguồn an ủi với anh. Những công việc khắc khổ mà từ nay anh sẽ làm, nếu không dập tắt được thì ít ra cũng giúp anh khuây khỏa những nỗi niềm đau khổ về những ngày hạnh phúc hoan lạc bên em… Lêônora, tha thứ cho anh nhé, anh bứt ra khỏi lá thư này như bứt khỏi đôi cánh tay mềm dịu của em; em tha thứ cho anh, anh xin cầu mong em được hạnh phúc - xin em thỉnh thoảng nghĩ đến gã da đen đáng thương, đến Ibraghim trung thành của em."

Ngay đêm ấy chàng lên đường đi sang Nga....

( Trích "Người da đen của Pi ốt đại đế" - A.S. Puskin)

lantuvien_ttt 04:09:PM @ 22/07/05
chào bạn GB mình rất vui vì gặp một người cùng sở thích với mình .tiếng pháp cũng tuyệt hay . mình thích học ngoại ngữ và yêu mến cả tiếng pháp và tiếng nga

TrangQue 08:33:AM @ 25/07/05
Các bạn ơi, sưu tầm một đoạn văn để ai được tặng hoa Hồng trong chiều thứ 7 này cảm nhận nhé!

Ai chẳng cảm động khi nghe bài hát “Triệu triệu bông hồng” của Nga với giọng hát tuyệt vời của Alla Pugachova, kể lại câu chuyện một chàng họa sĩ đã bán cả ngôi nhà mình đổi lấy hồng để được nhìn cô thiếu nữ chàng thầm yêu trộm nhớ cười hạnh phúc giữa một rừng hồng, một biển hồng rực rỡ.
Người châu Âu thường nói: cuộc sống là sự kết hợp của bánh mì và hoa hồng, hàm ý hoa hồng tượng trưng cho những giá trị tinh thần không thể thiếu của nhân loại. Các thi nhân cứ sáng tác những vần thơ bất tử tôn vinh hoa hồng, còn các đôi lứa yêu nhau trao nhau những đóa hoa tuyệt vời ấy với ý nghĩa ấy để nói thay lời cho trái tim đang thổn thức của mình. Vì hoa hồng là hoa của Tình Yêu.

Hoa hồng quả là một báu vật Thiên nhiên ban tặng cho con người. Sáng sáng, hàng triệu đóa hồng hàm tiếu ướt đẫm sương mai rung rung vẫy những chiếc lá còn ngái ngủ theo chân người xuống phố để ngào ngạt tỏa hương trong phòng khách sang trọng hoặc bình dân. Hồng an ủi những trái tim chia xa. Hồng gợi nhớ đến mức nhà thơ Chế Lan Viên phải thốt lên :
Không em, anh chẳng ra vườn
Sợ mùi hương, sợ mùi hương nhắc mình.

Have A nice Day!
TQ

TrangQue 08:33:AM @ 25/07/05
Hôm nay cuối tuần đi lạc chủ đề chút các bạn ơi?

Đây là một dãy số, hãy tìm số tiếp theo nhé,
212
223
242
526
272
829
303
132
???
Phần thưởng sẽ là Ai ước gì thì được đấy và ai không ước gì thì không được nấy.Thử tài Toán học của các bạn yêu Thơ Văn một chút nào?

Chào cả nhà ta!

Xiberi nở hoa 08:35:AM @ 25/07/05
Tôi là dân học tiếng Pháp, đang tập toẹ học tiếng Anh, nhưng tình yêu với đất nước Nga thì hình như là bẩm sinh. Tôi có thể ngồi cả ngày để nghe bài hát "Thời thanh niên sôi động", "Đôi bờ" ..., Hồi còn là sinh viên thì tuy đang nghe thầy giảng bài nhưng cuốn truyện "Những người sinh viên" hay "Xiberi" vẫn luôn tồn tại trên mặt bàn. Thật may là hôm nay được biết đến các bạn cũng yêu đất nước Nga - Xô Viết đến thế.

TrangQue 08:36:AM @ 25/07/05
Chiếc lá Tình Yêu
Sưu tầm

Nếu một lần em lỗi hẹn cùng anh
Tình yêu em mỏng manh như chiếc lá
Chiếc lá cuối cùng của mùa đông giá
Nhưng chẳng bao giờ rụng xuống đâu anh

Ông hoạ sĩ già vẽ bằng trái tim
Bằng tâm huyết cả một đời hoạ sĩ
Trên bức tường đầy rêu phong phủ kín
Giữ cho đời một mạng sống ngây thơ

Và em yêu anh bằng cả trái tim
Em đã vẽ tình yêu bằng khát vọng
Chiếc lá nhỏ trên nền trời cao rộng
Chấm nhỏ yên bình trong trái tim anh

Dù thời gian và năm tháng phôi phai
Dù em không thể bên anh được nữa
Nhưng tình yêu em mãi là nơi bến dỗ
Đón anh về sau giông bão ngoài khơi

Anh yêu ơi, dù anh ở muôn nơi
Hãy luôn nhớ tình em là chiếc lá
Chiếc lá cuối cùng của mùa đông giá
Được vẽ trên nền vĩnh cửu - thời gian


MX ơi, tôi thích câu thơ ....mỏng manh như chiếc lá bạn post nên đã vào google và tìm được bài thơ này.

Mở đầu topic này bằng một chiếc lá của Mùa Thu Nga và bây giờ đọc bài thơ mới hiểu rằng trong Tình Yêu vạn vật đều thay đổi, chẳng cứ gì Mùa Thu vàng của Nga, chẳng cứ gì xứ sở của sương mù London hay Pari hoa lệ... Ở đâu được ở trong vòng tay êm ấm, được yêu thương... đá cũng hoá tâm hồn.
Mình thật là một kẻ thiếu lãng mạn...đó là kết luận, chẳng giống GB, Jane, cũng...như MX.
Mình nhìn sao đôi khi giống nhìn đom đóm...và bỗng bật cười về một bộ phim...khi một túi đom đóm của một kẻ có bộ mặt khù khờ thả ra cái cô Cát Tường đã thấy cả một trời sao...
Mình thì lại chả ngốc xít như thế bao giờ...ước gì mình cũng ngu ngơ một chút nhỉ...MX nhỉ?. Nếu không đã chả đoán mò mà đúng ngày sinh của MX...

Chà, định tặng mọi người bài thơ sưu tầm để đọc cuối tuần chợt nhớ ra hôm nay các bạn ADMIN cũng đi ngắm sao cuối tuần chẳng chịu post bài...

Một ngày đầu tuần Vui vẻ nhé!
TQ


TrangQue 08:36:AM @ 25/07/05
Biển Suối và Sông
Lép Tôn Xtôi

Chuyện rằng hai bác nông phu
Một bác cuộc có thể tu rất nhiều
Đại dương dù rộng bao nhiêu
Bụng tôi nốc cạn là điều dễ thôi
Một rằng :chẳng uống nổi rồi
-Bỏ ra ngàn bạc là tôi cuộc liền
Hôm sau mấy bác trong miền
Kéo nhau ra hỏi: cuộc tiền ra sao?
Giỏi thì uống thử xem nào
Bằng không , ngàn bạc ông trao cho rồi
Bác nông dân lại cả cười
Uống riêng biển nước thì tôi sợ gì
Nhưng đừng pha trộn nước chi
Nước sông nước suối lẫn thì không xong
Suối sông hãy chặn mọi dòng
Riêng nước biển , tôi cạn xong bây giờ

TrangQue 08:36:AM @ 25/07/05
Cachiusa

Đào (vừa) ra hoa cành theo gió đưa vờn trăng tà
Ngoài dòng sông màn sương trắng buông lững lờ
Tựa bến sông thoáng bóng ai in trên màn sương mờ
Cất cao lời ca làm rung cỏ cây ven bờ

Lời hát trong vút bay đi qua ngàn phương trời
Biết không chàng ơi là Cachiusa đang chờ
Ngày nào năm xưa người đi đi ra nơi chiến trường
Vì quê hương dù mấy khó khăn không sờn

Này hỡi chim nhắn cho ta mấy câu về phương trời
Tới bên người yêu mà ta nhớ mong đêm ngày
Rằng chớ quên mối duyên xưa bên dòng sông này
Giữ yên đồng quê tình em giữ trọn đời đời.

Катюша
Расцветали яблони и груши
Поплыли туманы над рекой
Выходила на берег Катюша
Hа высокий берег, на крутой.

Выходила, песню заводила
Про степного, сизого орла
Про того, которого любила
Про того, чьи письма берегла.

Ой, ты песня, песенка девичья
Ты лети за ясным солнцем вслед
И бойцу на дальшем пограничье
От Катюши передай привет.

Пусть он вспомнит девушку простую
Пусть услышит, как она поет
Пусть он землю бережет родную
А любовь Катюша сбережет.

TrangQue 08:36:AM @ 25/07/05
Bài ca Thanh niên sôi nổi

Lòng ta hằng mong muốn và ước mơ
Bàn ta son sắt giương cao ngọn cờ
Về ngàn đời bền vững Tổ quốc ta
Trời cao muôn vì sao chói loà

Dù sương gió tuyết rơi
Dù vắng ngôi sao giữa trời
Hoà trái tim với tiếng ca
Chúng ta rộn chân lên đường xa"

Забота у нас простая,
Забота наша такая:
Жила бы страна родная, -
И нету других забот.

Припев:
И снег, и ветер,
И звезд ночной полет...
Меня мое сердце
В тревожную даль зовет.

nongdan@ 08:37:AM @ 25/07/05
xin Thu Nguyệt cho biết đêm trắng ở nước Nga xảy ra vào khi nào với? thanks

TrangQue 10:26:AM @ 25/07/05
Ðêm trắng nước Nga

Ðêm trắng nước Nga đêm trắng là hiện tượng kỳ lạ diễn ra vào mùa hè ở nước Nga, đặc biệt là Xanh Pêtécbua. Vào những lúc như vậy, đến tận nửa đêm ánh sáng mới tắt và 4 giờ sáng lại bừng lên. Hàng ngàn người Nga, hàng trăm du khách đã thức suốt đêm, đổ ra đường để vui chơi và chiêm ngưỡng cảnh tượng độc đáo này.

Đến thăm Xanh Petecbua vào những đêm trắng kỳ diệu, khách du lịch như đi lạc vào một thế giới hoàn toàn khác lạ, thực thực hư hư. Vào những đêm này, hàng trăm ngàn người Nga đổ ra đường, họ thức suốt đêm để tận hưởng những khoảnh khắc kỳ diệu mà thiên nhiên đã ban tặng cho nước Nga.

Sưu Tầm tặng bạn nôngdân
TQ

TrangQue 10:26:AM @ 25/07/05
Đi thăm kiến trúc văn hoá Nga
Sưu tầm

Đến thăm nước Nga, du khách không thể không đi thăm cung điện Kremli, biểu tượng của Matxcơva và của cả nước Nga. Nơi đây đã từng là dinh thự của Sa hoàng Nga và của các đại giáo chủ. Điện Kremli là cả một quần thể những công trình kiến trúc văn hoá mang đậm tính lịch sử của nước Nga. Quần thể kiến trúc đó là những kiệt tác độc nhất vô nhị mang đậm một phong cách nước Nga cổ kính. Nổi bật là hệ thống nhà thờ, bao gồm nhà thờ Uxpen, một trong những nhà thờ chính của Nga, nơi Nga hoàng đã làm lễ đăng quang. Nhà thờ Arkhangen Mikhain là nơi mai táng Nga hoàng cùng hoàng hậu. Nhà thờ Blagdvesen, thánh đường cầu nguyện của các Nga hoàng. Bên cạnh đó còn có phòng trưng bày vũ khí, được thành lập từ những năm 1726 theo sắc lệnh của Piter đệ nhất, đây là viện bảo tàng cổ nhất nước Nga và còn là kho tàng nghệ thuật, niềm tự hào của nước Nga. Tại đây trưng bày tất cả những gì liên quan đến lịch sử của nhiều triều đại từ xưa đến nay.

Quảng trường Đỏ, một quần thể kiến trúc độc đáo, từ lâu đã trở thành một biểu tượng, một viên ngọc quý của nền kiến trúc Nga. Nằm trong quần thể này có lăng Lênin, một lãnh tụ vĩ đại của Cách mạng tháng 10 Nga. Băng qua quảng trường Đỏ là nhà thờ Vaxilia Blaren được xây dựng vào ngày lễ chiến thắng quân Tácta Mông Cổ thế kỷ 16. Hiện giờ nhà thờ là một nhánh của bảo tàng lịch sử quốc gia. Cách quảng trường Đỏ không xa là cửa hàng Bách hoá tổng hợp quốc gia, tiếp đến là Bảo tàng lịch sử quốc gia. Quảng trường Đỏ đã từng trải qua nhiều sự kiện thăng trầm của lịch sử nước Nga và trở thành một nhân chứng lịch sử sống động cho nhiều thế hệ.

Phòng tranh Trettriakov được xem là một trong những bảo tàng lớn nhất thế giới, nơi đây trưng bày những tài sản nghệ thuật qúy giá của nước Nga từ thế kỷ 11 cho đến tận ngày nay. Phòng tranh mang tên người sáng lập ra nó Pavla Trettriakov, một ông chủ người Nga giàu có và say mê nghệ thuật dân tộc. Ông đã giới thiệu bộ sưu tập của mình tại thành phố Matxcơva vào năm 1892. Hiện giờ phòng tranh đã có hơn 50.000 tác phẩm nghệ thuật hội hoạ và điêu khắc nổi tiếng.

Bảo tàng nghệ thuật Puskin cũng là một điểm tham quan nổi tiếng trong chương trình Hành trình văn hoá Nga. Bảo tàng được xây dựng năm 1912. Nơi đây tập trung vô số bản gốc và phiên bản của những tác phẩm điêu khắc cổ nổi tiếng trên thế giới, đặc biệt là những tác phẩm nghệ thuật nguyên bản từ thời Ai Cập cổ đại, những tác phẩm hội hoạ theo trường phái ấn tượng.

Tới thăm Matxcơva, du khách không thể không du ngoạn trong hệ thống tàu điện ngầm hiện đại và nổi tiếng thế giới. Chỉ với một tấm bản đồ tàu điện ngầm nhỏ gọn trong lòng bàn tay có bán tại khắp mọi nơi, bạn có thể đi lại tham quan hết những địa điểm nổi tiếng một cách dễ dàng.

Cách thành phố Matxcơva 600km là thành phố Xanh Petecpua, thành phố của du lịch và những công trình nổi tiếng thế giới. Nhà thờ Ixakiev xây dựng vào năm 1710 bên bờ sông Vonga, năm 1796 xây dựng lại ở một vị trí khá xa bờ so với trước. Nhà thờ được xây dựng bằng kim loại, kính và đá hoa cương, với vô số các bức chạm khắc và phù điêu tuyệt mỹ. Pháo đài Petơrốp do Nga hoàng xây dựng vào năm 1703 cũng là một điểm tham quan thu hút nhiều du khách. Nhưng gây ấn tượng nhất vẫn là cung điện Mùa Đông và bảo tàng Hermitage. Cung điện Mùa Đông hoàn thành vào năm 1762, nơi đây đã chứng kiến những phát đạn đại bác đầu tiên mở màn cho Cách mạng tháng 10 Nga. Bảo tàng Hermitage cũng hoàn thành vào thời điểm này, đây được xem là một trong những bảo tàng lớn nhất thế giới với năm toà lâu đài đồ sộ chứa đầy ắp các hiện vật quý giá. Du khách phải mất cả ngày để thăm hàng trăm gian phòng trưng bày những tác phẩm hội hoạ, điêu khắc nổi tiếng để cảm nhận về một nước Nga hùng mạnh với ánh hào quang văn minh vẫn còn lấp lánh. (Theo TBDL)


TrangQue 10:26:AM @ 25/07/05
Cả nhà ta đón chào các bạn mới nhé!
Xiberi nở hoa
Sao trong đêm
Lantuvien_ttt
Nôngdân

TQ chúc tất cả các bạn một tuần mới bắt đầu vui vẻ!
Thân chào!

mâyxanh201069 02:18:PM @ 25/07/05
TQ à,sáng đầu tuần được đọc nhữngdòng của bạn,mình cảm giác con tim đang đập loạn xạ của mình được lắng lại một nhịp....Xin cám ơn 'khoảng lặng" ấy giữa bộn bề cuộc sống như thế này....
Sáng nay trời đất thật dịu dàng.Những giọt mưa còn sót lại của trận mưa đêm qua chỉ như một câu 'ứ ừ "để làm duyên hơn là để hờn dỗi của các cô gái trẻ lúc mới yêu.....Mình có cảm giác thật ngọt ngào trong ý nghĩ: vâyj laf một mùa hè gắt gỏng đã sắp qua,nhường chỗ cho mùa thu đến.Ôi mùa thu, với những cánh rừng lá vàng đến nôn nao...mình thèm quá cái cảm giác được nằm lăn trên thảm cỏ ,ngắm bầu trời cao xanh qua kẽ lá....Nhân TQ nhắc đến mùa thu và lá,mình tặng bạn cùng những người bạn rất đặc biêtj của mình ở đây một bài thơ đã lâu lắm rồi,bài này thì mình không quên tên và tác giả đâu( kẻo lại bị TQchê khéo) -chính hắn ta đang ngôif gõ lại cho cho các bạn đây.Đảm bảo là bài thơ này ,ngoài tác giả và nhân vật duy nhất trong bài ra,(6tỷ-2 người) trên trái đất này ,chưa ai thèm đọc cả.


LÁ MÙA THU

Mình quen nhau trong một mùa thu
lá vàng lung linh như cái nhìn tha thiết
em 18 ngây ngô nên cứ ước
anh là lá vàng bay suốt cuộc đời em....

Là chiếc lá kia đang khe khẽ bay nghiêng
hay chiêc lá còn ở trên cây đó
hay chiếc lá rụng rồi nằm trên cỏ
còn xạc xào, trăn trở mãi không yên,...

Dẫu mấy tình yêu đi qua một con tim
ai quen được với sự chia cắt
có một ngày.... lá vàng rơi như những giọt mắt
lặng lẽ một mình,em khóc với mùa thu.

Anh có vợ rồi ,đâu còn nhớ ngày xưa
em cũng có chồng mà mỗi mùa lá rụng
bàn chân cứ tìm về nơi xưa hò hẹn
để thấy lá vàng từ thu ấy vẫn bay.....
MX








Jane eyre 04:22:PM @ 25/07/05
Chị Trang Quê ơi! cụng với em ly bia 333 nhé! (Em gái của chị dang suy nghĩ nên ước cái gì đấy)

TrangQue 08:16:AM @ 26/07/05
hi Jane,
Em gái chị thông minh quá, hãy giải thích cho mọi người lô gic của em nhé! Chị sẵn sàng khao ốc luộc đấy!
TQ

TrangQue 08:16:AM @ 26/07/05
Ừ, MX thơ của MX hay không kém thơ XQ đâu!
Cảm ơn MX vì được là những người thứ hai trong 6 tỷ 2 người đọc bài thơ này cả nhà ta nhỉ?
Giai điệu tuy hơi buồn nhưng mượt mà và mong manh lắm! Ôi những kẻ hoài niêm nhiều... thì cũng đến khốn khổ thôi!
TQ

Green 08:29:AM @ 26/07/05
Ôi chao, chi TrăngQuê làm em nhớ đến "Đêm trắng" của Dostoievski. Đoạn mở đầu của câu chuyện, "Đêm thứ nhất", Dos viết về mùa hè trên thành Saint Peterbourg bằng những lời văn tuyệt đẹp. Tiếc là truyện quá dài, chứ không thì em gửi cả truyện lên đây để mọi người đọc lại.
Em thấy ở nhà mình hình như ai cũng có năng khiếu làm thơ (trừ em) , chị TQ có bài mở đầu về chiếc lá thu Nga, giờ thêm một chiếc lá nữa của chị Mâyxanh.

Green_Blue 08:29:AM @ 26/07/05
Chẳng hiểu em làm gì với cái bàn phím, tự dưng 'enter' đúng lúc bắt đầu "bình" về hai chiếc lá trong thơ của chị TQ và chị MX. Jane có thấy không, chị TQ cứ kêu là Jane, GB và chị MX lãng mạn. Thử bình bầu xem ai lãng mạn nhất trong nhà chị TQ nhỉ? Chi TQ và chị MX sẽ thay nhau xếp thứ nhất và thứ 2 . Em thích hai bài thơ của hai chị, những chiếc lá thu làm em nhớ tới một mùa thu em ở xa HN... Nhiều kỷ niệm nhưng tiếc là em không biết làm thơ nên chỉ nhớ để mà nhớ thôi. Hôm nay em gửi lên đây 1 truyện ngắn mà em vừa đọc lại của Tchekov. Đọc xong lại thấy hơi buồn buồn...

Một Chuyện Đùa


Một buổi trưa mùa đông trong sáng. Lớp băng cứng kêu lách tách. Nadenka khoác tay tôi, một lớp sương giá lấp lánh ánh bạc phủ trên những lọn tóc ở hai thái dương nàng và hàng lông tơ phía trên môi nàng. Chúng tôi đứng trên một quả đồi cao. Trái đất từ chân chúng tôi xuống mé dưới là một mặt phẳng thoải sáng loáng trong nắng như một tấm gương. Bên cạnh chúng tôi là một chiếc xe trượt nhỏ, bọc nỉ màu đỏ tươi.
- Chúng mình trượt xuống dưới kia đi, Nadenka! - Tôi khẩn khoản - Một lần thôi! Anh cam đoan với em rằng chúng mình sẽ không sao đâu.
Nhưng Nadenka sợ khoảng không gian từ đôi giày xinh nhỏ của nàng xuống đến chân quả đồi phủ băng này, nàng thấy giống như một vực thẳm hun hút vô tân khủng khiếp chỉ mới nhìn xuống phía dưới, chỉ mới nghe tôi bảo ngồi vào xe trượt, nàng đã lặng người và hơi thở của nàng đã đứt quãng, chứ nếu liều mạng lao xuống cái vực thẳm kia, thì nàng sẽ ra sao đây! Nàng sẽ chết mất, nàng sẽ phát điên lên mất.
- Trượt xuống cùng với anh đi - Tôi năn nỉ - Em đừng sợ! Em phải hiểu rằng sợ như thế là hèn lắm, là nhát lắm.
Cuối cùng, Nadenka nhân nhượng và qua vẻ mặt nàng tôi thấy rõ nàng vẫn nghĩ rằng đó là một sự nhân nhượng có thể nguy hiểm đến tính mạng. Tôi đỡ